“Thần Khâu Minh Nghiên bái kiến Hoàng hậu nương nương, Vĩnh An công chúa.” Sau khi hành lễ Khâu đại nhân đứng thẳng sống lưng, khuôn mặt cố kiềm chếnóitiếp: “Các nương nương hậu cung xem hí khúc để giết thời gian vốnkhôngđến lượt vi thầnnói, nhưng Lê viên cách đại điện rất gần, nương nương nghe hí khúc, nhóm các lão tiền triều cũng nghe hí khúc theo cảmộtbuổi sáng.hiệngiờ Thái phóđangở tiền tuyến, nương nương ở trong hậu cung ca múa mừng cảnh thái bình, e là…khôngổn đâu.”
Tiểu Trầm Hậu nghe xong, lập tức hơi sợ hãi, nghĩ phu quân vẫnđangtrêngiường bệnh, mình lại chạy đến đây nghe hí khúc, vô cùng tự trách mình khiến gò má nàng ửng đỏ: “Khâu đại nhânnóirất đúng, về sau Bản cung hạ lệnh bỏ hết mấy thứ vui đùa.”
Miệng Khâu Minh Nghiên tạ ơn Hoàng hậu nhưng khóe mắt vẫn quét qua Vĩnh An công chúađangđứng yênmộtbên. Vẻ mặt nàng dịu dàng ngoan ngoãn, cúi nửa đầu đợi, dù nghehắnmở miệng khiển trách vẫnkhônglộ ra vẻ kiêu căng của công chúa hoàng gia. Đây là khiêm tốn mà tiểu nữ tử nên có,khônggiống với thiên tử ca ca trong nụ cười có kim, miệng lưỡi sắc bén.
Sau khi Tiểu Trầm Hậunóidứt lời liền dẫn muội muội của chồng là Vĩnh An công chúa quay về hậu cung. Nguyễn công công sau lưngkhôngđingay mà cười thỉnh an với Khâu đại nhân: “Khâu đại nhân, nô tài thỉnh an ngài.”
Khâu đại nhânnhẹgật đầu, nhưng lạikhôngbiết tổng quản đại nội muốnnóigì với mình: “Khâu đại nhân vừanóivậy, nô tài cũng nhất định phải nhớ trong lòng. Chỉ là… trước khiđiThái phóđãnhắc nhở nhiều lần,khôngđược để cho công chúa trong cung buồn phiền, cho nên mới cho đoàn kịch hátnhỏ, quấy rầy thanh tĩnh trong triều, nô tài cân nhắckhôngchu toàn, kính xin Khâu đại nhân thứ lỗi. Nhưng đại nhân vừa mớinóikhônglưu tình như vậy trước mặt công chúa, nếu quấy nhiễu đến tâm tình công chúa, nô tàisẽngày càng khó xử lý. Hay là…về sau đại nhân cảm thấy có gìkhôngổnthìbãy nhắn nhủ với nô tài trước, nô tài nhất định cân nhắc chu toàn, chứ đừng nên trực tiếp chạy đến trước mặt công chúanóinhư vậy đượckhông? Bằngkhôngkhi Thái phó trở về, thấy công chúa gầyđi, trong lòngkhôngvui, tất cả đều bị răn dạy đó!”
Trong lòng Khâu Minh Nghiên, Thái phó đại nhân làmộttấm bia đá to lớn mà người phàmkhôngthể chạm vào. Là thiếu niênthìphải có mục tiêu để ngưỡng mộ mới được, Khâu Minh Nghiênhắncũng có người để ngưỡng mộ.hắnkhônggiống người khác ngưỡng mộanhhùng hào kiệt tiền triều trong sách vở, hoặc là nhữnganhhùng hư cấu. Truyền kì của Thái phó là ở chỗ này, trở thành người mà mọi nam nhi Đại Ngụy hướng tới, làm chohắnlúc ấyđangchuẩn bịđithi mà vẫn cố chấp, tự cạo đầu, trộm xuất gia, nương tựa đại doanh của Hắc Kỳ Quân ở Mạc Bắc. Lúc gia đình mình có biến,thìThái phó lại đứng vững che chắn cho mình trướcsựcàn rỡ ngang ngược của Vinh thượng thư, để lại mìnhmộtcái mạng thành ân nhân cứu mạng của mình.
Vệ Lãnh Hầu đại nhân là sao Bắc Đẩu chỉ đường, là sao Mai sao Hôm. Có thể giúpanhhùng hào kiệt như Thái phó leo lên long ỷ là tâm niệmkhôngbao giờ quên trong cuộc đời Khâu Minh Nghiên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

