Những hồi ức nhu tình trong quân doanh cũng chỉ là thoáng qua.
Khi tin tức Thái phó phái ramộtlô thuyềnnhỏthẳng tiến Nam Cương truyền đến, Nam Cương vươngđangở trong lều của mình uống rượu mua vui cùng các tướng quân.hắnném bát rượu trong tay xuống, ha ha cười,nóivới các tướng quân dưới trướng mình: “Mọi người đều bảo Thái phó tuyệt vời đến thế nào, là Bình Định đại tướng quân tiếp theo của kinh thành,mộtmình xông vào đại quân của Lang Tây,thậtkhôngngờ lại chỉ có mỗi cái vỏ ngoài, còn đánh đấmthìchả ra gì. Tiếc là lá gan của Vệ tặc kia quánhỏ, bị đánh bại hai lần lạikhôngdám đối chiến với bổn vương,khôngthìbổn vươngđãsớm cắt được đầuhắnxuống rồi. Lần nàyhắnăn gan hùm mật báo, lại dám chủ động xông lên đánh trận. Rượu nàykhôngcần dọn, chúng tướng quân theo ta xuất chinh, đợi đánh bại tên nhóc miệng còn hôi sữa kia rồi chúng ta lại quay về uống tiếp.”
Chư vị tướng quân cũng cười to, ca ngợi đại vương chiến công lẫy lừng, sao tên Vệ tặc cỏn con kia có thể sánh bằng.
Nhưng Cát Thanh Viễn ngồi ởmộtgóc trong doanh trướngthìlại hơi nhíu mày,hắnhiểu Vệ hầu rấtrõ. Vào thời điểm mà Cát Thanh Viễnđangđắc ý nhất, nam nhân cứ ngỡ rằngđãhết này lại sống lại, kéo binh bao vây, khiến chohắntrắng tay chỉ trongmộtđêm.
Đó làmộtđịch thủ hết sức khó chơi,khôngthể nào khinh thườnghắndù chỉ nửa điểm!
Nghĩ vậy,hắnhơi giương mắt, đưa mắt ra hiệu cho muội muội trong lòng Nam Cương vương, Cát Vân Nhi lập tức ngầm hiểu, tựa vào trong ngực Nam Cương vương,nhẹnhàngnói: “Đại vương oai hùng, Vệ tặc kia sao có thể sánh bằng? Chỉ là, Vệ tặc nàykhônghốt hoảng chạy trốn, ngược lại chủ động tiến đến, sợ là cóâmmưu quỷ kế gì đấy! Xin đại vương phái tướng sĩ thủ hạ xuất chinh là được rồi, đại vương cần gì phải dấn thân vào nguy hiểm chứ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

