Vài ngày tiếp theo, Niếp Thanh Lân cảm thấy có lẽ nên ngoan ngoãn, cho Khâu Tướng quốc chút thể diện, vì vậy tuyên bố sinh bệnh,khôngvào triều, để cho Khâu đại nhân tiếp tục cãi nhau bừng bừng với tân Thượng thư. Chỉ là Thái phókhôngcho phép cũngkhôngthể xuất cung. Mỗi ngày rảnh rỗi chỉ ngồi ngốc trong cung chăm sóc hai chậu hoa trụi lủi.
Thực rathìnàng cũngkhôngtrông chờ hạt giống từ Thiên Sơn ở phương Bắc xa xôi có thể thích ứng khí hậu ở đây, ai mà nghĩ tới đến ngày thứ ba lại mọc lênmộtmầm xanhnhỏ. Hai lá cây tách ra từ mầmnhỏ, đung đưa trong gió, ra sức bám víu, đúng là cây dây leo. Đan ma ma giúp công chúa dựng dàn đỡ ởtrêncửa sổnhỏ, để cho cái cây dây leonhỏkia bò đầy cửa sổ, nở ra hoa, chính là hoa tịnh đế hai đóa đỏ rực như lửa, từng cụm từng cụm nối liền với nhau, có thể rụng bất cứ lúc nào, cũng có thể nở bất cứ lúc nào, lại có chút kiên cường bất khuất.
Thư của Thái phó đại nhân được đưa về nhiều lần, lúc đầu lại rất nho nhã, trầm lắng mà viếtmộtbài thơ, hoặc miêu tả cho nàng phong thổ củamộtđịa phương. Thế nhưng theo thời gian,yêucầu trong thư dần có hơi hoang đường. Thái phó đại nhân thỉnh cầu công chúa cấp tốc gửiquân nhu*, thường là cái yếmđãmặc mấy ngày, nếukhôngthìlà khăn có mùi thơm cơ thể của giai nhân, đủ các loạiyêucầu quỷ dị.
*Đồ cần dùng cho đời sống của quân đội như quần áo, lương thực
Nàng cònkhôngbiết mấy vật riêng tư mềm mại nơi khuê phòng lại có thể ngăn cản quân địch cơ đấy! Niếp Thanh Lân cảm thấy chỉ có thể đỏ mặt, thầm khinh bỉ: Thái phóthậtkhôngbiết xấu hổ! Sau đó liền giả vờkhôngthấy, tự động bỏ qua.
Lúc Thái phóđicó nhắc Nguyễn công công, tuy chiếnsựbiên giới căng thẳng, trong cung cũngkhôngcần cố hà khắc, thỉnh thoảng phải có vài việc vui mới được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



