Nghe thấy tiếng cười của anh, Ôn Nam Tịch mới phản ứng lại, mình đã lấy tài khoản của Phó Diên và chọn nhân vật nữ, cho nên lúc đầu Trần Phi mới rất ngạc nhiên như vậy.
Cô định giải thích, nhưng nhân vật trên game đã sống lại nên cô lập tức điều khiển nhân vật tiến tới, hình ảnh rất có phong cách khoa học kỹ thuật, Ôn Nam Tịch làm gì cũng rất nghiêm túc, đương nhiên cô cũng không muốn làm kéo chân Trần Phi, nên cô di chuyển rất nhanh, hỏi Phó Diên: “Anh có muốn giải thích với cậu ta không?”
“Không cần.” Phó Diên gõ nhẹ vào vai cô, cô dựa vào ngực anh, cả người thơm tho, mềm mại vô cùng.
Ôn Nam Tịch ồ một tiếng, vậy thì cố gắng kéo gần khoảng cách với cậu ta để Trần Phi không phát giác ra.
Trần Phi thấy vòng hai cô chơi khá tốt nên gửi tin nhắn giọng nói: “Anh Diên, không tồi, mặc váy thay quần, rất đẹp trai.”
Ôn Nam Tịch thao tác nhân vật, lạnh lùng đáp lại.
Diên: Ừm.
Trần Phi vừa vượt qua mái hiên và tường vừa nói: “Lão Từ, trò chơi này không tệ, tôi cảm thấy rất sảng khoái. Nếu tạo thành trò 3D, chắc chắn nó sẽ hot.”
“Anh Diên, tại sao năm đó chúng ta không chọn làm trong ngành sản xuất game nhỉ?”
Ôn Nam Tịch nghe vậy, cô ngước mắt nhìn Phó Diên, hỏi: “Đúng vậy, sao anh không chọn sản xuất game?”
Phó Diên thản nhiên nói: “Làm về game không thú vị.”
“Làm việc khác mới có cảm giác thách thức.”
Giọng nói của anh êm tai, có chút quyến rũ, Ôn Nam Tịch mỉm cười, soạn tin nhắn rồi gửi.
Trần Phi lập tức gửi ngón tay cái.
Phi Gia: Vẫn là anh Diên có ý tưởng lớn.
Sau khi tin nhắn này được gửi đi, vài giây sau, một tài khoản mới đột nhiên xuất hiện trong hộp trò chuyện trên khung, ngay sau tin nhắn của Trần Phi.
Từ Từ Từ: Phó Diên chỉ là cẩu thôi, nhưng tôi nghe ra đấy.
Từ Từ Từ: Cậu không thích chúng tôi chế tạo game.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
