: Đá bào
Cô không nhớ đã chụp chung tấm ảnh nào với Phó Diên, tấm ảnh duy nhất là tấm cô giơ hai ngón tay, nhưng đó chỉ là một cái bóng trên mặt đất chứ không phải ảnh chụp chung.
Đàm Vũ Trình nhấp một ngụm rượu, nói: “Cái này, tự cậu đi hỏi đi.”
Khi anh ấy nói lời, ánh mắt ngang tầm với Ôn Nam Tịch, trong mắt anh mang theo vài phần thâm ý, đại khái chính là muốn cô tự đi hỏi, vạch trần vết sẹo này nên anh mới lười nói rõ ràng như vậy.
Cho đến hôm nay, Ôn Nam Tịch cũng có thể nhìn ra, lời chúc phúc của Đàm Vũ Trình thật sự không nhiều, vẫn có thành kiến đối với cô.
Cô mím môi dưới, đẩy điện thoại lại cho Đàm Vũ Trình, cầm ly rượu còn dang dở lên uống.
Đàm Vũ Trình ngả người về phía sau, cầm chai rượu, trầm giọng nói: “Cậu có biết cậu ấy thích cậu, từ khi nào không?”
Ôn Nam Tịch đang lột đậu phộng, cô biết giọng điệu hỏi của anh không hề khách khí, cô nhìn Đàm Vũ Trình, lắc đầu. Khóe môi Đàm Vũ Trình giật giật, tàn nhẫn nói: “Sớm hơn cậu tưởng tượng nhiều.”
Đầu ngón tay Ôn Nam Tịch khựng lại.
Cô cụp mắt ăn đậu phộng, điều Chu Hùng hỏi lần trước hiện lên trong đầu cô, cậu ấy hỏi lần đầu gặp mặt của hai người là khi nào, câu trả lời của cô là đầu ngõ, còn câu trả lời của anh là cửa hàng tiện lợi, là buổi sáng hôm cô đến cửa hàng tiện lợi mua bữa sáng và bắt gặp anh, lúc đó anh đã nhớ rõ cô.
Có phải đó là lúc đó không?
Trước kia Ôn Nam Tịch cũng không suy nghĩ kỹ, nhưng bây giờ nghĩ lại thì hình như là sớm hơn cô tưởng.
Cô nhấp thêm một ngụm rượu nữa.
Đàm Vũ Trình nhíu mày nhìn cô, uống rượu, nói: “Nếu cậu ấy không có ý, sao cậu có thể dễ dàng tiếp cận được cậu ấy.”
Ôn Nam Tịch nuốt ngụm rượu chua xót xuống, cô ngước mắt nhìn Đàm Vũ Trình, vẻ mặt Đàm Vũ Trình toát lên vẻ lãnh đạm, anh liếc nhìn cô một cái, hơi di chuyển. Vừa lúc điện thoại sáng lên, anh cúi đầu ấn xuống, trả lời, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm. Phía sau truyền đến tiếng bước chân, Phó Diêm cầm ly rượu quơ quơ trước mặt Ôn Nam Tịch, anh trầm giọng, lười biếng nói: “Em đang nhìn ai vậy?”
Ôn Nam Tịch quay đầu nhìn về phía người đàn ông đẹp trai, gió thổi mạnh làm rối tóc anh, anh tỏ ra lười biếng, bất cần, trong mắt mang theo vài phần ghen tuông nhìn cô.
Ôn Nam Tịch mím môi, cô đứng dậy, tiến lại gần anh, đặt đậu phộng đã bóc vỏ lên môi anh, động tác này quen quen, giống như lúc cô đưa cho anh một điếu thuốc trong tiệm net, tay đang cầm ly rượu của Phó Diên nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, anh há miệng ăn, vừa nhai vừa cử động hàm, nhỏ giọng nói: “Ôn Nam Tịch.”
“Đây là chỗ công cộng.”
Đôi mắt của Ôn Nam Tịch ngấn nước, cô thấp giọng nói: “Sợ cái gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
