: Đá bào
Beta: Bảo Trân
—
Buổi chiều.
Ôn Nam Tịch và Phó Diên mỗi người ôm một chiếc máy tính đều đang làm việc, tiếng gõ bàn phím vang vọng trong phòng khách. Điện thoại của Phó Diên vang lên, là tin nhắn WeChat của Thư Lệ, bà đang thúc giục anh gửi ảnh.
Phó Diên cầm điện thoại lên xem, có mấy tin nhắn, anh mở album ảnh, phát hiện mình không chụp nhiều ảnh với Ôn Nam Tịch, anh chọn một tấm ảnh đi liên hoan cùng công ty, một tấm của Ôn Nam Tịch và chị Lý, gửi cho Thư Lệ.
Khóe môi Phó Diên hơi nhếch lên.
Có.
Nhưng không thích hợp để cho bà xem.
Diên: Cái này là được rồi mẹ.
Thư Lệ biết anh sẽ không gửi nữa, nhưng thật ra khi bà nhìn bức ảnh, trong bức ảnh này, Ôn Nam Tịch mặc áo sơ mi sẫm màu, mỉm cười dưới ánh đèn, toát lên dáng vẻ dịu dàng, ôn hoà và phóng khoáng, ngũ quan thật xinh đẹp. Thư Lệ thoạt nhìn đã ưng ý, nhưng giây tiếp theo, bà chợt khựng lại như nhớ ra điều gì đó.
Thư Lệ: Cô bé này là người mặc áo khoác đỏ ở ngõ Nam An phải không?
Thư Lệ: Trong bức ảnh con chụp ở bến xe buýt Nam An vào năm cuối cấp 3, phía sau con có một cô gái!
Thư Lệ nhớ lại, duy nhất có một lần bà đã nhìn thấy bức ảnh trong
nick Q/Q của Phó Diên, bà cũng tình cờ nhìn thấy khi đang thu dọn sách vở của anh, bức ảnh trên màn hình anh quên tắt máy. Phó Diên rất hiếm khi lưu lại ảnh nên bức ảnh này trở nên hiếm lạ, nhất định là vì cô gái phía sau, lúc đó Thư Lệ đã âm thầm ghi nhớ điều này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
