Cô ta dứt khoát đã làm thì làm cho đến cùng!
Kiều Thiến Văn lục tìm trong ngăn kéo dưới cùng của tủ, lấy ra chiếc điện thoại di động cũ kiểu cục gạch mà Giang Lai đã bỏ từ lâu. Gương mặt cô ta vặn vẹo dữ tợn, điên cuồng nện nó xuống đầu Kiều Kha!
“Chị à, chị đừng trách tôi. Kiếp này tôi nợ chị, kiếp sau tôi sẽ làm trâu làm ngựa để trả cho chị...”
“Hu hu hu... chị... tôi xin lỗi! Xin lỗi! Xin lỗi!”
Kiều Thiến Văn vừa khóc lóc thảm thiết xin lỗi, vừa ra tay tàn nhẫn không chút do dự!
Một lần rồi lại một lần!
Máu tươi bắn tung tóe lên gương mặt đáng sợ như ác quỷ của Kiều Thiến Văn!
Không ai chú ý đến viên đá trên chiếc vòng cổ Kiều Kha đang đeo đang lặng lẽ hút lấy vũng máu kia...
...
Đến khi Kiều Kha có ý thức một lần nữa, cô đột nhiên bật ngồi dậy trên giường!
Ngay khoảnh khắc đó, đầu óc cô choáng váng dữ dội, trước mắt tối sầm, cả người lại ngã xuống.
Một lúc lâu sau cô mới dần hồi phục khỏi trạng thái suy yếu rồi từ từ mở mắt.
Căn phòng trước mắt vừa quen thuộc vừa xa lạ khiến cô nhất thời chưa thể phản ứng.
Nỗi sợ hãi và cơn đau khủng khiếp khi bị đập chết ngay lúc còn tỉnh táo thậm chí đã lấn át cả nỗi oán hận vì bị phản bội, bị tính kế suốt nửa đời người.
“Cốc cốc!”
Có tiếng gõ cửa.
“Chị, dù thế nào chị cũng ra ăn một chút đi. Chị cứ không chịu ăn uống thế này thì cơ thể sẽ suy sụp mất.”
Giọng trẻ con õng ẹo quen thuộc của Kiều Thiến Văn vang lên từ bên ngoài.
Kiều Kha thoát khỏi ký ức về khoảnh khắc trước khi chết. Toàn thân cô lạnh toát, mồ hôi lạnh túa ra.
Cô cố ép bản thân bình tĩnh lại, rồi ánh mắt bất chợt dừng trên tờ lịch treo tường.
Ngày 8 tháng 10 năm 1989.
Cô sững sờ hồi lâu.
Ký ức cuồn cuộn ùa về như thủy triều.
Thời điểm này nhà họ Kiều và nhà họ Liễu đã sớm phát hiện mình ôm nhầm con, cô đã được nhận về một tháng rồi.
Bốn ngày trước, mẹ Kiều bảo cô thay Kiều Thiến Văn đi xung hỉ cho nhà họ Tư.
Vị hôn phu của Kiều Thiến Văn là Tư Dã, là một quân nhân, anh bị thương nặng trong lúc làm nhiệm vụ, đến nay đã một tháng mà vẫn chưa tỉnh lại.
Trong mắt người nhà họ Kiều, cô là con gái ruột của nhà họ Kiều, mối hôn sự này vốn dĩ nên là cô gả đến nhà họ Tư để xung hỉ.
Nhưng cô đã từ chối.
Không chỉ Kiều Thiến Văn có vị hôn phu là Tư Dã, ở nông thôn cô cũng có một vị hôn phu là Giang Lai.
Vì muốn ở bên Giang Lai, cô đã tuyệt thực phản đối ở nhà, hôm nay đã là ngày thứ tư cô tuyệt thực.
Thảo nào bây giờ cả người cô không có sức, môi khô nứt nẻ, cơ thể vô cùng suy nhược.
Kiếp trước cô vì vị hôn phu Giang Lai này mà cố sống cố chết tuyệt thực đến ngày thứ sáu, suýt chút nữa tự bỏ đói mình đến chết mới ép được nhà họ Kiều thỏa hiệp, không bắt cô gả đến nhà họ Tư xung hỉ thay Kiều Thiến Văn.
Vì chuyện này, người nhà họ Kiều oán trách cô không nghe lời, không nghĩ cho gia đình, hận cô ích kỷ tư lợi.
Mối quan hệ vốn đã chẳng thân thiết của hai bên từ đó lạnh nhạt đến mức đóng băng.
Còn về phần Kiều Thiến Văn, vì chuyện xung hỉ, người nhà họ Kiều cảm thấy áy náy và thương xót cô ta, sau đó tìm đủ mọi cách bù đắp, thiên vị và cưng chiều cô ta đến tận cùng.
Nhà họ Tư lại càng nâng niu cô con dâu “trọng tình trọng nghĩa” Kiều Thiến Văn này trong lòng bàn tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
