Ngay cả sau này khi Kiều Thiến Văn vướng vào những tin đồn mờ ám với những người đàn ông khác, nhà họ Tư vẫn tin tưởng cô ta vô điều kiện, còn đứng ra bảo vệ danh tiếng cho Kiều Thiến Văn.
Bất kể là ai, chỉ cần chúng nợ cô, cô đều sẽ đòi lại từng món một!
Cô phải khiến bọn chúng sống không bằng chết!
Kiều Kha chống đỡ cơ thể suy nhược bước xuống giường, mở cửa phòng ra, chạm mặt với Kiều Thiến Văn đang mang vẻ mặt kinh ngạc và sửng sốt.
Kiều Kha không thèm nhìn mặt Kiều Thiến Văn, lạnh lùng đi lướt qua người cô ta, lòng bàn tay siết chặt rỉ ra chút hơi nóng dính dớp.
Cô sợ mình không nhịn được mà bóp chết Kiều Thiến Văn ngay bây giờ, đồng quy vu tận với cô ta!
Nhưng... cô trùng sinh không phải chỉ để đền mạng cho con tiện nhân này.
Giọng nói nũng nịu của Kiều Thiến Văn dịu dàng như nước: “Chị gái?”
[Sao con tiện nhân này lại êm đẹp đi ra khỏi phòng rồi? Không tuyệt thực nữa à?]
[Đáng chết! Không lẽ cô ta thực sự định đồng ý đến nhà họ Tư xung hỉ sao?]
Bóng lưng căng cứng của Kiều Kha khựng lại, xoay người nhìn về phía Kiều Thiến Văn.
Vẻ mặt Kiều Thiến Văn cẩn trọng mang theo vài phần dò xét: “Chị gái? Chị nghĩ thông suốt rồi sao?”
[Nhìn tôi làm gì? Điếc rồi không nghe thấy tôi nói chuyện à?]
Câu nói phía sau Kiều Thiến Văn không hề bóp giọng, nghe rất bình thường, nhưng Kiều Kha vẫn có thể nghe ra được lời này chính là do Kiều Thiến Văn nói.
Kiều Thiến Văn tỏ vẻ nghi hoặc, quan tâm hỏi: “Chị gái? Chị sao vậy?”
“Có phải chị đói quá nên thấy khó chịu ở đâu không?”
Kiều Thiến Văn lén lút đưa tới một miếng bánh bông lan, nũng nịu lấy lòng: “Chị gái, em có chút đồ ăn này, chị giấu đi ăn một chút đi...”
[Tiện nhân! Ăn xong thì mau cút về phòng đi! Đừng có ra đây chướng mắt!]
Kiều Kha chắc chắn rằng Kiều Thiến Văn không hề hé miệng nói câu phía sau, cho nên... cô đây là nghe được tiếng lòng của Kiều Thiến Văn sao?
Lệ khí trong lòng Kiều Kha bị sự khiếp sợ lấn át đi không ít, nhìn lại Kiều Thiến Văn dịu dàng hiền thục nhưng trong ngoài bất nhất trước mắt, cô châm biếm nói: “Trông cô còn giống một con tiện nhân hơn đấy.”
Kiều Thiến Văn mất nửa ngày mới nhận ra được là Kiều Kha đang chửi cô ta?
Từ lúc Kiều Kha vào thành phố đến nay, ngoại trừ chuyện xung hỉ cho nhà họ Tư, những lúc khác ở nhà họ Kiều cô chỉ như một con chó cái khúm núm hèn mọn!
Bây giờ con chó cái ngoan ngoãn này muốn lật trời rồi! Lại dám chửi cô ta sao?
Nhưng Kiều Kha đã đi xuống lầu.
Kiều Thiến Văn tức đến mức trong lòng cô ta gào thét ầm ĩ!
Sắc mặt khó coi vội vàng bước nhanh đuổi theo.
Kiều Kha đã đi tới phòng khách, mở miệng nói với cha Kiều và mẹ Kiều: “Tôi đồng ý gả đến nhà họ Tư xung hỉ!”
Mẹ Kiều sửng sốt một lát, sau đó vô thức lộ ra vẻ mừng rỡ.
Tuy nói Kiều Kha mới là con gái ruột của bà ta, nhưng đứa con gái mà bà ta nâng niu yêu thương từ nhỏ đến lớn lại là Thiến Văn.
Về mặt lý trí, bà ta nên yêu thương Kiều Kha.
Nhưng về mặt tình cảm, dù thế nào bà ta cũng không thể buông bỏ được tình cảm mẹ con bao năm nay với Kiều Thiến Văn.
Bà ta không nỡ để đứa con gái mình tự tay nuôi lớn đi xung hỉ cho một kẻ sống dở chết dở.
“Mày thật sự đồng ý?”
Cha Kiều đặt tách trà xuống, trên mặt lộ vẻ hoài nghi.
Đứa con gái ruột này của lão ta vì không muốn gả đến nhà họ Tư xung hỉ, nên mấy ngày nay vẫn luôn làm loạn tuyệt thực phản kháng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
