Tiếng động lớn khiến đôi gian phu dâm phụ trong phòng giật mình.
Sắc mặt Giang Lai lập tức biến đổi. Anh ta vội vàng kéo chăn che người, giọng điệu vừa hoảng hốt chất vấn: “Kiều Kha! Sao em lại về?”
Nhìn thấy sắc mặt khó coi của Kiều Kha, Kiều Thiến Văn lập tức biết cô đã nghe thấy tất cả, cũng đã biết hết mọi chuyện.
Ánh mắt cô ta lập tức trở nên âm hiểm.
Kiều Kha lao thẳng đến trước mặt Giang Lai. Anh ta ôm chăn lăn xuống giường luống cuống tìm quần áo, nhưng Kiều Kha chẳng nói chẳng rằng, điên cuồng tát anh ta hơn chục cái.
“Anh là chồng tôi!”
“Còn cô là người mà tôi luôn coi như em gái ruột!”
“Làm sao các người có thể đối xử với tôi như vậy?!”
Cô hận không thể giết chết đôi gian phu dâm phụ này ngay lập tức!
Lũ khốn nạn!
Không biết là vì Giang Lai xấu hổ hay vì nghĩ rằng Kiều Kha đã đánh mình để trút giận thì sẽ không đánh Kiều Thiến Văn nữa, mặt anh ta hết đỏ lại tái, mặc cho cô vừa đánh vừa chửi.
Kiều Kha đánh đến khi bàn tay đỏ bừng, nóng rát, sưng lên, đau đến mức mất hết cảm giác mới dừng lại.
“Ly hôn!”
Cô nghiến răng thốt ra hai chữ, xoay người định rời khỏi nơi bẩn thỉu, ghê tởm này.
Nhưng Kiều Thiến Văn đã đóng cửa phòng từ lúc nào, lạnh lùng đứng chắn trước cửa.
“Anh rể, chị đã biết chuyện giữa chúng ta rồi. Chúng ta không thể để chị ta rời khỏi đây.”
“Nếu không, cả em và anh đều sẽ phải hứng chịu sự trả thù của nhà họ Tư. Sự nghiệp mà anh vất vả gây dựng bao năm cũng sẽ bị chị ta hủy hoại!”
Sắc mặt Kiều Kha lập tức biến đổi.
Cô giơ tay tát Kiều Thiến Văn một cái, sau đó túm lấy tóc cô ta, dùng sức kéo cô ta ra khỏi cửa!
Kiều Thiến Văn đau đến hít ngược một hơi, lúc này cũng chẳng buồn quan tâm đến mái tóc bị kéo rối, lập tức túm lấy tóc Kiều Kha cố ngăn không cho cô rời khỏi phòng!
Nếu bây giờ để Kiều Kha rời khỏi đây, không những sau này cô ta không thể lợi dụng sự áy náy của nhà họ Tư để thao túng họ và kiếm chác lợi ích mà còn phải hứng chịu sự trả thù điên cuồng của nhà họ Tư!
Hai người lập tức lao vào giằng co.
Giang Lai sốt ruột đứng bên cạnh can ngăn: “Đừng đánh nữa! Hai người đừng đánh nữa!”
Đầu Kiều Kha lập tức bê bết máu. Cả người cô nặng nề ngã xuống sàn, chẳng mấy chốc một vũng máu đặc quánh đã loang ra dưới đầu.
Toàn thân Giang Lai cứng đờ, kinh hãi nhìn Kiều Kha nằm giữa vũng máu.
“Mau! Mau đưa cô ấy đến bệnh viện!”
Kiều Thiến Văn ôm lấy chiếc cổ đang bị thương, khó nhọc thở dốc: “Không được!”
Giọng cô ta khàn đặc.
“Anh rể, nếu chị ta sống sót, người chết sẽ là hai chúng ta!”
Sắc mặt Giang Lai trở nên khó coi.
Đương nhiên anh ta hiểu hậu quả nếu chuyện mình và Kiều Thiến Văn lén lút qua lại suốt bao năm bị nhà họ Tư phát hiện.
Nhưng dù sao anh ta và Kiều Kha cũng lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Cho dù giữa họ không có tình yêu thì vẫn còn tình thân.
Cho dù Giang Lai muốn ly hôn, anh ta cũng sẽ bồi thường cho Kiều Kha.
Anh ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện hại chết cô.
Kiều Kha bị thương quá nặng ở đầu, lúc này đã không thể phát ra tiếng động.
Cô chỉ có thể chết trân nhìn chằm chằm đôi gian phu dâm phụ trước mặt, trong đáy mắt ngập tràn hận ý ngút trời!
Kiều Thiến Văn vô cùng khinh thường sự do dự của Giang Lai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
