Trong căn phòng, xung quanh chiếc giường gỗ lim chạm trổ tinh xảo là quần áo vương vãi khắp nơi.
Dưới ánh đèn vàng mờ, mái tóc dài của người phụ nữ xõa tung trên gối, đôi chân trắng nõn thon dài khẽ đan vào nhau...
Tất cả tạo nên một khung cảnh vừa mờ ám vừa đầy dục tình.
Sau khi tiếng thở dốc dần lắng xuống.
Người đàn ông tựa vào đầu giường, châm một điếu thuốc. Giữa làn khói thuốc lượn lờ, anh ta đột nhiên lên tiếng: “Anh muốn ly hôn với Kiều Kha.”
Kiều Thiến Văn chống tay, gương mặt vẫn còn ửng đỏ, giọng nói mang theo vẻ lười biếng và khàn khàn sau cuộc ân ái: “Vì sao phải ly hôn?”
“Tuy chị ấy không sinh cho anh được một đứa con, nhưng con trai ruột của anh cũng đã có rồi, còn được nuôi ngay bên cạnh.”
“Có chị ấy giúp anh chăm con, lo liệu việc nhà, hiếu kính cha mẹ. Còn anh cứ yên tâm ra ngoài phát triển sự nghiệp, kiếm tiền. Chẳng phải quá tốt sao...”
Giang Lai cau mày.
Cô ta sẽ không vì một con cá mà bỏ cả một ao cá.
Huống hồ, trong cái ao của cô ta Giang Lai cũng chỉ đáng xếp vào hàng tôm tép.
Chẳng qua anh ta chỉ là công cụ để cô ta đùa bỡn, chọc tức Kiều Kha mà thôi.
Kiều Thiến Văn dứt khoát xuống giường, vừa nhặt từng món quần áo mặc vào vừa nói: “Không được.”
Cảm xúc của Giang Lai có phần kích động.
“Trước đây Tư Dã vẫn còn thoi thóp như người thực vật, em không muốn anh ly hôn thì thôi. Nhưng bây giờ anh ta chết rồi, chẳng lẽ em còn muốn tiếp tục ở nhà họ Tư để thủ tiết cho một người đã chết sao?”
Giọng trẻ con mềm mại của Kiều Thiến Văn vẫn dịu dàng như trước: “Nếu chúng ta ở bên nhau, sẽ không công bằng với chị ấy.”
“Anh vì em mà khiến chị ấy sảy thai ba lần, dẫn đến việc sau này không thể sinh con nữa. Chúng ta đã quá có lỗi với chị ấy rồi.”
“Hơn nữa, em đã cướp mất gia đình của chị ấy. Chị ấy lại không có con, bên cạnh chỉ còn mỗi anh.”
“Em không thể tiếp tục cướp anh khỏi chị ấy nữa. Nếu không, chị ấy đáng thương biết bao...”
Giọng Giang Lai vừa trách móc vừa xót xa: “Em chỉ quá lương thiện thôi, lúc nào cũng nghĩ cho người khác...”
Ngoài cửa, Kiều Kha cứng đờ như hóa đá.
Cô nghe rõ từng lời trong phòng. Hai mắt đỏ ngầu, hai bàn tay siết chặt. Nỗi uất hận và sự tuyệt vọng mãnh liệt như những lưỡi dao xoắn chặt lục phủ ngũ tạng, khiến toàn thân cô đau đớn run lên.
Thảo nào suốt những năm qua, dù cô luôn cẩn thận từng li từng tí thì vẫn liên tiếp sảy thai vì đủ loại “tai nạn”.
Cô cứ tưởng số mình khổ, không có duyên với con cái.
Nào ngờ chính cha ruột của những đứa trẻ lại không muốn chúng được sinh ra!
Thảo nào người nhà họ Giang lại yêu thương hai đứa con nuôi nhận từ trại trẻ mồ côi như con ruột.
Cô cứ tưởng người nhà họ Giang tốt bụng.
Hóa ra hai đứa trẻ ấy vốn chính là con ruột của Giang Lai!
Cho nên suốt những năm qua cô không có con, dù người nhà họ Giang ghét bỏ cô đủ điều nhưng vẫn chưa thực sự ép cô ly hôn để nhường chỗ cho người khác.
Cô cứ tưởng tình cảm giữa mình và Giang Lai bền chặt như sắt đá, cứ tưởng sự hiếu thuận của mình đã khiến người nhà họ Giang cảm động.
Nào ngờ, Giang Lai đã muốn ly hôn với cô từ lâu.
Ngược lại, chính ả tiểu tam Kiều Thiến Văn này vì “thương hại” cô, không chịu gả cho anh ta nên anh ta mới mãi không ly hôn!
“Rầm!”
Cánh cửa phòng bị Kiều Kha đạp bật tung!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
