Bên ngoài trời giá rét, Tuyết Nhạn sợ Ngụy Diên bị lạnh nên không để nàng nán lại lâu thêm, vội vàng khoác tay dìu nàng quay về Thanh Trúc hiên.
Đợi đến khi bóng dáng của hai vị chủ tớ khuất hẳn nơi cuối hành lang, đám binh vệ khác túc trực bên ngoài thư phòng mới nhịn không được mà lên tiếng trêu chọc: "Lục thống lĩnh là thật sự đánh không lại Tuyết Nhạn cô nương, hay là xót xa không nỡ ra tay vậy?"
Lục Chước vội thu hồi ánh mắt, phóng một ánh nhìn sắc lẹm quét qua đám người: "Những kẻ ngày mai không phải trực ban, tối nay không một ai được trốn đâu đấy!"
Lập tức có vài tiếng kêu gào thảm thiết vang lên: "Đừng mà Thống lĩnh! Ngài cứ một mình chịu đòn là được rồi, bọn thuộc hạ thân cô thế cô, chịu sao thấu!"
"Đúng đấy! Hơn nữa, lỡ như trong lúc giao thủ không cẩn thận làm Tuyết Nhạn cô nương bị thương, Thống lĩnh ngài chẳng phải sẽ ăn tươi nuốt sống bọn ta sao."
"Tất cả câm miệng lại, đứng nghiêm chỉnh cho ta!" Lục Chước cãi không lại ngần ấy cái miệng, đành phải xụ mặt quát lớn, chỉ là vành tai đã lén lút đỏ ửng từ lúc nào.
Đám binh vệ thấy vậy quả nhiên đều ngoan ngoãn đứng nghiêm, không dám hó hé thêm lời nào. Mãi một lúc sau, mới nghe thấy Lục Chước lầm bầm nho nhỏ: "Dù sao thì các ngươi cũng có đánh lại tỷ ấy đâu."
Đám binh vệ đưa mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng cố nhịn cười.
Giữa khung cảnh gió tuyết hữu tình, thời khắc đẹp đẽ, quả đúng là độ tuổi thiếu niên biết rung động vì tình.
-
Sau khi rời khỏi tầm mắt của Lục Chước, Ngụy Diên mang theo thâm ý liếc nhìn Tuyết Nhạn, nhẹ nhàng dò xét: "Lục Chước tuổi còn chưa đến lễ cập quan mà đã đảm đương chức vị Thống lĩnh, quả thực xứng danh tuổi trẻ tài cao, tiền đồ sau này chắc chắn vô lượng."
Tuyết Nhạn chỉ hờ hững "ồ" lên một tiếng, đáp: "Chắc là do đệ ấy giỏi đánh đấm thôi."
Ngụy Diên cẩn thận quan sát sắc mặt của nha hoàn nhà mình, thấy không có chút biểu cảm dị thường nào, đành buông một tiếng thở dài như có như không.
Xem ra nha đầu này vẫn chưa được khai khiếu rồi.
Hai chủ tớ vừa trở về đến Thanh Trúc hiên, than trong chậu cũng vừa vặn cháy hồng rực, khiến cả căn phòng trở nên ấm áp vô cùng. Ngụy Diên cuộn tròn người trên chiếc nhuyễn tháp, thoải mái buông một tiếng thở dài thỏa mãn.
Cái mùa đông giá rét này, quả thực không phải dành cho con người sống mà.
Tuyết Nhạn vừa gắp thêm vài viên than bạc vào chậu thì chợt nghe thấy tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ bên ngoài. Nàng ấy đứng dậy, ngó qua tấm bình phong nhìn ra cửa. Vừa thấy người trở về là Hạ Đào, cơn giận trong lòng lại bùng lên, nàng ấy liền cất giọng mỉa mai châm chọc: "Ây dô, Bùi gia chịu thả ngươi về rồi đấy à? Sao thế, mấy người các ngươi vừa sang đó là nàng ta liền hạ sốt ngay sao? Chẳng lẽ người của viện chúng ta lại lợi hại hơn cả Mai y tiên, hay là hóa thành tiên đan diệu dược hết rồi?"
Hạ Đào cúi gầm mặt đứng dưới hiên nhà, cũng không bước vào cửa mà cứ thế hướng thẳng về phía Ngụy Diên quỳ rạp xuống.
"Cô nương."
Tuyết Nhạn thoáng sững sờ, nhíu mày nói: "Ngươi làm cái gì vậy? Người ta mắng có phải là ngươi đâu."
Ngụy Diên ngồi sau tấm bình phong đưa mắt nhìn ra ngoài, giọng điệu vẫn ôn hòa như ngày thường: "Bên ngoài gió tuyết lớn lắm, vào trong này rồi hẵng nói."
Thế nhưng Hạ Đào không hề đứng dậy, ngược lại còn dập đầu thật mạnh xuống đất.
Ngày thường, Ngụy Diên đối xử với hạ nhân luôn cực kỳ khoan dung, gần như chưa từng có lời trách mắng nặng nề nào. Những người hầu cận bên cạnh nàng vì thế cũng có phần tự nhiên, thoải mái hơn. Hành động bất thường lúc này của Hạ Đào khiến ngay cả Tuyết Nhạn cũng nhận ra có điều chẳng lành.
"Sao thế? Người của viện Kim Vu lại cho các ngươi chịu uất ức gì rồi?" Tuyết Nhạn bước vội ra cửa, ló đầu nhìn ngó xung quanh: "Những người khác đâu rồi? Sao lại chỉ có một mình ngươi trở về?"
Hạ Đào vẫn cắn răng không hé nửa lời. Thấy nàng ấy như vậy, Tuyết Nhạn vừa định gặng hỏi thêm thì đã nghe thấy giọng nói không nặng không nhẹ của Ngụy Diên từ gian trong truyền ra: "Bùi cô nương hiện giờ thế nào rồi?"
Lúc này Hạ Đào mới chịu mở miệng: "Bùi cô nương sốt cao không lùi, bệnh tình ngàn cân treo sợi tóc. Đám quân y đều đã bó tay hết cách, e rằng hiện tại chỉ có Mai y tiên ở Mai trang ngoài thành mới có thể cứu được mạng nàng ta."
Ngụy Diên khẽ nhíu mày: "Vậy đã phái người đi thỉnh y tiên chưa?"
Thân hình Hạ Đào thoáng cứng đờ, một lát sau mới nghẹn ngào đáp: "Bẩm cô nương, người của Bùi gia vừa mới đến Phụng An, hoàn toàn không thông thuộc đường lối. Gió tuyết lại mịt mù, nếu lỡ đi lạc đường thì khó tránh khỏi việc chậm trễ. Trong khi đó, Vương thượng cùng các vị tiên sinh, tướng quân hôm nay đều đã đến doanh trướng nghị sự. Nếu đợi truyền lệnh đi rồi quay lại, e rằng sẽ bỏ lỡ mất thời cơ cứu chữa tốt nhất..."
Hạ Đào dập đầu sát đất, tiếng nghẹn ngào khẽ bật ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)