Nghe vậy, Tuyết Nhạn liền nhíu mày, bất mãn lên tiếng: "Đó là đồ vật mà Vương thượng đã tặng cho cô nương trước mặt toàn quân trên dưới, sao ngài ấy có thể đòi lại được chứ?"
Ngụy Diên chỉ biết cười khổ: "Với tính cách của Vương thượng, đương nhiên hắn sẽ không đích thân đến đòi, nhưng chúng ta lại không thể không trả."
Tính từ lúc Lục Hoài đồng ý liên hôn với Bùi gia đến nay đã được năm ngày. Thế nhưng, hắn tuyệt nhiên không hề đả động gì đến chuyện chiếc vòng ngọc. Chẳng phải là hắn không cần, mà thực chất là đang đợi nàng chủ động mang trả.
Chính vì chiếc vòng ngọc ấy là tín vật hắn trao cho nàng ngay trước mặt toàn quân khi hứa hẹn ngôi vị Hoàng hậu, nên nay Hậu vị đã hứa gả cho người khác, chiếc vòng này đương nhiên không thể tiếp tục lưu lại chỗ nàng nữa.
Nàng có thể chịu uất ức, nhưng Bùi gia thì tuyệt đối không.
Thấy vậy, Tuyết Nhạn đành phải đứng dậy đi lấy chiếc hộp đựng vòng ngọc. Dẫu thế, nàng ấy vẫn không nuốt trôi cục tức, lầm bầm oán trách: "Trả thì trả. Còn cái phi vị kia, ai thèm vào chứ. Chuyện sau này có thắng được thiên hạ hay không còn chưa biết chắc cơ mà."
Ngụy Diên lập tức nhíu mày, nghiêm giọng nhắc nhở: "Tuyết Nhạn, cẩn thận lời nói."
Ở thành Phụng An này, những lời đại nghịch bất đạo như vậy nếu lọt ra ngoài, nhẹ thì bị khép tội nhiễu loạn quân tâm, nặng thì chính là tội phản quốc.
Tuyết Nhạn cũng tự biết mình lỡ lời nên vội vàng im bặt.
-
Từ Thanh Trúc hiên đến tiền viện vốn không xa, chỉ cần đi xuyên qua hai dãy hành lang là tới. Nơi này là do đích thân Lục Hoài đặc biệt chọn lựa cho nàng, hắn nói ở gần một chút để tiện bề chiếu ứng. Suy cho cùng, ngồi ở vị trí hiện tại, hắn luôn phải đối mặt với những kẻ thích khách không biết sẽ chui ra từ góc khuất nào.
Khi đến gần thư phòng, thấy cửa nẻo đóng chặt, bên trong cũng không có động tĩnh gì, Tuyết Nhạn liền tiến lên dò hỏi. Lúc này hai người mới biết, hôm nay Lục Hoài đã cùng các vị quân sư và tướng quân đến doanh trướng bàn việc.
Ngụy Diên khẽ nhíu mày. Thường ngày, mỗi khi Lục Hoài ra ngoài đều sẽ cho người báo với nàng một tiếng.
Vị tiểu tướng đang túc trực bên ngoài thư phòng vốn hiểu rất rõ tình cảm giữa Ngụy Diên và Lục Hoài, ngày thường quan hệ với nàng cũng khá thân thiết. Thấy vậy, hắn bèn tiến lại gần, hạ giọng nhắc nhở: "Nghe nói hôm nay có một vị lang quân của Bùi gia đến thăm."
Ra là vậy, thế thì mọi chuyện đều có thể lý giải được rồi. Những ngày gần đây, hễ có người của Bùi gia đến, Lục Hoài đều cố tình hay vô ý mà tránh mặt nàng.
"Nếu đã vậy, đợi khi nào Vương thượng trở về, phiền ngươi sai người báo cho ta một tiếng."
Ngụy Diên vừa xoay người định rời đi thì bị vị tiểu tướng kia gọi giật lại: "Cô nương..."
Hắn liếc nhìn chiếc hộp gấm trong tay Tuyết Nhạn, giọng điệu mang theo vài phần phức tạp: "Cô nương, trước khi đi Vương thượng có phân phó, nếu hai ngày nay cô nương mang đồ đến trả, thì cứ trực tiếp đặt vào trong thư phòng là được."
Ngụy Diên thoáng sững sờ, ngay sau đó liền bật cười đầy bất lực.
Hóa ra, hắn đã tính toán chuẩn xác đến mức biết rõ khi nào nàng sẽ mang đồ đến. Vậy thì, có phải hắn cũng đã đoán được nàng muốn nói điều gì, cho nên hai ngày nay mới cố tình mượn cớ để tránh mặt nàng?
"Được rồi."
Ngụy Diên nhận lấy chiếc hộp từ tay Tuyết Nhạn, nhẹ nhàng cất bước đi vào thư phòng.
Thư phòng của Lục Hoài vốn là nơi cơ mật trọng yếu, ngày thường tuyệt đối không cho phép ai tùy tiện bước vào. Ngay cả việc quét dọn cũng chỉ giao cho vài người cố định. Ngoài những người đó ra, bất kỳ hạ nhân nào cũng không được phép bén mảng tới, bao gồm cả Tuyết Nhạn.
Tuyết Nhạn đứng đợi ngoài cửa, lạnh lùng liếc nhìn vị tiểu tướng trẻ tuổi, sự bất mãn giữa hàng lông mày gần như sắp tràn cả ra ngoài. Tiểu tướng Lục Chước thấy vậy đành cười khổ, xun xoe tiến lại gần dỗ dành: "Tuyết Nhạn tỷ tỷ, chuyện này là do Chủ thượng đích thân phân phó. Tỷ có trừng mắt nhìn bọn đệ đến chết ở đây thì cũng vô dụng thôi mà."
Ngày thường, Tuyết Nhạn có sở thích uống chút rượu. Đặc biệt, sau khi uống say, nàng ấy lại thích tìm người đánh một trận cho thỏa thích. Chính vì vậy, mối quan hệ giữa nàng ấy và đám binh vệ trong phủ vô cùng tốt.
Thế nhưng, kể từ năm ngày trước, khi Lục Hoài đồng ý liên hôn với Bùi gia, rồi ngay ngày hôm sau Bùi Dung dọn vào ở, Tuyết Nhạn đã không còn ra ngoài uống rượu cùng bọn họ nữa.
"Hứ!"
Trong lòng Tuyết Nhạn đang ôm cục tức với Lục Hoài, nên kéo theo đó, nàng ấy cũng chẳng buồn để mắt tới người của hắn.
Lục Chước tuổi đời còn trẻ, trên người vẫn chưa phai hết sự bồng bột của thiếu niên. Hắn lại mặt dày sấn tới bên cạnh Tuyết Nhạn: "Tuyết Nhạn tỷ tỷ, khi nào tỷ mới lại ra uống rượu cùng bọn đệ đây? Chúng ta lại tiếp tục tỷ thí một trận đi."
"Không uống nữa!" Tuyết Nhạn gắt gỏng quát hắn một câu. Nhưng ngay sau đó, dường như nghĩ ra điều gì, tròng mắt nàng ấy khẽ đảo: "Tối nay ta sẽ tới! Nhưng chỉ tỷ thí, không uống rượu! Đệ đi gọi hết đám huynh đệ có thể đến đây cho ta, đặc biệt là mấy tên cận vệ hay đi theo bảo vệ Vương thượng ấy."
Lục Chước: "..."
Hắn cạn lời lầm bầm: "Tỷ muốn lôi bọn đệ ra đánh để xả giận thì cứ nói thẳng đi."
Tuyết Nhạn trừng mắt: "Có tới hay không thì bảo!"
"Tới tới tới!" Lục Chước vội vàng vuốt ve: "Chỉ cần có thể giúp Tuyết Nhạn tỷ tỷ xả được cơn giận là được rồi."
Hắn vừa dứt lời thì Ngụy Diên cũng vừa vặn bước ra khỏi thư phòng. Nàng liếc nhìn Lục Chước đang sấn sổ bên cạnh Tuyết Nhạn, nhẹ nhàng lên tiếng: "Tuyết Nhạn tính tình nóng nảy, ngươi đừng để bụng mà so đo với nàng ấy."
Rõ ràng là nàng đã nghe thấy hết cuộc trò chuyện vừa rồi của hai người.
Lục Chước vội vàng xua tay: "Không đâu, không đâu ạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)