Ngụy Diên ngước mắt nhìn màn tuyết bay mịt mùng bên ngoài, hồi lâu sau mới khẽ thở dài một tiếng, nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.
"Bùi cô nương vốn là hòn ngọc quý trên tay Bùi gia, người của Bùi gia hiện tại đều đã sốt ruột đến phát điên rồi." Hạ Đào tiếp tục thưa: "Vị ma ma bên đó còn thẳng thừng tuyên bố, nếu Bùi cô nương xảy ra mệnh hệ gì ở đây, thì không những chuyện liên hôn bị hủy bỏ, mà toàn bộ hạ nhân trong phủ đều phải bồi táng theo nàng ta. Thậm chí, Bùi gia quyết sẽ cùng Vương thượng đấu đến mức cá chết lưới rách."
Ngụy Diên nghe xong liền hiểu rõ.
Chuyến đi này, nàng dẫu muốn hay không cũng bắt buộc phải đi.
"Cô nương..." Tuyết Nhạn sốt ruột định lên tiếng, nhưng chưa kịp nói hết câu đã bị Ngụy Diên ngắt lời: "Việc này không nên chậm trễ nữa. Tuyết Nhạn, ngươi mau đi lấy ô rồi chuẩn bị xe ngựa đi."
Tuyết Nhạn tức đến mức dậm chân, nhưng rốt cuộc vẫn không dám trái lệnh Ngụy Diên, đành hậm hực quay lưng bước nhanh ra ngoài.
Ngụy Diên dỡ tấm chăn đang quấn quanh người xuống. Lập tức, hơi lạnh truyền đến xâm chiếm lấy da thịt khiến nàng bất giác rùng mình một cái.
Đợi cơ thể hơi thích nghi với nhiệt độ, nàng mới chậm rãi bước ra ngoài. Khi đi ngang qua Hạ Đào, nàng khẽ dừng bước, buông lời nhẹ tênh: "Mạng người quan trọng, ta nào có lý lẽ thấy chết mà không cứu? Chỉ cần nói đàng hoàng với ta, lẽ nào ta lại từ chối không đi? Hà cớ gì phải làm đến bước này?"
Thân thể Hạ Đào run lên bần bật, nghẹn ứ không thốt nên lời.
Ngụy Diên nhìn nàng ta lần cuối rồi định cất bước rời đi. Thế nhưng ở phía sau, Hạ Đào bỗng xoay người lại, dập đầu bái nàng thêm một lạy nữa, giọng nói nghẹn ngào thấy rõ: "Cô nương, ngoài kia gió tuyết mịt mùng, đường sá hiểm trở, xin cô nương ngàn vạn lần phải bảo trọng."
Hai bàn tay đang đan vào nhau của Ngụy Diên bất giác siết chặt lại. Một lát sau, nàng mới chậm rãi buông lỏng ra: "Kim Vu viện... quả là một chốn tốt để đi."
Thân thể Hạ Đào chợt cứng đờ. Ý thức được hàm ý trong lời nói ấy, nàng ta vội ngẩng đầu lên, đôi mắt đã đỏ hoe: "Cô nương..."
Nhưng Ngụy Diên chẳng buồn đoái hoài đến nàng ta nữa, cứ thế thẳng bước rời đi, đầu không hề ngoảnh lại.
Hạ Đào dõi mắt trông theo bóng dáng mỏng manh dẫu đã khoác lên mình tấm áo choàng dày cộp ấy đang khuất dần, khuất dần... Cho đến khi bóng nàng hoàn toàn tan biến vào màn gió tuyết, Hạ Đào mới kiệt sức gục xuống đất, khóc nấc lên không thành tiếng.
"Nô tỳ có lỗi với cô nương..."
Hồi lâu sau, Hạ Đào mới gượng đứng thẳng dậy, lau sạch nước mắt rồi hướng về phía Kim Vu viện mà bước đi.
Nàng ta tự nhủ, với sự thông tuệ của cô nương, ắt hẳn người đã sớm đoán ra chuyến đi này có điểm bất thường. Lại thêm có ám vệ của Vương thượng âm thầm bảo vệ, cô nương nhất định sẽ hóa nguy thành an, bình an trở về.
Thế nhưng, phản bội thì vẫn là phản bội.
Từ nay về sau, nơi Thanh Trúc hiên này đã chẳng còn chốn dung thân cho nàng ta nữa rồi.
-
Gió tuyết ngoài kia quá lớn khiến xe ngựa di chuyển vô cùng gian nan, dọc đường đi chậm như rùa bò.
Vừa ra khỏi cổng thành, Tuyết Nhạn vốn im lặng suốt dọc đường bỗng đột nhiên lên tiếng: "Nô tỳ cứ cảm thấy chuyện này có gì đó không đúng lắm."
Chẳng phải do nàng ấy đa nghi, mà động thái lần này của Kim Vu viện thoạt nhìn thì giống như nóng lòng muốn cứu chủ, song thực chất lại sơ hở trăm bề. Chỉ trách ban đầu nàng ấy đã không hề mảy may nghi ngờ Hạ Đào.
Ngụy Diên lúc này đang chăm chú xem một tấm dư đồ, nghe vậy chỉ khẽ "ừm" một tiếng.
Chỉ một tiếng ấy thôi, Tuyết Nhạn lập tức hiểu ra tất cả.
"Thì ra cô nương đã sớm đoán được từ trước rồi!"
"Danh vọng của Bùi gia đời này sánh ngang với một phương bá chủ. Bọn họ muốn đi cầu y, thiếu gì kẻ thạo đường dẫn lối." Ánh mắt Ngụy Diên dừng lại ở khu vực xung quanh thành Lật Dương trên tấm dư đồ: "Hạ nhân tùy tùng theo Bùi cô nương có đến gần một trăm người, trong đó không thiếu những kẻ thân thủ nhanh nhẹn. Nếu tình hình thực sự nguy cấp, bất kỳ ai trong số họ đi cầu y mà chẳng nhanh hơn ta?"
Bệnh tình của Bùi Dung ập đến vừa gấp gáp lại vừa trùng hợp, đúng ngay lúc Lục Hoài không có mặt trong phủ, lại cố tình chọn nàng là người phải xuất thành cầu y.
Nếu ngay cả chút tính kế mỏng manh này nàng cũng không nhìn ra, thì lấy tư cách gì để ngồi vững ở vị trí mưu sĩ bên cạnh Lục Hoài suốt năm năm trời?
Lục Hoài tặng chiếc vòng ngọc kia cho nàng, ắt hẳn đã qua một phen nghĩ sâu tính kỹ. Hắn vốn không phải kẻ dễ dàng bị tình ái làm cho mờ mắt. Một nữ tử không quyền không thế như nàng, có thể khiến hắn hứa hẹn trao cho ngôi vị chính thê, thì thứ hắn nhìn trúng tuyệt đối không chỉ đơn thuần là nhan sắc bên ngoài.
Sắc mặt Tuyết Nhạn thoạt chốc càng thêm phần nặng nề: "Nếu đã vậy, cớ sao cô nương vẫn còn đồng ý?!"
Bánh xe dường như vừa cán qua một hòn đá khiến cỗ xe khẽ rung lắc. Ngón tay Ngụy Diên lướt đến dải tùng lâm bên ngoài thành Lật Dương, đồng tử nàng bất giác co rụt lại:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)