Khương Ngư vừa ngủ dậy mà cứ ngỡ mình vẫn đang nằm mơ.
Ai có thể nói cho nàng biết, sao phòng nàng lại trống huơ trống hoác thế này không?
“Đồ đạc đâu rồi?” Nàng hốt hoảng hỏi Liên Kiều: "Viện Miên Phong bị trộm viếng thăm à?”
Liên Kiều trong lòng cũng thấy lạ lùng bèn đáp lời: “Điện hạ sai người mang hết đi rồi ạ, chàng nói lát nữa sẽ đổi bộ mới cho người.”
Chẳng mấy chốc Thái quản gia quả nhiên đã dẫn người mang theo đồ nội thất mới tinh đến.
Chiếc giường đã biến thành giường bạt bộ phiên bản xa hoa, mấy chậu lan biến thành giống Côn Sơn Dạ Quang quý hiếm, ngay cả gương soi cũng được làm bằng vàng ròng.
Mặc dù phong cách cả căn phòng trông có hơi kỳ quặc, nhưng Khương Ngư vẫn thản nhiên chấp nhận sự thật này.
Tối hôm đó khi nằm trên chiếc giường mới, Khương Ngư lập tức yêu thích cảm giác có thể tùy ý lăn lộn này.
Sáng sớm hôm sau Sơ Nhất đi tới, lấy đi chiếc gối trên giường nàng.
Khương Ngư: “?”
Sơ Nhất lẳng lặng đặt xuống một chiếc gối bằng ngọc hoàn toàn mới.
Khương Ngư: “Được rồi, lấy đi đi.”
Đợi Sơ Nhất rời đi. Nàng bèn cất gối ngọc vào, thay bằng chiếc gối hạt quyết mình mang từ Khương gia sang.
Cũng chẳng biết Điện hạ muốn làm gì, đồ đạc ở viện Miên Phong lại khiến chàng thích đến thế sao?
Khương Ngư không nghĩ nhiều nữa. Hôm nay tiết trời rất đẹp, cơ thể cũng nhẹ nhõm, nàng bèn đến chuồng ngựa dắt Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử ra ngoài đi dạo.
Ngoại trừ nàng thì chẳng ai dám cởi dây cương nên Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử đã bị kìm nén đến phát bực, vừa ra khỏi chuồng ngựa là nó đã hớn hở chạy văng mạng.
Tính tình nó cao ngạo, không thích người lạ tiếp cận. Nhưng cũng không cố ý làm bị thương ai, dọc đường gặp nha hoàn hay sai vặt đều chủ động tránh né, nên mọi người thấy nó cũng không hề sợ hãi.
Khương Ngư để nó chạy nhảy một lát rồi vòng ra sau bếp xem Từ đầu bếp nấu ăn.
Lúc trước nàng có dạy hắn ta mấy món Thục Trung, không biết đã học đến đâu rồi.
Chẳng ngờ khi đến gian bếp nàng còn thấy hai gương mặt lạ hoắc.
Ăn mặc giản dị, tóc tai bù xù, đang ngồi xổm dưới đất nhóm lửa.
Nàng ngập ngừng: “Hai vị là...?”
Cả hai đồng loạt quay đầu lại, dáng vẻ như sắp khóc đến nơi.
Một người quệt nắm tro trên mặt rồi nói: “Nô là Xuân Nguyệt.”
Người kia buộc lại mái tóc rối bời rồi thưa: “Nô là Hoa Triều.”
Khương Ngư: “... Là các ngươi à.”
Thế mà có thể sống sót rời khỏi Biệt Hạc Hiên, xem ra hai nàng ta cũng có chút bản lĩnh đấy.
Chỉ là cái bộ dạng mặt mày lem luốc tro bụi này quả thực khiến nàng không nhận ra nổi.
Xuân Nguyệt và Hoa Triều thấy vậy trong lòng cũng vô cùng thê lương.
Trước đó bọn họ đã phải hứng gió lạnh cho cá ăn suốt mấy ngày mấy đêm, mà vẫn không thể gặp mặt Lương Vương điện hạ lấy một lần. Cuối cùng họ quyết định phải nỗ lực vươn lên.
Hai người bàn bạc với nhau, cảm thấy vẫn là hạ thủ từ phía Vương phi sẽ nhanh nhất.
Khương Ngư vừa quay đầu thì thấy một bóng đen lao đến từ cửa. Nàng cúi xuống ôm lấy nó bảo: “Nhu Mễ, ngươi lại tới rồi.”
Đến vương phủ được hai tháng rồi, Nhu Mễ cũng lớn thêm một chút. Giờ đây nàng chỉ có thể ôm được đầu hổ.
Xuân Nguyệt và Hoa Triều ngẩng đầu nhìn một cái, chân tay lập tức bủn rủn, sợ đến mức ngã ngồi xuống đất.
Khương Ngư trấn an: “Không sao, đừng sợ, nó không cắn người đâu.”
Nhu Mễ ngoan ngoãn nằm trong lòng nàng, sau lưng lại quay đầu sang nhe răng đe dọa hai người kia một cách dữ tợn.
Xuân Nguyệt và Hoa Triều: “!!”
Nhu Mễ đắc ý lắc lắc cái đầu.
Nó từng đi săn ở bên ngoài nhưng chẳng đánh thắng được ai cả. Mẹ nó mới dạy rằng nếu thực sự không dám đánh thì cứ nhe răng ra như vậy. Những con thú hoang khác tự khắc sẽ sợ hãi chạy mất.
Khi nó đến vương phủ nhe răng, ai nấy đều khen nó đáng yêu. Chỉ có hai người này là sợ hãi đến mức thét chói tai.
Nó vô cùng phấn khích, rúc vào trước mặt hai người, ngẩng đầu gầm lên một tiếng “oai oái”. Hai người kia mắt trắng dã, suýt chút nữa ngất xỉu.
Con hổ nhỏ phấn khích cào đất không biết mệt: “Grừ! Grừ!”
Xuân Nguyệt và Hoa Triều: “Hức hức, hức hức.”
Kêu thêm nữa thì sẽ làm phiền mọi người mất, Khương Ngư đành phải lôi nó đi.
Nàng quay đầu lại nói: “Xin lỗi nhé, ta đưa nó đi ngay đây.”
Xuân Nguyệt và Hoa Triều: “Không... Không sao đâu ạ.”
Cho đến khi nàng rời đi, hai người ôm lấy nhau, nước mắt tuôn rơi như mưa.
*
Trưa hôm đó Từ đầu bếp làm món gà xào Cung Bảo, hương vị rất ngon. Khương Ngư nhất thời cao hứng nên quyết định dạy hắn ta làm thêm món gà xào ớt.
Xuân Nguyệt và Hoa Triều khăng khăng đòi đến giúp một tay.
Khương Ngư cũng đồng ý, bảo bọn họ giúp chuẩn bị nguyên liệu.
Thấy nàng là người dễ nói chuyện, trong lòng hai người đều thầm nảy ra một vài ý tưởng.
Bọn họ dù sao cũng gánh vác sứ mệnh của Trần Vương khi đến đây. Không chỉ phải dò thám tin tức từ chỗ Lương Vương, quan trọng hơn là phải khiến Lương Vương chán ghét vị Vương phi. Như vậy Trần Vương mới có cơ hội thừa cơ mà... À không, phải gọi là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi mới đúng.
Sau khi chuẩn bị xong nguyên liệu Khương Ngư đổ dầu vào chảo nóng rồi đợi một lát.
Nàng quay sang dặn dò: “Mang ớt đến đây. Đừng có đổ hết vào, hai người...”
Xuân Nguyệt và Hoa Triều: “Hả?”
Tay hai người trượt một cái, “ào” một tiếng, toàn bộ ớt đều đổ sạch vào chảo dầu nóng.
Khói dầu lẫn với mùi cay nồng xộc thẳng vào mặt, ngay cả Khương Ngư cũng không chịu nổi. Nàng lập tức chạy ra ngoài cửa, tựa vào tường ho sặc sụa đến mức nước mắt giàn giụa.
Xuân Nguyệt và Hoa Triều không chạy nhanh bằng nàng nên khi ra ngoài thì đầu óc choáng váng, trông vô cùng thê thảm.
...
“Điện hạ, Hàn Lộ nói hai kẻ do Trần Vương gửi tới cứ bám lấy Vương phi mãi. Rõ ràng là có ý đồ xấu, sao ngài lại không quản chúng chứ?”
Sơ Nhất phàn nàn.
Động tác lau kiếm của Phó Uyên bỗng dừng lại.
“Chẳng phải ta bảo ngươi quẳng bọn chúng xuống hồ cho cá ăn rồi sao?”
Sơ Nhất bừng tỉnh, ngượng ngùng nói: “Thuộc hạ mới chỉ bắt bọn họ đi cho cá ăn thôi...”
Thấy lông mày điện hạ nhíu lại, sắp lôi mình ra làm bia đỡ đạn. Sơ Nhất nhanh nhẹn nhảy ra ngoài cửa, để lộ con hổ nhỏ đang đi dạo ở đó.
“Điện hạ, để nó nói với ngài vậy.”
Mấy ngày nay điện hạ ngủ không ngon giấc, tâm trạng tệ vô cùng. Hắn không muốn rước họa vào thân nên nói xong là lập tức chuồn thẳng.
Để lại hổ nhỏ và Phó Uyên nhìn nhau, một lát sau nó dè dặt bước vào phòng.
Phó Uyên cầm kiếm đứng dậy: “Ở đây không có gì cho ngươi ăn đâu.”
Hổ nhỏ không tin, đi loanh quanh khắp nơi. Nó hếch mũi lên ngửi mọi chỗmới tin chắc lời chàng nói không phải là giả, khuôn mặt lộ rõ vẻ thất vọng.
Phó Uyên hừ lạnh một tiếng, làm bộ muốn đá nó. Hổ nhỏ nhanh nhẹn lủi sang một bên.
Chàng rũ mắt nói: “Mẹ ngươi sao lại sinh ra cái loại đần độn như ngươi cơ chứ.”
Con hổ cái kia nhạy bén mạnh mẽ biết bao nhiêu, còn cái đứa trước mặt này chỉ biết lừa ăn lừa uống. Hễ có chuyện là lăn ra đất giả vờ vô tội.
Dường như nghĩ đến điều gì, Phó Uyên bèn ngoắc tay với nó: “Lại đây.”
Con hổ nhỏ không dám.
Phó Uyên tiến lại gần, nó bị dồn vào góc tường, tội nghiệp rụt đuôi lại. Chàng vỗ đầu nó rồi bảo: “Đứng dậy đi, dẫn ta đi tìm nàng ấy.”
Con hổ nhỏ: “Grừ.”
Một người một hổ băng qua rừng trúc tím đi về phía gian bếp.
Phó Uyên không mấy bận tâm đến lời nói của Sơ Nhất. Trần Vương chỉ là một kẻ vô dụng, người hắn ta gửi đến cũng chỉ là kẻ vô dụng mà thôi. Chàng mới chẳng thèm gặp mặt, trực tiếp để Sơ Nhất giải quyết.
Dù bây giờ bọn họ chưa chết, chàng vẫn không cho rằng Khương Ngư sẽ bận tâm đến hai kẻ này.
Cho đến khi tới gian bếp.
Khương Ngư đang tựa vào tường nói gì đó với hai người kia. Đôi mắt nàng hơi đỏ lên, hơi thở không ổn định. Dường như nàng đang tức giận, lại giống như đang đau lòng.
... Thực sự bị bắt nạt rồi sao?
Phó Uyên chẳng thèm nhìn xem phản ứng của hai người kia ra sao.
Chàng sải bước đi đến bên cạnh Khương Ngư, đặt thanh kiếm vào lòng bàn tay nàng.
“Điện hạ, sao ngài lại đến đây?” Khương Ngư sững sờ khi cảm nhận được chàng dùng lực nắm lấy mu bàn tay nàng.
“Phải như thế này.” Phó Uyên nói.
Chưa đợi nàng kịp phản ứng, thanh kiếm đã đâm xuyên trái tim của kẻ trước mặt.
Khương Ngư ngẩn người.
Một kiếm chưa đủ lại bồi thêm một kiếm nữa, trước mắt nàng lập tức xuất hiện hai cái xác không hồn.
Da đầu nàng tê rần, đến khi Phó Uyên buông tay ra, thanh kiếm rơi xuống đất cái “xoảng”.
“Thanh kiếm này thưởng cho nàng đấy.” Phó Uyên nói: "Ở phủ Lương Vương không có ai đáng để nàng phải tức giận cả.”
Khương Ngư: Nhưng nàng đâu có tức giận đâu?
Sơ Nhất không biết từ đâu lủi tới kéo xác chết rời đi. Phó Uyên nhìn nàng thêm vài cái, thấy nàng dần bình tĩnh lại mới xoay người đi mất.
“Loại chuyện nhỏ nhặt vậy sau này hãy tự mình giải quyết.”
Khương Ngư “ồ” một tiếng, nhìn theo bóng dáng chàng đi xa. Nàng nghĩ có lẽ hôm nay thời tiết đẹp nên điện hạ nổi hứng muốn giết người, còn đặc biệt tới để giết hai kẻ này.
Khả năng thích nghi của nàng rất tốt, nhanh chóng gạt bỏ cảnh tượng vừa rồi ra sau đầu. Có điều nàng cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nấu nướng bèn tắt bếp quay về viện Miên Phong nghỉ ngơi.
Đến đêm nàng mơ màng nghe thấy có tiếng động gì đó, hé mắt ra thì thấy bóng dáng giống như Phó Uyên đang ngồi bên giường.
Nàng không phân biệt nổi là mơ hay thực chỉ nghĩ đến việc phải ngủ tiếp, lật người rồi nói: “Điện hạ? Ngủ sớm đi, mấy giờ rồi chứ...”
Lời còn chưa dứt, người đã lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Sáng hôm sau tỉnh dậy nàng đã sớm quên sạch sành sanh chuyện này.
Cho đến khi xoay người lại rồi nhìn thấy bóng dáng xuất hiện bên cạnh mình.
Đầu ngón tay chạm nhẹ một cái, có thực thể và có hơi ấm, là người sống.
Thật kỳ quái.
Đêm qua hóa ra không phải là nằm mơ ư? Sao điện hạ đột nhiên lại qua đây ngủ thế này?
Nàng tính toán ngày tháng thế nào cũng thấy hôm nay vẫn chưa đến ngày rằm.
Nàng đưa tay ra quơ quơ trước mặt Phó Uyên vài cái, chàng dường như đã rất lâu rồi không được ngủ. Dù nàng đã ở gần như vậy mà vẫn chưa tỉnh.
Khương Ngư cúi người xuống, dùng một ngón tay ấn lên má, kéo khóe môi chàng lên.
Cảm giác chạm vào quả thực rất tốt.
Bình thường chàng không hay cười nên khi bị Khương Ngư kéo khóe môi lên trông vẫn có vẻ vô cùng lạnh lùng. Khương Ngư không nhịn được mà mỉm cười.
Thấy chàng không tỉnh, bàn tay còn lại cũng đánh bạo vươn ra. Nhấn xuống tạo cho chàng một cái lúm đồng tiền.
Bỗng nhiên đôi mắt đen không chút cảm xúc kia mở ra, nhìn nàng một cách vô cùng tỉnh táo.
Khương Ngư im lặng.
Nàng thản nhiên thu tay lại, kéo chăn trùm lên tận đầu cho chàng.
Ngay sau đó chiếc chăn rơi xuống.
Phó Uyên ngồi dậy.
Sợ chàng truy cứu chuyện lúc nãy, Khương Ngư đánh trống lảng: “Sao đêm qua Điện hạ lại ngủ ở đây vậy?”
Đợi một lát Phó Uyên mới nói: “Mộng du.”
Đêm qua khi nằm trên chiếc giường mới được thay không lâu, chàng đã thắp lưỡng hương, bày biện chậu cảnh. Ánh trăng rọi vào phòng nhưng chàng vẫn không có chút buồn ngủ nào.
Mọi thứ trong căn phòng này chàng đều đã thử qua, khả năng còn lại chắc chắn chỉ có một.
Bất kể là thật hay giả, chàng cũng nên tới thử xem sao.
Không ngờ kết quả lại đúng là như vậy.
Có lẽ do duyên phận ngày tháng năm sinh, mỗi khi ở bên cạnh nàng chàng luôn có thể ngủ ngon.
Khương Ngư thở phào nhẹ nhõm: “Hóa ra là mộng du, thiếp cứ tưởng sau này Điện hạ định ở lại đây luôn chứ.”
Nàng quả nhiên hy vọng chàng ở lại.
Thôi thì đành vậy, ở lại cũng không có gì là không thể.
Phó Uyên: “Ừm.”
Khương Ngư chớp chớp mắt, nghi ngờ do mình nghe nhầm.
Hai người nhìn nhau trân trân, nàng tin chắc đó là sự thật: “Vậy... cũng được ạ.”
Chiếc giường này kích thước cũng đủ rồi, chỉ là hai người ngủ thì nàng sẽ không dám lăn lộn lung tung nữa.
Thấy nàng trông không có vẻ gì là vui mừng, Phó Uyên chỉ có thể quy kết nguyên nhân lên hai nàng vũ cơ ngày hôm qua.
Nàng vẫn còn đang vì chuyện đó mà tức giận.
Chàng thản nhiên hỏi: “Nàng còn muốn gì nữa không?”
Khương Ngư nói: “Ta muốn ra ngoài thành dạo xuân!”
Nàng đã sớm muốn đưa Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử ra ngoài đi dạo rồi, vương phủ quá nhỏ khiến nó chạy không được thỏa thích.
Phó Uyên: “Ta biết rồi.”
Thế là một nén nhang sau.
Trong điện Cần Chính, Thành Vũ Đế nhận được tấu chương từ chỗ Phó Uyên.
“Bệ hạ, nhi thần muốn cùng Vương phi ra ngoài thành.”
Hết rồi.
Trịnh Phúc Thuận cười nói: “Lương Vương điện hạ và Vương phi tình cảm hòa thuận, là chuyện tốt.”
Khóe miệng Thành Vũ Đế giật giật, phất tay một cái, ban ngư phù cho phép ra khỏi thành.
Cứ như vậy Khương Ngư dắt theo Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử, Phó Uyên dắt theo một con ngựa khác tên là Vọng Tinh cùng với đám người trong vương phủ đi ra ngoài thành Trường An dạo xuân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)