Khương Ngư thực sự rất sợ nhột, không ngừng lùi về phía sau.
Phó Uyên dùng bàn tay còn lại giữ lấy vai nàng hỏi: "Nàng run cái gì?"
Khương Ngư thầm nghĩ nếu chàng bị người ta sờ bụng thì chàng cũng run thôi.
Nhưng càng xoa, nàng liền phát hiện tay của Phó Uyên hôm nay không còn lạnh lẽo. Từ lòng bàn tay chàng áp lên bụng nàng còn tỏa ra hơi nóng không ngừng.
Nàng lúc này mới muộn màng nhận ra nội lực còn có thể dùng theo cách này.
Thế là nàng không chống cự, nằm im tận hưởng.
Phó Uyên nói: "Cũng khá mềm."
Khương Ngư cười giả lả: "Hờ hờ."
Bởi vì thiếp thân không có cơ bụng mà.
Dù nói thế nào thì khi người này không táy máy chân tay, vẫn khá là thoải mái.
Khương Ngư nằm bò lên gối, chẳng mấy chốc đã lờ đờ buồn ngủ.
Con người khi ngủ không tránh khỏi việc tự giác tìm kiếm nguồn nhiệt. Khương Ngư mơ thấy mình đang ở giữa mùa đông giá rét, khó khăn lắm mới tìm được một sạp bán khoai lang nướng.
Trong lòng nàng vui mừng khôn xiết rồi bắt đầu có một cuộc "giao lưu thân thiện" với củ khoai lang.
Phó Uyên vốn đã nhắm mắt, bị nàng ôm chặt lấy cánh tay liền mở mắt ra nhìn. Thấy khóe môi nàng cong lên đầy thỏa mãn thì cũng mặc kệ.
Chàng điều chỉnh tư thế để nàng nằm gọn trong lòng mình rồi một lần nữa nhắm mắt lại.
*
Khi Khương Ngư tỉnh dậy, trời đã sáng tỏ.
Hiếm khi thấy Phó Uyên không rời đi trước mà vẫn còn đang ngủ. Chân mày chàng giãn ra, không còn vẻ u uất cáu kỉnh như ngày thường.
Nàng lấy làm lạ trong lòng, thử lùi về phía sau một chút.
Không biết từ lúc nào mà chỉ cần ngủ cùng chàng thì cuối cùng cũng đều trở thành tư thế thân mật như thế này.
Phó Uyên có vẻ ngủ rất say, nhưng nàng vừa mới động đậy thì đã lập tức mở mắt.
Đôi mắt ấy tỉnh táo vô cùng, cứ như thể chàng luôn thức giấc vậy.
Có lẽ đây là thói quen hình thành từ những ngày ở trong quân ngũ.
Khương Ngư nhìn chàng. Bỗng cảm thấy khoảng cách giữa hai người có hơi quá gần, gần đến mức có thể nhìn rõ hàng mi và cảm nhận được hơi thở của chàng.
Mái tóc đen xõa trên gối vô tình quấn quýt lấy tóc nàng.
Khương Ngư nhất thời không dám cử động.
May mà chẳng bao lâu sau chàng đứng dậy rời đi thay xong quần áo.
Hai người không hề trò chuyện, chàng nhanh chóng bước ra khỏi cửa.
Đợi bóng dáng chàng biến mất, Khương Ngư mới thò đầu ra khỏi giường. Liên Kiều từ gian ngoài đi vào, liếc nhìn giường đệm một cái khẽ thở dài.
"Tiểu thư, hôm nay người có cần dùng nước gừng đường đỏ không?"
Khương Ngư cảm nhận một chút: "Không cần đâu, hôm nay ta thấy khỏe hơn nhiều rồi."
Mặc dù vậy nàng vẫn lười đi ra ngoài, dùng xong bữa sáng và bữa trưa trong phòng mới chậm chạp ra ngoài đi dạo bên bờ hồ.
Đến buổi chiều, nàng tình cờ gặp Đào Ngọc Thành đi tới. Nghe nói đêm qua sấm chớp mưa gió khiến bệnh chân của Điện hạ lại tái phát.
Khương Ngư chỉ thấy kỳ lạ. Đêm qua ở cùng Điện hạ nàng không thấy chàng có gì bất thường, hơn nữa thời gian ngủ dường như còn dài hơn ngày thường.
Nhưng Điện hạ vốn là người như vậy. Nếu thực sự đau đớn e rằng cũng sẽ không để lộ ra mặt.
Khương Ngư chào hỏi Đào Ngọc Thành, không nhịn được hỏi thêm một câu: "Vết thương của Điện hạ chẳng phải là vết thương do trúng tên sao? Tại sao lại nghiêm trọng đến thế, chẳng lẽ một chút hy vọng cũng không có?"
Đào Ngọc Thành hỏi: "Vương phi đã thấy vết thương của Điện hạ chưa?"
Khương Ngư lắc đầu: "Chưa từng, ta chỉ nghe đồn rằng Điện hạ bị quân địch vây hãm tại Vô Phong Cốc, sau khi ngã ngựa thì chân trái trúng tên. Chẳng lẽ không phải như vậy sao?"
Đào Ngọc Thành nói: "Vết thương trên chân Điện hạ đúng là vết thương do tên. Nhưng theo thảo dân suy đoán thì vết thương không chỉ có một lần. Thứ thực sự khiến ngài ấy trở nên như hiện tại cũng không phải là mũi tên trúng trên chiến trường."
Khương Ngư sững sờ: "Vậy đó là..."
Đào Ngọc Thành mỉm cười như đang bàn luận về thời tiết: "Có lẽ là khi ở trong Chiêu ngục, đã có kẻ dùng mũi tên sắt nung đỏ đâm vào vết thương cũ trên chân trái của ngài ấy, tàn nhẫn ngoáy mạnh làm đứt đoạn gân mạch."
Khương Ngư ngây người đứng đó. Trong đầu hiện lên gương mặt uy nghiêm mà không kém phần hiền từ của Thành Vũ Đế trên bàn ăn vài ngày trước.
Lúc đó ngài cười nói quan tâm đến sức khỏe của Điện hạ, hỏi han về chuyện ăn uống sinh hoạt của chàng. Nhưng năm xưa phế Thái tử vào Chiêu ngục, tàn sát Đông cung và Tiêu gia cũng chính là do ngài đích thân hạ lệnh.
Vụ án của Thái tử do Tuyên thừa tướng chủ trì. Con cả nhà họ Tuyên là Tuyên Dữ Hi nhậm chức Đại lý tự khanh, đương nhiên cũng tham gia vào trong đó.
Cặp cha con này nổi tiếng là những bề tôi trung thành của Thiên tử, chưa từng cuốn vào bất kỳ cuộc tranh đấu bè phái nào. Cả triều đình đều kiêng dè Thái tử và Tiêu gia. Chỉ có họ là dám dâng sớ đàn hạch, vì thế rất được Thiên tử sủng ái.
Tuyên Dữ Hi là kẻ phóng túng ngông cuồng, làm không ít chuyện khốn nạn như chiếm đoạt ruộng đất hay cưỡng đoạt dân nữ. Thái tử từng vì việc hắn để chó cắn chết dân thường rồi lại đổi trắng thay đen ở triều đình, đã thẳng chân đạp ngã hắn ngay giữa điện.
Hắn bắt giữ dân nữ khiến gia đình người ta tan cửa nát nhà. Thái tử liền dùng tên lửa đốt cháy xe ngựa nhà họ Tuyên rồi đưa người con gái đó ra khỏi Trường An.
Nhiều năm đấu tranh không ngừng, khi Thái tử sa lưới ngục tù, Tuyên Dữ Hi nhất định sẽ ra tay. Chẳng lẽ Bệ hạ thực sự hoàn toàn không biết gì sao?
Bàn tay Khương Ngư buông thõng bên sườn khẽ cử động.
Nhiều năm về trước, mẹ nàng từng có duyên gặp gỡ Tấn Vương phu nhân vài lần, còn từng cứu mạng bà ấy khỏi tay sơn tặc.
Sau này Từ Tri Thư lâm bệnh qua đời, Tấn Vương phu nhân đã sai người gửi tới một miếng ngọc bài, nhắn nhủ nàng rằng: Nếu có khó khăn gì cứ mang miếng ngọc bài này đến phủ Tấn Vương, bà ấy nhất định sẽ hết lòng giúp đỡ.
Vào thời điểm Thái tử bị phế tống vào ngục, không phải Khương Ngư chưa từng nghĩ đến việc mang ngọc bài đi cầu xin Tấn Vương phu nhân giúp đỡ Thái tử một tay để báo đáp ơn nghĩa xưa kia của chàng.
Nhưng một là nàng biết Bệ hạ không muốn lấy mạng Thái tử, nếu không đã hạ lệnh xử chém ngay tại chỗ rồi. Hai là thánh mệnh khó lòng lay chuyển, việc này không ai dám nhận, nàng đường đột cầu xin chỉ khiến đối phương thêm phiền lòng.
Thế nên khi đó nàng đã chẳng làm gì cả.
Ba tháng sau tin tức Thái tử ra khỏi ngục truyền đến, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Lại nghe nói chàng bị giáng xuống làm Lương Vương, tuy không còn vinh quang của Đông cung nhưng vẫn hơn hẳn người thường rất nhiều.
Nàng tưởng rằng như vậy là được rồi.
Nếu lúc đó nàng lấy hết can đảm bước ra một bước, liệu có phải...
Có lẽ nàng vô tình để lộ vẻ ưu tư trên mặt nên Đào Ngọc Thành cười trấn an: "Vương phi dường như luôn thích lo nghĩ nhiều. Nhưng chuyện trên đời này lo âu cũng chẳng có ích gì, hà tất phải tự chuốc thêm phiền não."
Khương Ngư giãn chân mày lùi lại nói: "Phải, để ngài chê cười rồi. Làm phiền ngài hôm nay xem bệnh cho Điện hạ, nếu có gì cần cứ việc tìm ta."
Đào Ngọc Thành nhận lời quay người đi về phía Biệt Hạc Hiên.
Khi bước vào cửa, y tưởng rằng sắc mặt Phó Uyên sẽ cực kỳ kém như trước kia. Kết quả là Điện hạ lại bình tĩnh lạ thường, khẽ gật đầu với y: "Ngồi đi."
Đào Ngọc Thành chậc chậc kêu lạ rồi ngồi xuống: "Đêm qua Điện hạ ngủ ngon chứ?"
Phó Uyên nói: "Ba canh giờ."
Đào Ngọc Thành càng thêm kinh ngạc: "Điện hạ đã lâu rồi chưa được ngủ một giấc ngon như thế."
Phó Uyên hỏi: "Liệu có phải do hương trầm không?"
Chàng chỉ có thể nghĩ đến cách giải thích này. Trong phòng chàng vốn không bao giờ đốt hương, viện Miên Phong thì ngày ngày đều đặt lư hương, đêm qua cũng chưa từng tắt đi.
Đào Ngọc Thành không biết chuyện gì đã xảy ra tối qua nên chỉ nói: "Cũng có khả năng đó."
Phó Uyên: "Biết rồi. Ngươi đến đây làm gì?"
Đào Ngọc Thành: "Ờ..."
Đúng thế, y đến đây làm gì nhỉ?
Y thuần thục đổ lỗi: "Là Sơ Nhất bảo thảo dân tới, y nói đêm qua mưa gió bão bùng, chắc chắn Điện hạ sẽ đau đầu nên bảo thảo dân tới xem thử. Nếu Điện hạ không sao thì thảo dân xin phép cáo lui."
Phó Uyên: "Đi xem cho Vương phi đi."
Đào Ngọc Thành ngẩn ra: "Thảo dân vừa mới gặp Vương phi xong, không thấy có bệnh tật gì cả."
Phó Uyên tùy tay ném một thỏi bạc cho y: "Bảo ngươi đi thì cứ đi đi."
Đào Ngọc Thành vừa thấy bạc liền hớn hở vô cùng, vui vẻ đáp: "Tuân mệnh."
Y quay lại viện Miên Phong.
Khương Ngư thực sự không có bệnh gì. Chứng đau bụng khi đến tháng cũng không phải là thứ có thể điều lý xong trong thời gian ngắn, Đào Ngọc Thành vẫn bốc cho nàng một phương thuốc, dặn dò uống đúng giờ.
Sau khi y đi, Khương Ngư lập tức cất phương thuốc, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Phải uống thuốc lâu như vậy, nàng mới không thèm.
Một lát sau, Sơ Nhất tới.
Hắn nói Điện hạ bảo hắn tới chuyển lư hương trong phòng này đi.
Khương Ngư: "Hả?"
Nàng khá thích cái lư hương này nên có chút không vui.
Sơ Nhất lấy ra một cái hộp, hộp mở ra bên trong là hai thỏi mực quý hiệu Lý ký.
Khương Ngư chẳng nói chẳng rằng, lập tức dâng lư hương lên: "Mời, Điện hạ còn muốn thứ gì khác nữa không? Nhất định phải nói với ta nhé."
Sơ Nhất bê lư hương đến Biệt Hạc Hiên.
Phó Uyên ngửi thấy mùi hương, khẽ nhíu mày một cái, nhưng nghĩ đến tác dụng hỗ trợ giấc ngủ của nó nên cuối cùng cũng chấp nhận.
Trong đêm, khói hương nghi ngút, hương thơm lan tỏa khắp căn phòng.
Một đêm trôi qua.
Sáng hôm sau, Sơ Nhất đứng ở cửa ngáp dài ngáp ngắn. Cửa từ bên trong bị đẩy ra, Điện hạ bước ra với khuôn mặt đầy vẻ không vui.
Những giọt nước mắt vì ngáp của Sơ Nhất lập tức thu lại.
Lại làm sao nữa đây?
Phó Uyên lạnh lùng nói: "Ngươi quá ồn ào."
Sơ Nhất chỉ vào mình: "Ta á?"
Thập Ngũ vừa bước lên lầu, chưa nghe rõ chuyện gì đã xảy ra thuận miệng nói: "Chắc chắn là lỗi của ngươi rồi."
Sơ Nhất tức giận hừ một tiếng.
Phó Uyên: "Ngươi làm ồn khiến ta không ngủ được."
Sơ Nhất: "Đêm qua ta có nói câu nào đâu..."
Phó Uyên: "Từ giờ trở đi, nếu ngươi còn nói thêm một câu nào nữa, ta sẽ trừ của ngươi một ngày bổng lộc."
Sơ Nhất: "Hả?!"
Thập Ngũ nghiêm túc đếm số: "Một ngày."
Sơ Nhất: "Mọi người còn có nhân tính không hả?!"
Thập Ngũ: "Hai ngày."
Vốn dĩ chỉ có tiếng ồn ào của một người nay lại thành tiếng của hai người cộng lại.
"Ba ngày."
"Bốn ngày."
"Năm ngày."
...
Nếu có ai hỏi Phó Uyên ghét thứ gì nhất trên đời này thì đó chắc chắn là loài vẹt.
Chàng nhắm mắt lại, lạnh mặt đi vào thư phòng, rút trường kiếm ra.
Chàng quyết định trước tiên chặt đầu Sơ Nhất, sau đó cắt lưỡi Thập Ngũ.
Nghĩ như vậy khiến tâm trạng thoải mái hơn nhiều, Phó Uyên vui vẻ cầm kiếm trở lại chĩa về phía hai người.
Hai người nhìn nhau một cái, không thèm cãi nhau nữa, lập tức giải tán như chim muông.
Phó Uyên hừ lạnh một tiếng, vứt kiếm xuống bước ra khỏi cửa.
Chàng đi dạo quanh hồ nửa vòng, không biết từ lúc nào lại đi tới viện Miên Phong.
Chàng bước vào trong, muốn tìm hiểu xem ngoài lư hương ra thì còn thứ gì khác khiến chàng có thể an giấc được.
Khương Ngư đang tựa bên cửa sổ chợp mắt, trên tay vẫn còn cầm một quyển sách.
Ánh mắt lướt qua người nàng, Phó Uyên quan sát cả căn phòng.
Giường, gương, rèm ngọc, hoa trong chậu, đây đều là những thứ mà Biệt Hạc Hiên không có.
Vậy thì dời hết qua đó đi, chắc chắn sẽ có một thứ giúp chàng tìm ra nguyên nhân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)