Tiệm sách khai trương, vạn sự đại cát.
Khương Ngư hiếm khi bận rộn một hồi.
Kể từ sau ngày Thành Vũ Đế ghé thăm, không chỉ bổng lộc bị cắt giảm của Phó Uyên quay trở lại mà ngay cả bổng lộc năm của nàng cũng tăng gấp đôi.
Phần thưởng từ cung đình gửi đến cho Lương Vương và Công chúa nhiều không đếm xuể.
Cho dù không cố ý nghe ngóng cũng có thể đoán được lòng người trên triều đình đang hoang mang thế nào. Lương Vương được giải trừ lệnh cấm túc, bước tiếp theo chẳng lẽ không phải là quay lại triều chính sao?
Hôm nay vừa tỉnh dậy, bụng đau như thắt, nàng hoa mắt chóng mặt, suýt chút nữa là ngất đi.
Năm đó rơi xuống nước vào giữa mùa đông giá rét, cơ thể nàng bị nhiễm lạnh nên đã để lại căn bệnh này. Mỗi khi đến kỳ nguyệt tín, không chỉ bụng đau khó nhịn mà thắt lưng cũng thường xuyên đau mỏi.
Nàng yếu ớt gọi Liên Kiều vào, dặn nàng ấy pha một cốc nước gừng đường đỏ. Khương Ngư lại vùi đầu vào trong chăn, nằm nghỉ hồi lâu mới thấy đỡ hơn đôi chút.
Rất nhanh sau đó, Liên Kiều mang nước gừng đường đỏ quay lại. Khương Ngư quấn chăn uống hết, thấy nàng ấy cứ ngập ngừng muốn nói lại thôi, bèn không nhịn được hỏi: "Sao thế, có chuyện gì xảy ra?"
Liên Kiều nhỏ giọng nói: "Là Trần Vương, hắn ta nói biết Điện hạ nhà mình yêu thích mỹ nhân nên đặc biệt gửi hai vũ cơ đến đây."
Khương Ngư đưa chiếc cốc cho nàng ấy: "Người đâu rồi?"
Liên Kiều: "Đang ở trong viện ạ, người có muốn xem qua không?"
Khương Ngư gật đầu: "Được."
Bụng dưới đau âm ỉ nhưng nàng vẫn cố gắng chịu đựng được. Nàng thay quần áo, tắm rửa chải chuốt xong xuôi mới đẩy cửa phòng ra.
Quả đúng như lời Liên Kiều nói, hai nữ vũ cơ kia đang quỳ trong sân, hai tay nâng chén trà dâng cho nàng.
Tâm trạng Khương Ngư có chút vi diệu.
Nàng không giỏi đối phó với những chuyện này. Ban đầu chọn gả cho Lương Vương cũng có một phần nguyên do là vì hậu trạch của chàng chưa từng có thê thiếp.
Nàng nói: "Ta có thể cho các ngươi tiền rồi thả các ngươi ra khỏi phủ. Nếu các ngươi muốn rời khỏi Trường An, ta cũng có thể phái người hộ tống."
Không biết Phó Sinh nghĩ cái gì nữa.
Phó Uyên yêu thích mỹ nhân? Đúng là chuyện nực cười.
Chàng mà nhìn thấy hai người này, không một kiếm đâm chết là may rồi.
Hai người kia nhìn nhau một cái cùng mỉm cười. Một người trong đó dịu dàng nói: "Nô tỳ Xuân Nguyệt, cùng với muội muội Hoa Triều bái kiến Vương phi. Trần Vương lệnh cho hai chị em nô tỳ đến hầu hạ Lương Vương, xin Vương phi chớ trách móc."
Cái tên này nghe có chút quen tai, Khương Ngư không tốn quá nhiều sức lực đã nhớ lại vai diễn của họ trong sách.
Danh nghĩa là vũ cơ nhưng thực chất là tử sĩ do Phó Sinh nuôi dưỡng. Màu sắc của nguyên tác là truyện ngược cẩu huyết nên việc hai người làm nhiều nhất chính là hành hạ nữ chính, ví dụ như dùng kim đâm, ép uống thuốc độc hay thuốc phá thai.
Phó Sinh gửi họ đến đây chắc hẳn là muốn cài cắm nội gián vào phủ Lương Vương, nhân tiện hành hạ nàng một chút.
Khương Ngư lập tức dập tắt ý định khuyên bảo hai người này, nhàn nhạt nói: "Đã vậy thì các ngươi cứ đến Biệt Hạc Hiên tìm Điện hạ đi."
Giải quyết xong chuyện, nàng xoay người bước ra khỏi viện Miên Phong.
Hai người sững sờ tại chỗ, rõ ràng là không ngờ nàng lại dễ nói chuyện đến vậy. Nhưng họ không phải kẻ ngốc, cũng biết cứ thế mạo muội đi gặp Lương Vương thì không ổn nên định đi theo Khương Ngư.
Nào ngờ từ trên trời rơi xuống một bóng đen, cầm đao chắn trước mặt khiến cả hai giật nảy mình.
Hàn Lộ lạnh mặt nói: "Không được phép đến gần Vương phi."
Hai người: "... Vâng."
Hết cách, hai người nghiến răng, dứt khoát làm theo lời Khương Ngư mà đi tới Biệt Hạc Hiên tìm Phó Uyên.
Chưa kịp đến gần rừng trúc tím thì họ đã lại bị thị vệ chặn lại.
Sơ Nhất cảnh giác nói: "Các ngươi đến đây làm gì?"
Xuân Nguyệt chủ động tiến lên, mỉm cười nói: "Trần Vương mệnh cho chúng ta đến hầu hạ Lương Vương Điện hạ, phiền các hạ vào thông báo cho chúng ta một tiếng."
Sơ Nhất: "Ý."
Ý là có ý gì!
Nụ cười của Xuân Nguyệt cứng đờ, nàng ta hít sâu một hơi, nụ cười vẫn không đổi: "Chúng ta đã gặp Vương phi. Vương phi lệnh cho chúng ta đến đây."
Sơ Nhất lúc này mới nói: "Ồ, vậy thì được, ta đi báo với Điện hạ một tiếng."
"Làm phiền ngài."
Sơ Nhất nhanh chóng chạy đi, hắn chạy lên tầng hai rồi ló đầu ra khỏi cửa sổ: "Điện hạ, Trần Vương gửi đến cho ngài hai tên nội gián, Vương phi giao họ cho ngài xử lý, nên định đoạt thế nào đây ạ?"
Phó Uyên đang vẽ tranh bên bàn, nghe vậy mí mắt cũng không thèm động: "Ném xuống hồ cho cá ăn."
Sơ Nhất: "Được thôi."
Hắn lại lạch bạch chạy xuống dưới.
Hai người đang kiên nhẫn chờ đợi, thấy hắn đi tới bèn vội vàng tiến lên cười mồi, bỗng nhiên trong lòng bàn tay bị nhét một gói đồ lớn.
"Này, đi ra hồ cho cá ăn đi!" Sơ Nhất sảng khoái cười nói.
Hai người ngây ra như phỗng.
Xuân Nguyệt: "Cho cá ăn nghĩa là..."
Sơ Nhất: "Ngốc thật, cái này mà cũng không biết."
Hắn lấy thức ăn cá ra đi tới ven hồ làm mẫu một hồi, ngoảnh đầu lại nói: "Cứ như vậy, hai người các ngươi cứ ở đây cho cá ăn là được. Đừng cho ăn nhiều quá, cá sẽ chết vì no đấy."
Đây vốn dĩ là việc của hắn, giờ có người làm thay, cầu còn không được.
"Được... được rồi." Xuân Nguyệt nghiến răng mỉm cười: "Vậy chúng ta sẽ ở đây tĩnh hậu Điện hạ."
Sơ Nhất nghiêm túc gật đầu chắp tay sau lưng, thong thả đi về phía bếp sau kiếm cái ăn.
Trên đường gặp Thập Ngũ vừa đi làm nhiệm vụ về, hắn bèn lôi người cùng đi qua đó.
Bếp sau lúc này không bận.
Có mấy người tụ tập lại một chỗ đánh bài lá, Sơ Nhất và Thập Ngũ đều vào chơi một ván.
Khương Ngư không tham gia mà chỉ ngồi bên cạnh nhìn.
Bình thường nàng thích đánh bài nhất, hôm nay lại không chơi, Lâm Tuyết liếc nhìn nàng vài cái rồi nhỏ giọng hỏi: "Vương phi, hai người mà Trần Vương gửi đến kia..."
Mọi người cầm bài trong tay, âm thầm vểnh tai lên nghe.
Cơ thể Khương Ngư lại bắt đầu khó chịu tùy tiện nói: "Cứ để họ lại đi, giao cho Điện hạ xử lý."
Thập Ngũ nhíu mày hỏi Sơ Nhất: "Người nào mà phải giao cho Điện hạ xử lý?"
Sơ Nhất thấp giọng giải thích một hồi.
Thập Ngũ mấy ngày nay nhờ những bức thư Phó Uyên tra ra được, cảm thấy vô cùng hổ thẹn vì trước kia đã hiểu lầm Khương Ngư. Nghe xong lời giải thích thêm mắm dặm muối của Sơ Nhất, hắn lập tức nói: "Lại có chuyện này sao? Vương phi, để ta giúp người xử gọn chúng!"
Khương Ngư: "... Cảm ơn nhé, ta ghi nhận tấm lòng thôi, ngươi vẫn là đừng làm thì hơn."
Tiết đầu hạ thời tiết thay đổi khôn lường.
Đến chiều tối, chẳng biết sao trời lại sầm sì. Khương Ngư càng không có tâm trạng, nói qua loa vài câu rồi về phòng nghỉ ngơi.
Lòng mọi người thắt lại.
"Có phải vì..." Lâm Tuyết khẽ nói.
"Chắc chắn là vậy!" Thái quản gia mặt mày nghiêm nghị: "Hai người kia nhìn qua đã thấy không đơn giản, là Trần Vương phái đến, chắc chắn là không có ý tốt!"
Văn Nhạn cũng trầm mặc gật đầu, một lời cũng không nói.
Thập Ngũ thấy vậy bèn vứt bài xuống đứng dậy, ra vẻ như tráng sĩ đi thực hiện nhiệm vụ thiêng liêng: "Để ta, ta đi nói với Điện hạ!"
Sơ Nhất vỗ vai hắn: "Huynh đệ tốt, trông cậy vào ngươi đấy."
Đối mặt với ánh mắt kỳ vọng của mọi người, Thập Ngũ khẳng khái đi tới Biệt Hạc Hiên đẩy cửa thư phòng ra.
Phó Uyên đang đón ánh hoàng hôn thưởng thức bức họa. Dường như có một nét vẽ không ưng ý, chàng lập tức lộ vẻ chán ghét dùng lửa đốt trụi nó.
Thông thường vào những lúc thế này mà làm phiền Điện hạ thì sẽ chết rất thảm.
Thập Ngũ rụt chân lại vài giây, nhưng nghĩ đến khuôn mặt nhợt nhạt u sầu của Vương phi, hắn vẫn dũng cảm bước vào.
"Điện hạ..."
"Cho ngươi ba câu, tốt nhất là ngươi thật sự có chuyện cần nói." Phó Uyên lạnh lùng nói.
"Vương phi ghen vì hai vũ cơ mà Trần Vương gửi đến. Chiều nay người cứ khóc mãi, ngài mau đi thăm người đi."
Vừa vặn ba câu, Thập Ngũ âm thầm lau mồ hôi lạnh.
Ánh lửa bập bùng, bức họa trong tay Phó Uyên cháy rực cho đến khi thiêu bỏng cả đầu ngón tay, chàng mới đột nhiên để nó rơi xuống đất.
"Chỉ vì chút chuyện nhỏ này?"
Thập Ngũ đánh liều gật đầu: "Vâng."
Hồi lâu không nghe thấy Điện hạ nói gì thêm, Thập Ngũ lén ngước mắt nhìn lên. Điện hạ đang đứng bên bàn, nhìn đống tro tàn lầm bầm: "Gần đây có phải ta đã quá dung túng cho nàng ấy rồi không."
Thập Ngũ sốt sắng nói: "Vương phi đau lòng là vì người thích ngài mà!"
Bên ngoài cửa sổ một cơn gió thổi qua, trong đầu Phó Uyên đột nhiên lướt qua cảnh tượng dưới gốc hoa ngọc lan ngày đó.
Nàng cười rạng rỡ, từng chữ từng câu vô cùng rõ ràng.
"Người mà ta ngưỡng mộ duy chỉ có một mình Lương Vương thôi."
Nếu lời nói ngày hôm ấy không phải là giả thì quả thực nàng...
Vậy thì mọi chuyện ngày hôm nay cũng có thể hiểu được.
Thôi bỏ đi.
Phó Uyên đeo chuỗi hạt vào, không biểu cảm gì cầm lấy gậy chống.
Chàng đối với những người có mắt nhìn tốt luôn không tiếc dành thêm vài phần bao dung.
Thấy chàng rốt cuộc cũng chịu đi ra ngoài, Thập Ngũ thở phào nhẹ nhõm, hắn rướn người từ lan can ra rồi ra hiệu "xong xuôi" với Sơ Nhất.
Phó Uyên ra khỏi Biệt Hạc Hiên, đi xuyên qua rừng trúc tím.
Hai người đang cho cá ăn bên sông tinh mắt phát hiện ra chàng, bèn kích động định bước tới.
Thế nhưng bả vai không biết vì sao bỗng cực kỳ nặng nề, dù thế nào cũng không thể nhấc chân lên được.
Họ ngoảnh lại nhìn.
Sơ Nhất từ phía sau ấn chặt lấy họ, cười hì hì nói: "Đừng nhìn nữa, mau cho cá ăn đi."
Xuân Nguyệt và Hoa Triều: "..."
Rốt cuộc họ đến đây để làm gì chứ!
*
Khương Ngư nằm trên giường một lúc, cảm giác đau đớn cũng dần vơi bớt, chỉ là trên người không còn chút sức lực nào.
Nghe thấy tiếng bước chân truyền vào từ gian ngoài, nàng cũng không để tâm mà nói: "Mang cho ta thêm một chén trà nóng đi."
Tiếng chén trà va chạm giòn giã, nàng nghe thấy âm thanh bèn chậm chạp chui ra khỏi chăn.
Vừa ngẩng đầu lên đã sững sờ.
"Điện hạ, sao ngài lại đến đây?"
Phó Uyên đưa trà cho nàng rồi thong thả ngồi xuống: "Đến rót trà cho nàng."
Trong lòng Khương Ngư thầm lẩm bẩm, hôm nay đâu phải giữa tháng nhỉ?
Nàng cúi đầu uống trà, ánh mắt Phó Uyên lướt qua mặt nàng.
Sắc mặt trắng bệch, đuôi mắt hơi đỏ, quả đúng như lời Thập Ngũ nói, trông giống như vừa mới khóc xong.
Đến mức đó sao?
Ngón tay Phó Uyên đặt trên tay vịn vô thức gõ nhẹ hai cái.
Khương Ngư uống xong trà, thấy Phó Uyên vẫn còn ở đó bèn đánh liều hỏi: "Đêm nay Điện hạ muốn nghỉ lại đây sao?"
Phó Uyên quan sát nàng một hồi, nể tình nàng đã nỗ lực mời mọc mình như vậy, chàng đáp: "Ừ."
Khương Ngư cũng không biết nói gì, cả phủ Lương Vương đều là của người ta, chàng thích ngủ đâu thì ngủ đó thôi.
Nàng bèn nói: "Vậy để ta đi tắt lư hương."
Phó Uyên: "Cứ để đó đi, không sao đâu."
Hôm nay chàng đặc biệt dễ nói chuyện, Khương Ngư lấy làm lạ, nhân cơ hội hỏi tiếp: "Vậy đêm nay có thể đừng để đèn không? Hơi sáng quá thiếp không ngủ được."
Phó Uyên: "Tùy nàng."
Khương Ngư: "Vậy thỏi mực Lý Mặc trong thư phòng của ngài trước đó có thể chia cho ta một thỏi..."
Phó Uyên không biểu lộ cảm xúc gì.
Khương Ngư ho khan một tiếng: "Thiếp nói bừa thôi, thiếp đi tắm rửa đây thưa Điện hạ."
Nàng từ trên giường bước xuống. Có lẽ do nằm quá lâu nên đầu óc choáng váng, phải vịn vào thành giường một hồi mới có thể chậm rãi đứng dậy, trông vô cùng yếu ớt.
Vừa mới bước đi được hai bước, sau lưng đã vang lên giọng nói lạnh lùng của Phó Uyên: "Ngày mai Thập Ngũ sẽ mang qua cho nàng."
Khương Ngư: "Cảm ơn Điện hạ, ngài là tốt nhất!"
Nàng tức khắc như được hồi sinh, ngay cả thắt lưng cũng không còn thấy đau mỏi, vui vẻ đi tắm rửa rồi lên giường.
Ban đêm, Phó Uyên không để đèn nên cũng không đọc sách mà đi ngủ sớm cùng nàng.
Nhưng đêm nay định sẵn là một đêm không bình yên.
Ban ngày lặng gió nhưng đêm đến bão tố lại kéo về. Cuồng phong nổi lên, mưa xối xả như trút nước đập dữ dội vào cửa sổ.
Bầu trời đầy sấm sét, tiếng rít gào không dứt.
Phó Uyên tỉnh lại trong cơn đau đầu như búa bổ.
Chàng đã không còn phân biệt được thứ gì đang khiến mình đau đớn, là căn bệnh cũ năm xưa hay là độc tố trong cơ thể?
Chàng chỉ có thể nhìn thấy vô số đao quang kiếm ảnh trước mắt, máu tươi đỏ thẫm phun trào, bên tai văng vẳng tiếng gào khóc thảm thiết của quân lính.
Điều này khiến chàng khao khát muốn bóp nát một thứ gì đó.
Đôi đồng tử chậm rãi mở ra rồi dừng lại trên nữ tử đang ngủ say bên cạnh, nhìn xuống chiếc cổ thanh mảnh trắng ngần không chút phòng bị của nàng.
Chàng đưa tay ra nhưng đầu ngón tay lại lướt qua cổ, nhẹ nhàng kéo chăn đắp lại cho nàng.
Phó Uyên đi chân trần xuống giường.
Chàng đi đến trước thanh lợi kiếm treo trên tường, rút kiếm ra khỏi bao.
Hàn quang lóe lên, lưỡi kiếm trắng tuyết phản chiếu đôi lông mày đậm như mực của chàng.
Giống như ngày đó ở trên chiến trường.
Lẽ ra chàng đã phải chết ở nơi đó.
Nhưng người đó đã đưa kiếm cho chàng, để Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử chở chàng rời đi rồi nói rằng: "Hãy sống sót quay về Trường An."
Khi chàng ngoảnh đầu lại, người đó đã tan thành từng mảnh dưới đao kiếm của quân thù.
Phó Uyên dùng lưỡi kiếm kề sát vào cánh tay trái. Những vết sẹo trên đó đa phần là do cách này mà có, chỉ có như vậy mới có thể triệt tiêu dục vọng muốn giết sạch mọi thứ trong lòng chàng.
"Cạch."
Sau lưng vang lên một tiếng động nhỏ, giống như có ai đó vừa đá phải thứ gì.
Chàng chậm rãi ngoảnh đầu lại.
Khương Ngư đang dụi mắt đứng trước giường, mơ mơ màng màng nhìn chàng: "Điện hạ, ngài đang làm gì vậy?"
Khương Ngư vốn bị tiếng sấm làm cho tỉnh giấc, phát hiện chàng không có ở đó nên mới xuống giường xem thử.
Trong phòng tối om mờ mịt, nhìn không rõ bóng dáng của chàng, Khương Ngư tỉnh táo hơn đôi chút rồi bước chân lại gần, chăm chú quan sát chàng.
Bỗng nhiên trên trời vang lên một tiếng sấm rền: "Ầm ——"
Tia điện tím rạch phá bầu trời, trong nháy mắt soi sáng khuôn mặt Phó Uyên.
Tái nhợt như quỷ mị.
Khương Ngư bừng tỉnh.
Điện hạ đây là đói bụng rồi nhỉ.
Nàng xoay người đi đến bên bàn, cầm lấy một đĩa điểm tâm bước qua nói: "Điện hạ, nếm thử cái này đi."
Thấy Phó Uyên không động đậy, giống như đã đói đến mức ngây người, nàng bèn đích thân đút cho chàng rồi nói: "Lần này độ ngọt chắc chắn là vừa vặn, ngài tin thiếp đi."
Khóe miệng Phó Uyên khẽ cử động: "... Là cái gì?"
Khương Ngư nói: "Tuyết hoa tô, chắc ngài chưa nghe bao giờ nhưng mà ngon lắm."
Phó Uyên không nói gì, ngồi xuống ăn sạch đĩa tuyết hoa tô kia.
Khương Ngư ngồi xuống cạnh chàng: "Điện hạ, lúc nãy trên tay ngài cầm cái gì vậy? Ta nhìn không rõ."
Phó Uyên: "Kiếm."
Khương Ngư: "Điện hạ luyện võ giữa đêm, hèn gì mà lại thấy đói."
Phó Uyên: "Sao nàng không nghĩ rằng ta đang muốn giết nàng?"
Khương Ngư: "Giết thiếp mà còn cần dùng kiếm sao?"
Phó Uyên bỗng nhiên bật cười, lau tay nói: "Quả thực là không cần, giết nàng thì chỉ cần một bàn tay là đủ rồi."
Khương Ngư cũng cười theo, bụng dưới đau âm ỉ khiến nàng nhanh chóng không cười nổi nữa.
Nàng nhíu mày, Phó Uyên nhận ra bèn hỏi: "Không thoải mái?"
Khương Ngư khẽ gật đầu: "Là quý thủy ạ."
Phó Uyên trước đây thường ở bên cạnh mẫu thân và muội muội nên biết một số nữ tử vào lúc này sẽ thấy rất khó chịu, đứng dậy bế nàng lên đi về phía giường.
Khương Ngư giật mình, cả người cứng đờ lại không dám vùng vẫy. Mãi đến khi lên giường mới thở phào nhẹ nhõm, lấy chăn quấn chặt lấy mình.
Tuy nhiên cái chăn vừa quấn xong lại bị Phó Uyên lật ra.
"... Ngài làm gì thế?"
Phó Uyên kéo nàng trở về, một bàn tay đặt trên bụng nàng rồi nói: "Thế này sẽ đỡ hơn chứ?"
"Hả???"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


