Thành Vũ Đế ngồi trên kiệu hồi cung, một tay chống trán nhắm mắt dưỡng thần.
Bất chợt ngài mở lời: "Trịnh Phúc Thuận, hôm nay ngươi thấy Lương Vương thế nào?"
Trịnh Phúc Thuận cẩn thận đáp: "Nô tài thấy sức khỏe Lương Vương đã khởi sắc hơn nhiều. Tuy rằng so với trước kia có ít nói hơn nhưng quan hệ với Lương Vương phi lại rất tốt, xem ra ngài ấy rất hài lòng với cuộc hôn nhân này."
Nhắc đến Lương Vương phi, Thành Vũ Đế khẽ mỉm cười: "Trẫm vừa nhìn thấy cô nương nhà họ Khương kia lần đầu là đã biết Lương Vương sẽ thích nàng. Hiếm có là trong lòng nàng thực sự có Lương Vương, có thể chăm sóc khiến nó vui vẻ."
"Thái tử vốn rất kén chọn. Năm đó trẫm và Hoàng hậu tuyển phi cho nó. Nó thì hay rồi, chê người ta không biết cưỡi ngựa, không biết đánh cờ, cái này không được cái kia không xong, cuối cùng chẳng chọn được ai vừa ý."
Ngài chìm đắm vào chuyện xưa rồi vô thức thay đổi cách xưng hô. Trịnh Phúc Thuận nghe mà run sợ không dám đáp lời.
Chẳng biết nghĩ đến điều gì mà nụ cười của Hoàng đế nhạt dần, ngài như tự lẩm bẩm: "Trong lòng nó còn oán hận trẫm không?"
Trịnh Phúc Thuận nói: "Lương Vương trước đây có giận dỗi ngài, cuối cùng cũng chẳng bao giờ để bụng. Chỉ cần ngài thường xuyên tới thăm và quan tâm thì tự nhiên ngài ấy sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của ngài thôi."
"Phải rồi, trẫm phải thường xuyên tới thăm nó, còn cả Hòa Trinh nữa."
Chỉ khi nhắc tới Hòa Trinh, gương mặt Thành Vũ Đế lộ vẻ áy náy.
Kể từ khi nhà họ Tiêu gặp chuyện, ngài đã không muốn gặp lại Hòa Trinh trong một thời gian dài. Một là vì nàng ấy quá giống cố Hoàng hậu, mỗi lần thấy nàng ấy ngài lại nhớ về người cũ.
Hai là vì lúc Tiêu Uyển Ngưng tự vẫn, nàng ấy vừa vặn chạy tới hiện trường. Ánh mắt nàng ấy nhìn ngài khi đó khiến ngài không thể nào quên được.
Bởi vậy nửa năm trước, khi Tuyên Thừa tướng đề nghị cho Thế tử An Quốc công cưới Công chúa, nhằm xoa dịu giới quý tộc Lũng Tây. Ngài đã không nghĩ ngợi nhiều mà chọn Hòa Trinh.
Thế tử An Quốc công tuy có tiếng ăn chơi trác táng, nhưng Tuyên Thừa tướng lại nói gia giáo nhà đó rất nghiêm, phẩm chất thuần khiết. Đứa trẻ đó ngài cũng từng gặp qua, là một thiếu niên anh tuấn tiêu sái đáng mến. Phó Doanh thân là Công chúa, gả qua đó chắc chắn không chịu thiệt.
Mãi cho đến khi người của ngài tra ra việc Thế tử An Quốc công nuôi dưỡng thê thiếp bên ngoài. Thậm chí còn sinh hạ một đứa con gái, ngài mới bàng hoàng nhận ra mình đã phạm sai lầm lớn đến mức nào.
Dù Tuyên Liệt Trạch đã chủ động nhận tội, sẵn lòng chịu phạt vì sự sơ suất này. Ngài vẫn nảy sinh lòng nghi ngờ với vị "cô thần" này.
Thành Vũ Đế im lặng xoay chiếc nhẫn bản chỉ trên tay. Nghĩ đến nhà họ Tuyên, ngài không khỏi nhớ tới hôn sự của Phó Tranh cùng Tuyên Vũ Phù, cũng nhớ tới cảnh tượng Phó Tranh ăn nói ngông cuồng tại phủ Lương Vương.
Ngài chỉ vì nhất thời hứng khởi mà tới phủ Lương Vương một chuyến, đã đúng lúc bắt gặp cảnh đó. Vậy những lúc ngài không có mặt, Tề Vương đã bao nhiêu lần nhằm vào hai đứa trẻ tội nghiệp kia rồi?
...
"Bệ hạ chắc chắn cho rằng Tề Vương thường xuyên tới đây gây rắc rối cho điện hạ."
Khương Ngư không nhịn được trêu chọc với Phó Doanh.
Phó Uyên bị Chu Tử Việt lôi kéo tới phòng luyện công đánh nhau. Hai nàng ngồi bên hồ hóng gió, sẵn tiện ngắm những nụ hoa sen sắp nở.
Phó Doanh viết: [Trước đây hắn ta chưa từng tới sao?]
Khương Ngư nói: "Không có đâu, hắn ta làm sao vào đây được. Điện hạ nếu không muốn gặp thì đã sớm bảo Sơ Nhất và Thập Ngũ đuổi hắn ta ra ngoài rồi."
Phó Doanh: [Hoàng huynh sao biết được phụ hoàng sẽ tới?]
Khương Ngư ngẫm nghĩ: "Ta cũng không biết, chàng luôn có cách riêng của mình. Đúng rồi Công chúa điện hạ, người có thích ăn bánh chưng nhân thịt ngọt không?"
Phó Doanh: [Không, ta không thích, là hoàng huynh lúc nhỏ thích ăn. Ta cứ ngỡ tẩu tẩu làm cho huynh ấy.]
Lớp sương mù trong lòng cuối cùng cũng tan biến, Khương Ngư mỉm cười nói: "Không có gì, thật ra ta cũng khá thích."
Ngay từ đầu nàng đã thắc mắc tại sao điện hạ nhất định bắt nàng làm bánh chưng tại chỗ, còn chỉ đích danh cái hương vị chàng cứ nhìn thấy là muốn nôn.
Bây giờ nàng đã hiểu rồi.
Có lẽ Hoàng đế tới đây chỉ để thăm Lương Vương, nói vài câu xã giao. Tuy nhiên đúng lúc bánh chưng được dâng lên, ngài mới thuận thế ngồi xuống dùng bữa.
Lại tình cờ ăn đúng hương vị mà nhiều năm trước Phó Uyên yêu thích nhất, thế là ngài theo thói quen đưa bánh cho Phó Uyên. Đó là khoảnh khắc duy nhất mà bọn họ trông giống như một cặp cha con bình thường hòa thuận.
Điều Điện hạ muốn rất đơn giản. Chàng muốn sự áy náy của Hoàng đế dành cho Phó Doanh, muốn Hoàng đế nhìn thấy những kỷ niệm trên người chàng, và quan trọng nhất là dỡ bỏ lệnh cấm túc để ra khỏi phủ.
Mọi chuyện hôm nay, từ Phó Doanh, Phó Tranh cho tới Thành Vũ Đế và cả chính chàng, tất thảy đều là tính toán.
Và chàng thực sự đã đạt được mục đích.
Gió nhẹ lay động lá sen, mặt nước trong veo.
Khương Ngư bưng chén trà trò chuyện bâng quơ với Phó Doanh. Đột nhiên Chu Tử Việt xuất hiện bên cạnh hai nàng, gương mặt vô cùng khó coi.
Khó coi theo đúng nghĩa đen.
"... Chu công tử, ngươi có cần thuốc mỡ tan máu bầm không?" Dù Khương Ngư là người không muốn quản chuyện bao đồng, cũng không nhịn được mà hỏi một câu.
Nàng lại nhìn sang Phó Uyên đang thong thả chống gậy đi tới từ phía sau hắn ta, gương mặt thanh tú sạch sẽ, không hề có một vết thương nào.
"Hắn ta không cần, ta cần." Phó Uyên nói.
Khương Ngư lại đánh giá chàng một lượt. Thực sự không phát hiện chàng bị thương ở đâu.
Chu Tử Việt lườm bọn họ một cái, dắt theo Phó Doanh hầm hầm rời đi.
Hắn ta suốt dọc đường đều căng thẳng mặt mày. Đến khi lên xe ngựa mới tháo bỏ vẻ lạnh lùng, đau đớn rên rỉ.
Phó Doanh lấy thuốc mỡ giúp hắn ta bôi lên má, bôi xong liền ra dấu: [Còn vết thương nào khác không?]
Chu Tử Việt vô cảm nói: "Chỗ khác không sao, hắn chỉ nhắm vào mặt ta mà đánh thôi."
Phó Doanh: "..."
Phó Doanh: [Vậy hoàng huynh không sao chứ?]
Chu Tử Việt: "Hắn thì có chuyện gì? Ta căn bản không dám ra tay! Hơn nữa hắn vốn đang có thương tích, còn—"
Đột ngột dừng lời, hắn ta nhìn gương mặt lo lắng của Phó Doanh, phiền não xua tay: "Dù sao hắn cũng không sao đâu, người đừng lo nữa."
Xe ngựa lộc cộc lăn bánh.
Chu Tử Việt tựa vào thành xe, nhớ lại những lời Phó Uyên đã nói trong phòng luyện võ.
"Ta trúng một loại độc."
Hắn hỏi: "Không có thuốc giải sao?"
Phó Uyên: "Có, nhưng ta không muốn dùng."
Hắn thực sự không hiểu người này đang nghĩ gì: "Ngươi có ý gì? Tại sao phải nói với ta?"
Phó Uyên nhìn chằm chằm hắn nói: "Ta muốn ngươi tìm cách đưa Phó Doanh về đất phong. Ở lại Trường An, con bé không có lối thoát."
Ngay khi hắn đang suy ngẫm ý nghĩa của câu nói này. Trước mặt bỗng nhiên xuất hiện một nắm đấm, bùm một cái, đập thẳng vào mặt hắn.
"..."
Chu Tử Việt giật giật khóe miệng, quyết định không thèm nghĩ về gã khốn gian xảo đầy mưu mô kia nữa.
*
Khương Ngư mang thuốc mỡ tan bầm tới, đối mặt với Phó Uyên.
"Vết thương đâu?"
Phó Uyên giơ tay trái lên, mu bàn tay hướng về phía nàng.
Khương Ngư không nhìn thì thôi, nhìn một cái liền ngẩn ngơ.
"Vết thương ở đâu cơ?"
Phó Uyên nhíu mày, có vẻ không hài lòng với thái độ hời hợt của nàng, đanh mặt chỉ vào vị trí khớp xương thứ hai của ngón giữa.
Khương Ngư nheo mắt lại mới phát hiện đúng là có một vết xước nhỏ xíu.
Nàng cúi đầu nhìn hũ thuốc mỡ tan máu bầm trong tay, thôi kệ, cũng dùng được.
Thế là nàng cung kính lấy một ít thuốc mỡ, bôi thuốc lên khớp xương thứ hai ở ngón giữa cao quý của chàng.
Bôi thuốc xong, Phó Uyên hạ tay xuống. Khương Ngư tinh mắt thoáng thấy gì đó, theo bản năng nắm lấy cổ tay chàng.
Phó Uyên nhìn nàng.
Khương Ngư lại không nhận ra ánh mắt của chàng. Đầu ngón tay nàng lướt qua vết sẹo sâu dài trong lòng bàn tay chàng, khẽ hỏi: "Vết sẹo này để lại từ khi nào vậy?"
Trước đây chàng đeo dây ngũ sắc ở tay kia nên nàng không chú ý. Vết sẹo mới như vậy chắc hẳn chỉ mới xảy ra trong vài ngày gần đây.
Mặc dù thời tiết ấm áp nhưng bàn tay nàng đang nắm vẫn lạnh ngắt, dường như làm cách nào cũng không thể sưởi ấm được. Cũng chỉ khi chạm vào chàng, nàng mới nhận ra lòng bàn tay mình ấm áp đến nhường nào.
Phó Uyên không rút tay về, rũ mắt nhìn động tác vuốt ve lòng bàn tay của thiếu nữ. Cảm giác hơi ngứa ngáy truyền đến nhưng trên mặt vẫn không lộ biểu cảm gì.
Khương Ngư: "Là vết đao chém..."
Phó Uyên: "Mấy ngày trước bị Nhu Mễ cắn."
Khương Ngư: "Nhu Mễ không cắn người, hơn nữa nó không thể cắn ra một vết thương dài như thế này được."
Phó Uyên: "Nhu Mễ cắn đấy."
Khương Ngư: "..." Được rồi.
Trông cũng không còn đau nữa, cứ coi như là Nhu Mễ cắn đi.
Sau đó Phó Uyên trở về Biệt Hạc Hiên.
Khương Ngư hóng gió bên hồ một lát, vốn định tới Tàng Thư Các nhưng đi được nửa đường nàng lại rẽ hướng tới nhà bếp.
Lúc trước làm nước hoa hồng vẫn còn dư lại ít hoa, vừa hay có thể dùng làm mứt hoa hồng.
Khương Ngư hạ quyết tâm, cho thêm gấp đôi lượng siro đường vào.
Trước kia nàng hỏi Văn Nhạn về sở thích ăn uống của Điện hạ, Văn Nhạn nói điện hạ không thích ăn ngọt, lúc đó nàng đã thấy hơi kỳ lạ.
Văn Nhạn theo hầu Tiêu Hoàng hậu lâu như vậy, không thể nào hoàn toàn không biết thói quen ăn uống của điện hạ được.
Nhưng vừa rồi, nàng và Phó Doanh ngồi bên hồ, khi hỏi tại sao Chu Tử Việt đột ngột quay lại xin lỗi, Phó Doanh đã kể cho nàng nghe một câu chuyện.
Người nói vô ý nhưng người nghe hữu tâm, Khương Ngư nhanh chóng hiểu ra lý do vì sao trước đây điện hạ luôn tỏ ra không thích ăn ngọt.
Thân là Thái tử, không được để lộ sở thích, nếu không sẽ gây họa cho những người xung quanh. Chàng đã quen với việc ngụy trang, ngay cả Tiêu Hoàng hậu và những người bên cạnh cũng đều bị chàng lừa gạt.
Trái lại khi tới phủ Lương Vương, có lẽ vì lười ngụy trang, hoặc cũng có lẽ là buông xuôi. Chàng cuối cùng cũng không cần phải gượng ép bản thân nữa mà có thể tùy ý làm theo ý mình.
Mứt hoa hồng đã làm xong, Khương Ngư cảm thấy lần này chắc chắn Điện hạ sẽ thích ăn.
Nàng đi tới bên ngoài Biệt Hạc Hiên, vừa định đưa cho Sơ Nhất thì hắn nhanh trí lùi lại một bước, cung kính nói: "Vương phi tự tay làm thì vẫn nên tự mình đưa cho điện hạ đi, như vậy mới thể hiện được tấm lòng của người."
Khương Ngư ngẩn ra: "Nhưng Điện hạ không cho phép người ngoài vào Biệt Hạc Hiên."
Sơ Nhất: "Người không phải người ngoài, người là Vương phi mà!"
Khương Ngư còn chưa kịp phản ứng, hắn đã bắt đầu chạy về phía trước. Không còn cách nào khác, nàng đành phải đi theo phía sau, cùng hắn xuyên qua rừng trúc tím.
Lúc này Sơ Nhất mới đi chậm lại bên cạnh nàng, hắn rảnh rỗi nên tiện thể kể về lai lịch của Biệt Hạc Hiên này.
Biệt Hạc Hiên vốn tên là Nghênh Hạc Hiên. Là một căn nhà nhỏ xây cạnh mặt nước, sau đó được chủ nhân trước cải tạo thành lầu các ba tầng này, rồi trồng thêm những khóm trúc tím bao quanh.
Sau khi Phó Uyên dọn vào, chàng vung bút một cái, Nghênh Hạc Hiên liền biến thành Biệt Hạc Hiên.
"Lúc đó điện hạ dường như có ngâm một bài thơ, gió xuân gì gì đó." Sơ Nhất nói.
Khương Ngư khẽ ngâm: "Sớm dạo Kim Cốc chẳng tới chợ Đông, lòng nhớ Bình Tuyền thân nơi biển xa. Hóa hạc bay về người chẳng biết, gió xuân nở rộ khóm hoa đào."
Sơ Nhất kinh ngạc: "Đúng, chính là bài đó! Vương phi sao đoán được hay vậy?"
Khương Ngư cười nói: "Tình cờ thấy trong sách, rất thích nên đã ghi nhớ."
Trong lúc trò chuyện, hai người đã đi qua rừng trúc tím, tới trước cửa Biệt Hạc Hiên.
Sơ Nhất dẫn nàng tới trước thư phòng ở tầng hai rồi gõ cửa.
Chưa đợi bên trong nói "vào", Sơ Nhất đã làm theo thói quen mở cửa, đẩy Khương Ngư vào trong.
Khương Ngư: "..."
Phó Uyên không hề ngạc nhiên, khi nghe tiếng bước chân của hai người là chàng đã đoán được là nàng, liền hỏi: "Mang gì tới vậy?"
Khương Ngư đi tới: "Mứt hoa hồng, Điện hạ có muốn nếm thử không?"
Nàng đặt khay gỗ xuống. Trên đó có một hũ mứt hoa hồng, hũ còn lại là thịt bò khô nàng làm cho mình ăn, vì quá cay nghĩ điện hạ không chịu nổi nên nàng không mở ra.
Phó Uyên đáp một tiếng "ừ", tâm trạng khá tốt, chàng nhón lấy một miếng mứt hoa hồng đưa vào miệng.
Tuy nhiên, không thấy chàng nhai, cũng không thấy chàng nuốt.
Một lát sau, Phó Uyên từ từ ngẩng lên, Khương Ngư lộ ra ánh mắt mong đợi.
Chàng nói: "Nàng đánh chết kẻ bán đường rồi sao?"
Khương Ngư: "???"
Nàng không tin, tự mình cũng nếm thử một miếng, sắc mặt lập tức thay đổi.
Cái này ít nhất cũng phải đánh chết ba kẻ bán đường.
Thực sự không ngờ siro đường mới mua lại ngọt đến thế, Khương Ngư hiếm khi sơ suất, khẽ ho một tiếng rồi nói: "Điện hạ không phải thích ăn ngọt sao? Thiếp đặc biệt làm thành như thế này đấy."
Phó Uyên: "Đặc biệt đánh chết kẻ bán đường, Vương phi thật có tâm."
Khương Ngư nhận thua: "Xin lỗi điện hạ, thiếp lỡ tay cho hơi nhiều đường."
Nàng lại chuyển lời: "Điện hạ, có phải người đã xem qua mấy cuốn thoại bản thiếp để trong ngăn kéo không?"
Phó Uyên phủ nhận: "Chưa từng."
Khương Ngư u oán nói: "Thiếp biết là chàng đã xem rồi, còn xem không chỉ một cuốn đâu. Điện hạ có nhớ không, trong thoại bản nữ chính nấu ăn cho nam chính lỡ cho nhiều muối, nhưng nam chính vẫn mỉm cười ăn hết."
Nàng thử hỏi: "Cho nhiều đường chắc là dễ chấp nhận hơn cho nhiều muối chứ nhỉ."
Phó Uyên vẫy tay ra hiệu cho nàng lại gần, nàng không hiểu ý nhưng vẫn cúi người xuống.
Trong chớp mắt, một bàn tay không cho phép từ chối bóp lấy cằm nàng, ngay sau đó miếng mứt hoa hồng trong suốt đã bay vào miệng nàng.
Khương Ngư nhăn mặt đau khổ.
Phó Uyên ấn môi, không cho nàng nhổ ra, thong dong nói: "Có dễ chấp nhận không?"
Khương Ngư cuống quýt định cắn tay nhưng chàng vẫn bất động, nâng cằm nàng lên và nói: "Nuốt xuống đi. Ta ăn được, tại sao nàng lại không?"
Viên kẹo đó cuối cùng vẫn rơi vào cổ họng Khương Ngư.
Khương Ngư cảm thấy cả người không ổn chút nào, run rẩy vươn tay với lấy hũ thịt bò khô.
Phó Uyên hỏi: "Đây là cái gì?"
Chàng theo sau Khương Ngư cũng lấy một miếng, thấy trên đó phủ đầy ớt nên không ăn ngay mà nhìn Khương Ngư ăn xong mới đưa vào miệng mình.
Khương Ngư: "Phụt."
Phó Uyên: "..."
Khương Ngư mỉm cười nhai thịt bò khô: "Ngon không, Điện hạ?"
Phó Uyên không để lộ biểu cảm gì, rót một chén trà. Sau đó là chén thứ hai, chén thứ ba.
Chàng không uống trà nữa, đưa tay day huyệt thái dương nhắm mắt lại.
Khương Ngư cảm thấy sảng khoái hẳn lên. Cảm giác bị vị ngọt kia tấn công cũng đã qua đi, nàng vừa ăn thịt bò khô vừa nhìn chàng lạnh lùng mở mắt ra.
"Tại sao nàng có thể ăn cái này?"
"Mẹ thiếp là người Thục Trung, nên thiếp cũng được tính là người Thục Trung. Giống như Điện hạ thích ăn ngọt vậy."
Tiêu Hoàng hậu là người Lan Lăng. Câu nói này nàng không nói ra nhưng Phó Uyên cũng không để tâm, chàng hỏi: "Nàng muốn về Thục Trung?"
Khương Ngư không ngờ chàng đột nhiên hỏi chuyện này, nhưng vẫn nói thật: "Nếu có cơ hội, thiếp sẽ trở về."
"Ở đó có gì?"
"Có người thân của thiếp."
"Nếu họ còn nhớ nàng thì đã chẳng bỏ mặc nàng ở lại Trường An."
Chàng nói không sai.
Mẹ nàng lúc còn sống đã nảy sinh mâu thuẫn với gia đình, thế là mới quyết tuyệt cùng cha lên phía Bắc. Những năm qua Từ Tri Thư đã gửi không ít thư về nhà nhưng chưa bao giờ nhận được hồi âm.
Cho dù Khương Ngư có về Thục Trung thì ông bà ngoại và cữu cữu cũng chưa chắc đã chịu nhận nàng.
Tuy nhiên nàng nói: "Còn có một cây lựu, nương rất thích nó, thiếp muốn đi xem thử."
Phó Uyên: "Chỉ vì vậy thôi sao?"
Khương Ngư nghiêm túc gật đầu: "Vâng, chỉ vì vậy thôi."
Phó Uyên đứng dậy, nắm lấy cổ tay nàng: "Đi."
"Hả? Đi đâu?"
Phó Uyên không đáp lời mà dắt nàng ra khỏi cổng vương phủ.
Gió mát phả vào mặt.
Đây là lần đầu tiên không có thị vệ ngăn cản, không có hạ nhân đi theo. Nàng và Điện hạ ở bên nhau, đi dạo trên đường phố Trường An này.
Chàng luôn nghĩ gì làm nấy, nói đi là đi ngay.
Khương Ngư suốt quãng đường bị chàng dắt đi, biết hỏi cũng vô ích, dứt khoát quay đầu nhìn ngó xung quanh, thong thả quan sát bốn phía.
Phố xá tấp nập, tiếng rao hàng không dứt bên tai. Có mấy tiệm toàn những món nàng thích ăn, lát nữa quay về có thể mua ít đồ nếm thử.
Cứ thế đi vô định.
Cho đến khi Phó Uyên dừng bước, nàng mới nhận ra hai người đã đến trước một cửa tiệm rộng rãi. Trên đầu là một tấm biển lớn — Tiệm sách Đông Ly.
Nàng chợt nhớ ra đây là cửa tiệm mà Phó Uyên đã tặng nàng.
"Chẳng phải hôm qua mới đưa địa khế sao?" Nàng ngây ngốc hỏi.
Phó Uyên: "Chỉ là một tiệm sách thôi, có gì rắc rối đâu, một ngày là chuyển xong thôi."
Vừa nói, hai người vừa bước vào trong.
Trước quầy vẫn là Ân Lan Anh, bà ấy chào Khương Ngư một tiếng, có Phó Uyên ở đó nên không dám tiến lên.
Tiệm sách Đông Ly ngày mai mới chính thức khai trương nhưng hôm nay đã có học trò của Quốc Tử Giám vào mua sách.
Trong đó có một người rõ ràng đã nhận ra Phó Uyên, mắt trợn tròn: "Thái... à Lương, Lương..."
Phó Uyên nghiêng đầu, hắn ta vội vàng bịt miệng lại, trông điệu bộ như sắp quỳ xuống đến nơi.
Phó Uyên: "Mua sách?"
Đối phương: "À... không không không, không dám..."
Phó Uyên rút một cuốn sách rồi ném qua.
Thiếu niên bị ném trúng đích, vội vàng đón lấy, cúi đầu nhìn kỹ.
《Ghi chép thực tế về điều trị tật nói lắp》.
Phó Uyên buông nàng ra rồi ngồi lên lan can, đôi chân buông thõng xuống. Nàng nhìn mà thấy sợ, lẳng lặng tiến lên đứng bên cạnh chàng.
Phó Uyên bỗng nhiên nói: "Sau này tiệm sách này, nàng có thể mở đến tận Thục Trung."
Khương Ngư ngẩn ngơ nghe chàng nói hết câu —
"Đi Thục Trung không khó. Nếu có cơ hội thích hợp, ta sẽ hòa ly với nàng, để nàng rời khỏi phủ."
-----------------------
Lời tác giả: "Sớm dạo Kim Cốc chẳng tới chợ Đông, lòng nhớ Bình Tuyền thân nơi biển xa. Hóa hạc bay về người chẳng biết, gió xuân nở rộ khóm hoa đào." — Thích Thiện Trân 《Đề tứ họa - Đào hoa trúc thạch hạc》
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)