Biệt Hạc Hiên vào sáng sớm tĩnh lặng không một tiếng động.
Sơ Nhất linh hoạt nhảy qua lan can, gõ cửa phòng sách để đưa tin thay Vương phi.
Hắn vừa bước vào đã giật mình một cái.
Điện hạ vẫn giữ nguyên dáng vẻ của ngày hôm qua khi đang ngồi bên cửa sổ tự đánh cờ một mình. Rõ ràng là đã thức trắng đêm.
Mặc dù những lúc điện hạ đau đầu không ngủ được vốn rất nhiều. Nhưng tình trạng thần sắc bình thản mà lại thức trắng đêm thế này thì thực sự hiếm thấy.
Hắn nuốt nước miếng, nghi ngờ không biết mình có làm sai chuyện gì khiến điện hạ đang chờ để tính sổ hay không.
Cẩn thận tiến lại gần thì hắn thấy trên bàn đặt một bức thư. Dù đã phản ứng cực nhanh dời tầm mắt đi nhưng dòng chữ kia vẫn lọt vào đầu hắn——
"Lòng ta chẳng phải đá, nhưng cũng chẳng thể lay chuyển."
Sơ Nhất suy ngẫm.
Sơ Nhất đặt câu hỏi: "Điện hạ, câu này có nghĩa là gì ạ?"
Điện hạ hôm nay quả nhiên tâm trạng rất tốt, không chỉ không tính toán chuyện hắn nhìn trộm thư mà còn thản nhiên giải thích: "Nghĩa là tâm ý của nàng đã định, mãi mãi không thay đổi."
Sơ Nhất hốt hoảng: "Cái gì? Vương phi thực sự thích Trần Vương đến vậy sao?"
Phó Uyên: "Ngươi có biết không? Ngươi sủa còn khó nghe hơn cả chó đấy."
Sơ Nhất: "..."
Sơ Nhất bỗng nhiên tỉnh ngộ: "Ta biết ngay mà! Vương phi nhất định là người phe mình!"
Chuyện này liên quan đến một trăm lượng bạc mà hắn đã cá cược với Thập Ngũ. Thật may là hắn đã thắng!
Phó Uyên lười đáp lại.
Đầu ngón tay chàng mơn trớn quân cờ tự lẩm bẩm: "Phó Sinh sẵn sàng cho nàng vinh hoa phú quý cùng vị trí Vương phi. Nàng đều không cần, vậy nàng muốn cái gì?"
Sơ Nhất nhạy bén nghe thấy liền thốt ra: "Tất nhiên là muốn trái tim của ngài rồi!"
Phó Uyên "tạch" một tiếng đặt quân cờ xuống.
Chàng nói: "Nói bậy bạ."
Sơ Nhất liếc nhìn: "Điện hạ, quân cờ này ngài hạ nhầm rồi phải không?"
Phó Uyên đáp: "Ngươi thì biết cái gì, đồ ngốc."
Lại bảo: "Đến tìm ta có việc gì? Đừng nói nhảm nữa."
"... Ồ." Sơ Nhất đành phải nuốt ngược lời định nói vào trong: "Là Vương phi nhờ ta mang tin cho ngài. Nàng nói hôm nay Công chúa điện hạ sẽ tới, hỏi ngài có muốn qua đó uống trà không?"
Phó Uyên đứng dậy: "Đi thôi."
Đợi chàng ra khỏi cửa, Sơ Nhất bám vào bàn nhìn thế cờ rồi lầm bầm: "Không sai mà, vốn dĩ không nên hạ như thế."
Hắn lén cầm quân cờ lên đặt vào vị trí chính xác. Sau đó ra vẻ như không có chuyện gì mà chắp tay sau lưng rời đi.
*
Khương Ngư đang cúi người trên bàn viết thư cho Ân Lan Anh.
Phó Sinh đã biết vị trí của tiệm sách Đông Ly, khó bảo đảm sau này hắn ta có nhắm vào họ hay không. Nơi đó đã không còn an toàn nữa. Những ngày này nàng đều bảo Lan di đóng cửa từ chối tiếp khách, tìm một nơi an toàn mà lánh mặt.
Ân Lan Anh lăn lộn giang hồ nhiều năm nên tinh thông thuật dịch dung. Khương Ngư định bảo bà ấy bán tiệm sách đi, cộng thêm số tiền nàng đưa để tìm một nơi khác mưu sinh.
Còn về tiệm sách Đông Ly...
Dù có tiếc nuối tâm huyết của mẫu thân nhưng sách vẫn còn và người vẫn còn. Nàng xưa nay vốn nhìn thoáng, không có gì là không buông bỏ được.
Viết xong dòng cuối cùng, nàng có chút tự giễu mà nghĩ rằng hèn gì Khương Quyết lại nói nàng không có lương tâm. Quả thật nàng là người như vậy.
Dừng bút rồi ngẩng đầu lên.
Nàng sững người: "Điện hạ?"
Không biết chàng đã đến từ bao giờ và đứng xem bao lâu, chàng cứ thế đứng trước bàn viết mà xoay xoay chiếc nhẫn ban chỉ trên tay.
Chàng có lẽ đã thấy những chữ trên thư. Khương Ngư vốn không có ý định giấu chàng nên cũng chẳng bận tâm mà thu thư lại rồi đứng dậy.
"Công chúa điện hạ vẫn chưa đến, ngài có muốn uống chén trà trước không?"
Phó Uyên tùy ý đáp một tiếng rồi ngồi xuống cạnh bàn. Khi nàng bưng trà lên thì phát hiện trên mặt bàn có thêm một tờ giấy.
Phó Uyên bảo: "Mở ra xem đi."
Khương Ngư mở ra.
"Địa khế?"
"Ừ."
Chàng không nói gì thêm khiến Khương Ngư không chắc chắn hỏi: "Cho... thiếp sao?"
Phó Uyên: "Gần Quốc Tử Giám nên chắc sẽ thuận tiện cho nàng."
Quả thực rất thuận tiện, hơn nữa ở nơi đó thì Phó Sinh cũng không dám đến gây sự.
Khương Ngư hỏi: "Tại sao..."
Phó Uyên ngắt lời: "Ta giữ cũng vô dụng."
Một câu nói đã cắt đứt những thắc mắc tiếp theo của nàng. Quả thật nàng đang cần thứ này nên không từ chối mà nghiêm túc nói: "Đa tạ điện hạ, thiếp sẽ ghi nhớ."
Phó Uyên: "Trà."
Khương Ngư lập tức rót trà đưa đến trước mặt chàng.
Phó Uyên thong thả đưa tay nhận lấy. Lúc này Khương Ngư mới phát hiện ra sợi chỉ trường thọ buộc trên cổ tay chàng hôm qua đến giờ vẫn quên tháo ra.
Thế là nàng đích thân tháo xuống, cũng giống như lúc buộc vào vậy, còn không quên chu đáo nói: "Xong rồi điện hạ, thứ này chắc chắn là vướng víu lắm đúng không."
Động tác uống trà của Phó Uyên khựng lại một chút, thần sắc vẫn như thường: "... Ừ."
Không lâu sau Phó Doanh đến.
Chu Tử Việt không quá mặn mà với việc ở cùng một chỗ với họ, tự tìm một nơi đứng đợi. Bọn họ đi ra bờ hồ tìm chỗ râm mát thưởng trà ăn bánh chưng.
Bánh chưng là do Phó Uyên yêu cầu làm tại chỗ. Còn đặc biệt nhắc đến việc Công chúa thích ăn bánh chưng nhân thịt vị ngọt.
Thấy bánh chưng còn phải chờ một lúc mới hấp chín, Khương Ngư mang ra ba ly dương chi cam lộ cùng ba phần anh đào phô mai.
Khương Ngư có thể nhận thấy Phó Doanh hiếm khi vui vẻ như vậy. Sau khi ngồi xuống, thỉnh thoảng nàng ấy lại nhìn Phó Uyên một cái. Mặc dù hai người không giao lưu gì nhưng nàng ấy dường như đã mãn nguyện lắm rồi.
Nàng ấy dùng thủ ngữ ra hiệu: [Hoàng huynh, huynh sống có tốt không? Có chỗ nào cần muội giúp đỡ không? Dù muội không có năng lực gì nhưng chỉ cần có thể thì muội đều sẽ cố gắng.]
Phó Uyên nói: "Lo cho bản thân muội trước đi."
Phó Doanh không hề nản lòng, ngược lại còn vui vẻ hơn: [Muội sẽ tự chăm sóc mình, huynh cũng vậy nhé, phải chăm sóc tốt cho bản thân và cả tẩu tẩu nữa.]
Phó Uyên liếc nhìn Khương Ngư một cái, không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.
Đúng lúc Khương Ngư định đi xuống bếp xem bánh chưng thế nào, một bóng người màu tím đột nhiên áp sát.
Dưới ánh mặt trời, chân mày sắc sảo tuấn tú của thiếu niên vương chút giận dữ. Giống như nắng gắt chói chang có thể thiêu cháy những người xung quanh bất cứ lúc nào.
Hắn ta hoàn toàn là một thái cực khác so với Phó Sinh.
Ngũ hoàng tử, Phó Tranh.
Sao hắn ta lại ở đây?
Đây là lần đầu tiên Phó Tranh xem nàng như không khí, lướt qua nàng đi thẳng đến chỗ Phó Uyên.
"Phó Uyên!" Hắn ta gọi thẳng tên chàng.
Khương Ngư nhìn quanh bốn phía, chẳng hiểu sao Sơ Nhất và Thập Ngũ đều không xuất hiện.
Phó Tranh đứng trước bàn, nhìn chằm chằm Phó Uyên. Gương mặt hắn ta vặn vẹo, nghiến răng nghiến lợi nói: "Hoàng huynh tốt của ta! Chuyện nhắm vào Vũ Phù là do huynh làm đúng không?"
Phó Uyên bình thản đứng dậy, khóe môi hơi lộ vẻ giễu cợt.
"Là ta."
"Mưu kế thật hay!" Phó Tranh giận dữ nói: "Ta không ngờ huynh lại làm ra chuyện như vậy! Chẳng phải huynh là kẻ ghét nhất mưu hèn kế bẩn sao?!"
Phó Uyên nhìn lại hắn ta, ngăn Phó Doanh đang định đứng dậy, nhếch môi cười nói: "Cũng chẳng phải mưu kế cao minh gì, chỉ là do ngươi quá ngu ngốc mà thôi."
"Phải, ta bị huynh tính kế thì tất nhiên là ta ngu!"
Phó Tranh đập mạnh xuống bàn làm chén trà lung lay.
"Huynh hại ta trúng kế mà đánh mất chức quan ở Thái Thường Tự. Nhưng cái đó không quan trọng, ta nói cho huynh biết. Phó Uyên, huynh tránh xa Tuyên Vũ Phù ra một chút!"
Phó Uyên lại nói: "Thành Trường An quá nhỏ, khó tránh khỏi sẽ đụng mặt. Nhưng không sao, đụng mặt cũng tốt, ngày nào đó nàng ta gặp phải bất trắc gì ta cũng có thể thay nàng ta nhặt xác."
Lời này vừa nói ra, không chỉ sắc mặt Phó Tranh khó coi như người chết mà Khương Ngư cũng sững sờ.
Phó Uyên đối với chuyện gì cũng lười để tâm. Hiếm khi thấy chàng có dáng vẻ đối chọi gay gắt như vậy, là vì lý do gì?
Phó Tranh túm lấy cổ áo chàng: "Huynh có giỏi thì nói lại lần nữa xem!"
Sắc mặt Phó Doanh trắng bệch, muốn ngăn cản hắn ta nhưng Phó Tranh quay đầu lại lạnh lùng nói: "Hoàng muội gấp cái gì? Có gấp đến mấy thì muội cũng chẳng nói được đâu."
Hắn ta bị cơn giận làm mờ mắt, ghì chặt lấy Phó Uyên.
"Hai người các người! Một kẻ câm, một kẻ què, đúng là huynh muội có khác! Chắc không phải Tiên hoàng hậu sinh ra hai thứ này nên mới bị tức chết đấy chứ?!"
Lời vừa dứt, chỉ nghe một tiếng quát giận dữ vang lên——
"Nghịch tử! Ngươi vừa nói cái gì?"
Phó Tranh kinh ngạc quay đầu, hốt hoảng buông tay ra.
Khương Ngư quỳ gối hành lễ: "Bái kiến bệ hạ."
Phó Tranh lúc này mới như bị dội gáo nước lạnh mà tỉnh táo lại. Quỳ sụp xuống đất: "Phụ hoàng, nhi thần lỡ lời, nhi thần chỉ là..."
Thành Vũ Đế sải bước tới tung một cước đá văng hắn ta ra. Mặt trầm như nước: "Ta bảo ngươi hãy ở yên mà phản tỉnh, vậy mà ngươi phản tỉnh thành ra thế này sao? Ta thấy chuyện hôn sự với nhà họ Tuyên ngươi cũng không cần chuẩn bị nữa đâu. Đến chùa Từ An mà tụng kinh sám hối đi!"
Phó Tranh không phản đối việc đi chùa Từ An, nhưng riêng việc hủy bỏ hôn sự lại phản ứng rất mãnh liệt: "Phụ hoàng, nhi thần biết sai rồi! Nhi thần sẽ về phản tỉnh ngay lập tức, chỉ mong phụ hoàng cho phép nhi thần được kết hôn đúng hạn, cầu phụ hoàng thành toàn!"
Hắn ta dập đầu xuống đất nghe thình thịch cực mạnh, trên trán nhanh chóng chảy máu đầm đìa.
Thành Vũ Đế lúc này mới thu lại cơn giận lạnh lùng nói: "Ngươi đến chùa Từ An chép kinh niệm Phật cho đủ một tháng rồi tính sau! Nếu không phải nể mặt nhà họ Tuyên thì hôn sự này trẫm đã thu hồi từ lâu rồi!"
Phó Tranh nghẹn ngào ngẩng đầu, nước mắt đột ngột rơi xuống: "Tạ phụ hoàng."
Mỗi lần hắn ta khóc là Thành Vũ Đế sẽ mủi lòng. Lần này cũng không ngoại lệ.
Thành Vũ Đế phẩy tay bảo hắn ta cút đi, Phó Tranh vội vàng chạy mất.
Hiện trường trở lại yên tĩnh. Ánh mắt Thành Vũ Đế lướt qua tất cả bọn họ rồi dừng lại trên người Phó Doanh, ngài khẽ thở dài: "Hòa Trinh, lại đây với trẫm."
Phó Doanh ngoan ngoãn đi đến trước mặt ngài.
Thành Vũ Đế xoa đầu nàng ấy thấp giọng nói: "Là trẫm sơ suất nên đã bạc đãi con."
Phó Doanh lắc đầu ra hiệu: [Không phải đâu phụ hoàng, con rất tốt mà.]
Thành Vũ Đế trong lòng càng cảm thấy hổ thẹn.
Lúc này Thái quản gia bưng bánh chưng tới, vừa định hành lễ thì Thành Vũ Đế đã nói: "Miễn lễ. Hòa Trinh, lại đây ngồi dùng bữa với trẫm."
Ngài khựng lại một chút. Nhìn về phía Phó Uyên với vẻ không tự nhiên cho lắm: "Lương Vương, con cũng ngồi xuống đi."
Khương Ngư và Phó Uyên cùng ngồi vào chỗ.
Thành Vũ Đế trông có vẻ rất ngon miệng với mấy món ăn kèm và bánh chưng. Ngài vừa gắp thức ăn cho Phó Doanh vừa nói: "Vị bánh chưng này khá ngon, đầu bếp trong phủ đâu? Phải thưởng."
Thái quản gia đứng bên cạnh cười hì hì nói: "Bẩm bệ hạ, đây đều là do Vương phi của chúng thần tự tay làm đấy ạ."
Thành Vũ Đế tán thưởng: "Lương Vương phi còn có tay nghề này sao? Tốt lắm, hèn gì sắc mặt Lương Vương cũng tốt lên không ít."
Nói xong ngài ra vẻ tự nhiên đưa cho Phó Uyên một cái bánh chưng: "Lúc nhỏ không phải con thích ăn vị này nhất sao?"
Phó Uyên nhận lấy rồi nói một câu "Tạ bệ hạ" nhưng thái độ vẫn cứ nhàn nhạt như cũ.
Khương Ngư âm thầm quan sát sắc mặt Thành Vũ Đế. Chỉ thấy ngài không hề nổi giận, trên mặt lại hiện lên vẻ bùi ngùi hối lỗi.
Ánh mắt Thành Vũ Đế cuối cùng vẫn rơi vào cái chân tàn tật của người con trai thứ hai mà trước đó ngài luôn không muốn nhìn.
Ngài vẫn còn nhớ lần đầu tiên Phó Uyên học đi, là ngài đã đứng bên cạnh quan sát.
Đứa trẻ nhỏ xíu bỗng nhiên đứng dậy lảo đảo đi về phía ngài. Ngài vừa sợ Phó Uyên ngã lại vừa vui mừng vì con mình biết đi nhanh đến vậy.
Ngày hôm đó ngài đã bế Phó Uyên đi khắp doanh trại, khoe với tất cả tướng sĩ. Ngay cả Tiêu Hàn Sơn cũng cười nhạo ngài phát điên.
Khi đó ngài vừa đánh thắng trận chiếm được vùng đất mới. Tiêu Oản Ngưng cùng con cái luôn ở bên cạnh, ngài cảm thấy chuyện hạnh phúc nhất thiên hạ cũng chỉ đến thế mà thôi.
Tại sao hai mươi năm trôi qua, họ lại biến thành như bây giờ?
Nghĩ đến đây, cảm giác ngon miệng ban nãy dường như cũng biến mất. Ngài đặt đũa xuống, nhìn Phó Uyên nói: "Tháng sau lễ tế tại cung Ngọc Tiên, con hãy đi cùng trẫm."
Đây chính là bằng lòng giải trừ lệnh cấm túc cho Phó Uyên.
Phó Uyên đáp: "Vâng, thưa bệ hạ."
Thành Vũ Đế miễn cưỡng nói thêm hai câu rồi vội vã rời đi.
Mọi người bái biệt ngài, Khương Ngư nhìn theo bóng lưng ngài đến đi vội vã, chợt nhớ tới một lời đồn từ rất lâu về trước.
Nghe nói khi Tiêu Hoàng hậu mang thai Phó Uyên thì vốn là một cặp song sinh. Anh trai tên Phó Hoàn, em trai tên Phó Uyên. Nhưng trời có gió bão bất ngờ, Phó Hoàn mới hai tuổi đã vì chiến loạn mà yểu mệnh.
Đế Hậu hai người ôm nỗi đau to lớn, đem tất cả tình cảm đổ dồn vào đứa con duy nhất còn lại.
Khi đó cách thời điểm Thành Vũ Đế đăng cơ vẫn còn một năm.
Có một lần Thành Vũ Đế đang chinh chiến bên ngoài, nhận được tin Phó Uyên sốt cao không dứt luôn miệng gọi "phụ thân" không yên. Ngài đã giao toàn quyền chiến trường cho Tiêu Hàn Sơn, một mình dẫn theo đám thân vệ phi ngựa ba trăm dặm trở về thành.
Sự thiên vị bất chấp như vậy mãi đến ba năm sau khi Phó Doanh ra đời mới coi như kết thúc.
Có lẽ đối với Trần Vương và Tề Vương thì phụ tử chính là quân thần. Nhưng đối với Phó Uyên, nhất định phải là phụ tử trước rồi mới đến quân thần.
Ít nhất là trong khoảng thời gian dài đằng đẵng ba năm đó, chàng đã nhận được gần như toàn bộ tình yêu của đôi Đế Hậu trẻ tuổi này, không hề giữ lại hay có chút tạp chất nào.
Trong lòng khẽ thở dài, nàng quay đầu lại định nói vài câu an ủi Phó Uyên thì thấy chàng đã ngồi xuống bắt đầu ăn.
Vừa nãy Thành Vũ Đế còn ở đây, chàng tỏ vẻ như không có cảm giác thèm ăn làm nàng cứ ngỡ tâm trạng chàng đang không tốt.
Bây giờ nhìn lại, chàng quả thực tốt không thể tốt hơn. Một đĩa bánh chưng đã bị chàng ăn sạch sành sanh.
Khương Ngư: "..."
Chàng đưa tay định lấy thêm cái nữa thì có người còn nhanh hơn. Tiếng "xoảng" vang lên, đĩa vỡ tan tành dưới đất.
Phó Uyên nhướng mày, thong thả lau sạch khóe miệng ngước mắt lên.
Chu Tử Việt nể mặt hoàng đế nên đã nhẫn nhịn rất lâu. Giờ đây cuối cùng cũng không nhịn được mà nói: "Ngươi gọi Phó Doanh tới chính là để lợi dụng nàng ấy nhằm khơi dậy lòng trắc ẩn của hoàng đế. Lấy cơ hội ra khỏi phủ đúng không?"
Phó Uyên không đáp.
Phó Doanh ra hiệu với Chu Tử Việt: [Không sao đâu, hoàng huynh chịu gặp là muội đã vui lắm rồi.]
Chu Tử Việt chắn nàng ấy ra sau lưng, đối mặt với gương mặt thờ ơ của Phó Uyên. Trong mắt hắn ta xẹt qua ngọn lửa giận dữ lạnh lùng nói: "Nàng ấy biết hôm nay được qua đây nên đã vui mừng rất lâu. Nàng tưởng rằng cuối cùng ngươi cũng không còn trách nàng nữa."
"Sao ngươi dám đùa giỡn nàng ấy như vậy?"
Phó Uyên lúc này mới đứng dậy, nhìn thẳng vào hắn ta.
"Tại sao ta lại không dám?"
"Phải, ta lợi dụng, đùa giỡn muội ấy đấy. Vậy thì đã sao, ngươi chẳng làm được gì cả. Ngay từ khoảnh khắc sinh ra thì muội ấy đã vướng phải một người hoàng huynh như ta rồi."
Bầu không khí hiện trường đông cứng lại giống như sương giá tràn về.
Chu Tử Việt giận quá cười lớn nói: "Ngươi nói đúng! Đều là vì nàng ấy đen đủi! Tất cả mọi người đều vì ngươi mà gặp xui xẻo!"
"——Biết đâu ngay từ đầu sự ra đời của ngươi đã mang lại tai ương cho Tiên hoàng hậu và cả Tiêu gia rồi."
Ngón tay Khương Ngư khẽ động đậy.
Nhưng quay đầu lại thấy Phó Uyên sắc mặt vẫn như thường, đầy vẻ khinh miệt cùng trào phúng: "Ta rất tò mò ngươi đang đứng ở lập trường nào để nói ra những lời này?"
"Ngươi tưởng ngươi là cái gì? Ngươi chẳng qua chỉ là một con chó mà ta chọn cho Phó Doanh mà thôi. Một con chó biết sủa."
"Rầm!"
Chu Tử Việt mạnh bạo đá văng chiếc ghế bên cạnh.
Không ngoài dự đoán, hai người một lần nữa đường ai nấy đi trong không khí chẳng mấy vui vẻ.
Phó Doanh bị Chu Tử Việt kéo đi mất, Khương Ngư lặng lẽ đưa phần bánh chưng còn lại cho Phó Uyên.
Phó Uyên cười hỏi: "Tại sao nàng không tức giận? Chẳng phải nàng và Hòa Trinh có quan hệ rất tốt sao?"
Khương Ngư đáp: "Thiếp biết ngài đang giúp nàng ấy mà điện hạ."
Nụ cười của Phó Uyên đông cứng trong giây lát nhạt giọng bảo: "Nàng chẳng biết cái gì cả."
Khương Ngư: "Ồ."
Phó Uyên: "Ồ có nghĩa là gì?"
Khương Ngư: "Nghĩa là bánh chưng sắp nguội rồi."
Phó Uyên tặc lưỡi một cái nói: "Chu Tử Việt đúng là đồ ngu."
Chàng không trách những lời lẽ của đối phương. Mà chỉ trách đối phương làm chàng không được ăn bánh chưng nóng hổi khiến Khương Ngư không nhịn được mà bật cười.
*
Phó Doanh lên xe ngựa ngồi trong góc với vẻ mặt buồn bã.
Chu Tử Việt nói: "Người thừa biết hắn lợi dụng người, tại sao người vẫn luôn hướng về hắn chứ?"
Phó Doanh lắc đầu không nói lời nào.
Chu Tử Việt ngồi xổm xuống trước mặt nàng ấy: "Phó Doanh, đừng ở lại Trường An nữa, đến đất phong đi, ở đó người sẽ được tự do."
Sau một hồi im lặng dài dằng dặc, Phó Doanh cuối cùng cũng cầm bút viết: [Huynh có biết nguồn cơn của chứng bệnh câm của ta không?]
"Biết."
Trước khi Phó Doanh ra đời, vào lúc Tiêu Hoàng hậu mang thai được bảy tháng đã có người hạ độc vào thức ăn của bà ấy.
May mắn là được cứu chữa kịp thời Tiêu Hoàng hậu và Phó Doanh đều giữ được mạng sống. Nhưng do ảnh hưởng của việc sinh non và độc tố nên Phó Doanh đã mất đi khả năng nói chuyện. Mãi đến năm năm tuổi mới học được cách viết chữ.
[Chắc là chưa có ai nói cho huynh biết tại sao mẫu hậu lại trúng loại độc này.]
Chu Tử Việt nhíu mày: "Chẳng lẽ không phải vì phi tần đố kỵ sao?"
Phó Doanh viết: [Là đố kỵ, nhưng đối tượng đố kỵ không phải mẫu hậu mà là hoàng huynh.]
[Mỗi khi đến đầu tháng hoàng huynh đều ra khỏi cung để đến phủ Anh Quốc công tìm cữu cữu chơi cờ. Ngày hôm đó cũng không ngoại lệ. Khi huynh ấy trở về thì gặp một ông lão bán kẹo dạo bên ngoài cửa, vì nảy sinh lòng thương xót nên đã mua hết kẹo của ông ta.]
[Viên thứ nhất không sao, viên thứ hai cũng không sao. Hoàng huynh ăn cùng mẫu hậu cũng hoàn toàn không có chuyện gì.]
[Độc được hạ trong kẹo quế, đó là hương vị mà hoàng huynh yêu thích nhất. Huynh ấy đã nhường cho mẫu hậu, nói rằng để cho cái đứa không biết là đệ đệ hay muội muội này nếm thử.]
[Mẫu hậu phát độc ngay tại chỗ dẫn đến băng huyết. Chất độc trong viên kẹo đó đủ để giết chết một đứa trẻ năm tuổi nhưng cũng may là không đủ giết chết một người phụ nữ trưởng thành. Nhờ thái y đến kịp lúc nên hai mẹ con ta đều sống sót. Phụ hoàng đã thanh trừng toàn bộ thị tùng bên cạnh hoàng huynh rồi ra lệnh cấm túc huynh ấy để phản tỉnh.]
"Bệ hạ ngài ấy..."
Chu Tử Việt định nói gì đó nhưng rốt cuộc lại không tiếp tục nữa.
[Khi hoàng huynh được giải trừ lệnh cấm túc, huynh ấy được sắc phong làm Thái tử rồi một mình chuyển đến Đông cung. Những người hầu bên cạnh huynh ấy không một ai quen biết. Tổng cộng có bảy vị thầy chịu trách nhiệm giáo đạo huynh ấy. Bên ngoài Đông cung cấm vệ dàn hàng, ngay cả chim chóc cũng không được phép lại gần.]
[Mẫu hậu rất nhớ hoàng huynh, người đã vì chuyện này mà cãi nhau với phụ hoàng rất nhiều lần. Người hiếm khi phản đối cách làm của phụ hoàng. Nhưng lần đó lại công khai tuyên bố thánh chỉ của phụ hoàng không thỏa đáng.]
"Bệ hạ sao lại đến mức đó?"
[Người điều tra ra kẻ có ý định mưu hại hoàng huynh hóa ra lại là một thương nhân bình thường nhất. Hơn nữa chính là cha của Liên Phi mà lúc đó người sủng ái nhất.]
[Liên Phi vừa sinh hạ Lục hoàng tử không lâu. Mấy tháng trước bà ta đã nhân lúc phụ hoàng say rượu, ướm hỏi xem phụ hoàng có ý định lập trữ hay không. Phụ hoàng nói: Ngoài Uyên nhi ra những đứa trẻ khác đều không nên thân, đứa nhóc nàng sinh ra còn có chút đáng yêu.]
[Liên Phi hiểu lầm. Bà ta báo tin về nhà, ý định lan truyền tin hỷ nhằm khiến họ an phận thủ thường, không trở thành vật cản trên con đường đoạt đích của Lục hoàng tử.]
[Nhưng cha của bà ta lại không nghe theo lời khuyên của con gái. Lại giống như cách báo thù kẻ thù trước đây, đem mục tiêu nhắm vào hoàng huynh.]
Hắn ta chỉ nghe nói Liên Phi mưu hại Hoàng hậu, nên bị ban án tử hình thắt ngang lưng, tru di tam tộc. Lục hoàng tử được đưa đến Thọ Khang cung cho Thái hậu chăm sóc, không ngờ Phó Uyên mới chính là mục tiêu thực sự của họ.
Cho dù Chu Tử Việt không thích Phó Uyên cũng không thể không thừa nhận: "Lương Vương lúc đó còn nhỏ tuổi, cũng là người vô tội, lẽ nào bệ hạ không biết sao?"
[Người biết, người tất nhiên là biết chứ.] Phó Doanh viết, [Vậy còn chính bản thân người thì sao?]
[Chính người đã hết mực sủng ái Liên Phi, chính người đã cho bà ta hy vọng. Thế nên nhà ngoại của bà ta mới dám đánh cược một phen mà làm ra chuyện ác độc. Nhưng Hoàng đế làm sao có thể sai được? Đã là Hoàng đế thì không thể sai, đành phải đem tội lỗi đẩy cho người khác vậy.]
[Năm Thành Vũ thứ ba, ta ra đời. Sự ngăn cách đầu tiên giữa phụ hoàng và hoàng huynh cũng chính từ ta mà bắt đầu.]
Trong mắt Chu Tử Việt dần hiện lên vẻ kinh ngạc.
[Thế nên hôm nay khi nghe huynh chất vấn huynh ấy, ta lại không nén được mà nhớ lại câu ta từng tự hỏi chính mình.]
"... Câu gì?"
[Trên con đường huynh ấy lần đầu tiên tiến về Đông cung, cữu cữu và biểu ca dắt tay huynh ấy, rời xa mẫu hậu cùng Phượng Nghi cung càng lúc càng xa. Các thầy nói với huynh ấy rằng không được dừng lại, không được kêu mệt và không được quay đầu nhìn lại.]
[Liệu có bao giờ huynh ấy từng nghĩ rằng giá như không có đứa em gái này thì tốt biết bao không?]
"…………"
Chu Tử Việt kéo Phó Doanh đứng dậy. Phó Doanh sững sờ một chút rồi lảo đảo đi theo hắn ta.
Phó Uyên đang uống dương chi cam lộ, thấy hắn ta đi tới liền quay người định đi.
Chu Tử Việt nói lớn: "Vừa rồi ta không nên nói những lời đó với ngươi!"
Phó Uyên đáp: "Ngươi bị bệnh à..."
Chu Tử Việt: "Ta nói sự ra đời của ngươi mang lại vận xui, xin lỗi nhé!"
Khương Ngư trông thấy trong đáy mắt đen thẳm thờ ơ của Phó Uyên đã tan biến vẻ giễu cợt, thay vào đó là vài phần... câm nín.
Đây là lần đầu tiên thấy chàng như vậy, Khương Ngư chống cằm mỉm cười.
Chu Tử Việt lại quát chàng: "Đến lượt ngươi, nói với nàng ấy đi!" Hắn ta chỉ tay vào Phó Doanh.
Phó Doanh lúng túng không biết phải làm sao.
Phó Uyên im lặng một lúc, tránh khỏi bàn tay đang đưa tới của Chu Tử Việt, vẻ mặt đầy ghét bỏ.
"Ngươi đúng là bị bệnh thật rồi."
Chu Tử Việt không tranh cãi với chàng nữa, tiến lại gần Khương Ngư nói: "Có giấy bút không? Của Phó Doanh dùng hết rồi, để nàng ấy nói chuyện với Phó Uyên. Ta không nói nổi nữa."
"Cút xa ra một chút." Phó Uyên từ phía sau nắm lấy vai kéo hắn ta ra: "Đây là lần cuối cùng đấy. Lần sau còn dám tiếp cận nàng thì ngươi cứ việc nằm mà rời khỏi Lương Vương phủ."
Chu Tử Việt quay đầu lại: "Ngươi sống cùng loại người này thế nào được vậy?"
Khương Ngư suy nghĩ một lát rồi mỉm cười: "Có lẽ là vì khả năng tiếp nhận của ta khá tốt chăng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


