Nếu như người đàn ông này chỉ tình cờ đi ngang qua và gặp cậu trên đường, vậy thì dễ xử lý hơn nhiều. Trường hợp một: cậu chịu trách nhiệm với hắn, cả hai bắt đầu một mối quan hệ, xong. Đây là cách giải quyết đơn giản nhất. Trường hợp hai: nếu đối phương không muốn, thì cậu phải hỏi xem hắn muốn bồi thường kiểu gì... Mà điểm này thì khó đoán, không thể nắm chắc được, như một ẩn số hoàn toàn.
Hai tình huống trên có một điều kiện kiên quyết: người đàn ông kia phải là người tốt, chí ít là không có ác ý gì. Tuy chỉ mới gặp nhau một lần, nhưng Đường Đình Thải đại khái có thể cảm nhận được, Vạn Khiêm Quốc là người ngay thẳng, quanh người toát ra khí chất quân nhân chính trực, chắc chắn không phải loại người có tâm địa hiểm độc. Nhưng... lỡ đâu hắn là kiểu che giấu giỏi, bụng dạ thâm sâu thì sao!?
Ví dụ như tối qua, hắn đã nhìn thấy rõ mặt cậu. Nếu hắn nhận ra cậu là diễn viên, vậy sẽ có vô số chuyện có thể viết bài, tung tin, lợi dụng để uy hiếp. Tuy nhiên... khả năng đó chắc cũng không cao lắm. Đường Đình Thải nhìn quanh căn phòng tổng thống sang trọng, trong lòng âm thầm thở phào. Bởi vì ngay cả bản thân cậu còn chưa từng được ở loại phòng cao cấp thế này, thì điều đó chứng minh người đàn ông kia có thân phận địa vị không hề thấp, không giống kiểu người sẽ vì chút lợi ích nhỏ mà giở trò.
Được rồi, cứ cho đó là hướng tích cực nhất đi.
Nhưng nếu người này không phải vô tình gặp gỡ, mà là do đối thủ phái tới để đối phó với cậu thì sao? Tệ hơn nữa, biết đâu từ thuốc hôm qua cho tới chuyện trên giường đều là một màn kịch đã được sắp đặt trước, một âm mưu nhắm vào cậu!?
Nghĩ đến đây, Đường Đình Thải lập tức cảm thấy lạnh cả sống lưng, da gà nổi khắp người, không kìm được mà rùng mình.
Ngay lúc ấy, một chiếc chăn mềm áp nhẹ lên vai cậu, ngăn cơn run rẩy.
"Không mặc quần áo, không sợ cảm lạnh à?" – Giọng nói trầm khàn của Vạn Khiêm Quốc vang lên bên tai. Hắn dùng chăn quấn lấy cậu từ đầu đến chân, như gói một cái bánh chưng.
Đường Đình Thải không mặc gì, Vạn Khiêm Quốc dĩ nhiên cũng thế. Thành ra khi Vạn Khiêm Quốc thản nhiên bước ra khỏi giường, đứng trơ trọi trước mặt cậu như không có gì, ánh mắt Đường Đình Thải lập tức... trượt xuống.
Một thân hình cao lớn, cơ bắp rắn chắc, làn da màu đồng cổ mà trên ngực và bụng đều là những dấu vết đỏ rực... Những dấu vết do cậu để lại.
Chết tiệt, mấy cái này là do mình tạo ra à!? Đường Đình Thải lén nuốt nước bọt, cảm thấy cả người nóng ran lên. Mặt đỏ đến mức như muốn bốc cháy, ánh mắt cũng không biết nhìn đi đâu cho đỡ ngượng. Cậu hoàn toàn không biết nên đối mặt thế nào với người đàn ông trước mặt...
Xấu hổ muốn độn thổ luôn!
Vạn Khiêm Quốc chẳng buồn để ý đến sự phản kháng yếu ớt của Đường Đình Thải, tay vung một cái đã ngang nhiên bế cậu lên, rồi nhẹ nhàng đặt lại lên chiếc giường vẫn còn vương đầy dấu vết ái tình và hơi thở của đêm qua.
"Anh thấy... chúng ta cần phải nói chuyện," – Vạn Khiêm Quốc trầm giọng nói, rồi không khách sáo đè người xuống, toàn bộ sức nặng ép lên thân thể mảnh khảnh bên dưới, khiến Đường Đình Thải vốn đang giãy giụa cũng buộc phải dừng lại.
Cậu hoàn toàn không nhúc nhích nổi nữa.
"Khụ." – Đường Đình Thải húng hắng, cố giữ chút thể diện cuối cùng. “Ý em là... cần phải nói chuyện nghiêm túc!"
Lúc này, cả căn phòng rơi vào một khoảng im lặng kỳ lạ.
Hai người cứ thế nhìn nhau, không ai nói gì, không ai nhúc nhích.
Ánh mắt giao nhau, như thể đang dò xét, cũng như đang chờ đợi... Nhưng chẳng ai chịu là người mở lời trước.
Cuối cùng, Đường Đình Thải thật sự không chịu nổi bầu không khí xấu hổ vô cớ này nữa, đành chủ động phá vỡ sự im lặng.
"Cái đó... chuyện tối qua, thật xin lỗi. Tôi bị trúng thuốc, không phải cố ý." – Cậu quyết định nhận lỗi trước, để xem Vạn Khiêm Quốc có phản ứng gì.
Nếu là đối mặt với Vạn Hồng Thành, cậu còn có thể xoay chuyển tình thế dễ như trở bàn tay.
Nhưng đối diện Vạn Khiêm Quốc, Đường Đình Thải lại hồi hộp đến mức tay chân thừa thãi. Bởi vì trong lòng cậu có thiện cảm với hắn. Khi phải nói chuyện với người mình có cảm tình, làm sao mà không căng thẳng cho được?
Hơn nữa, cậu còn muốn thông qua cuộc trò chuyện này để giải quyết êm đẹp mọi chuyện, mà tốt nhất là không khiến đối phương phản cảm. Chỉ riêng chuyện đó thôi cũng đã đủ khiến đầu óc muốn "cháy máy".
"Không sao." – Vạn Khiêm Quốc nghiêng người, rời khỏi tư thế đè ép, nằm xuống bên cạnh Đường Đình Thải. Hắn nửa chống người dậy, nghiêm túc nhìn cậu nói: “Dù sao thì chuyện cũng đã xảy ra rồi, nói đi nói lại cũng chẳng giải quyết được gì.
Quan trọng là... bước tiếp theo nên làm thế nào đây?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
