"Dù sao tôi vẫn muốn nói lời xin lỗi." Đường Đình Thải từ trong chiếc chăn dày rút ra nửa người trên, nghiêm túc nói. “Nếu anh cảm thấy cần bồi thường gì đó, cứ nói ra. Chỉ cần trong khả năng, tôi đều có thể đáp ứng.”
"Vậy thì..." Trong mắt Vạn Khiêm Quốc thoáng qua một tia xảo quyệt khó nhận ra. Hắn hơi cong khóe môi, điềm nhiên nói tiếp: “Cậu cũng thấy rồi đấy, tôi không còn trẻ nữa. Nếu chuyện này đặt vào thời đại của chúng ta, cách giải quyết hợp tình hợp lý nhất... chắc chỉ có thể là kết hôn. Cậu thấy sao?"
"...Hả?" Đường Đình Thải hơi ngẩn người, miệng theo phản xạ buột ra: “Chắc là... đúng.”
Kết hôn!? – Trong lòng Đường Đình Thải lập tức nhốn nháo như có bầy tiểu nhân đang lăn lộn kêu gào.
Cậu không phải thích người ta sao? Giờ người ta cầu hôn rõ ràng thế còn gì! Mau đồng ý đi, đồng ý đi!!
“Nhưng... chuyện này có phải diễn ra quá nhanh không?"
Đường Đình Thải nhìn Vạn Khiêm Quốc, ánh mắt đầy nghi hoặc rồi nói:
“Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Câu nói vừa dứt, Vạn Khiêm Quốc suýt nữa nhảy dựng khỏi giường. Hắn không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như thế, mới qua một đêm, "vợ" đã vào tay! Yêu hay không yêu cũng không quan trọng, chỉ cần sau này mình đối xử tốt với cậu ấy, chẳng lẽ cậu ấy lại không động lòng? Dù gì thì hắn cũng đã thầm thương Đường Đình Thải từ lâu rồi! Nghĩ tới đây, hắn vừa mừng vừa hồi hộp, cảm xúc bùng nổ như pháo hoa đêm giao thừa.
Nhưng rồi, câu tiếp theo của Đường Đình Thải khiến hắn như rơi từ thiên đường xuống tận đáy vực.
“Chuyện tối qua... thật ra chỉ là ngoài ý muốn. Không thể vì một lần xúc động mà ràng buộc cả đời. Tôi nghĩ cả hai ta đều cần thời gian để suy nghĩ lại cho kỹ. Dù gì hôn nhân cũng là chuyện hệ trọng, không thể quyết định vội vàng chỉ vì nhất thời. Nếu vì thế mà sau này cả hai đều tổn thương thì không đáng. Vậy nên, tôi mong chúng ta có thể tạm dừng lại một chút, để mỗi người có thời gian tự xem lại lòng mình."
“Nếu trong thời gian đó, anh gặp được người phù hợp hơn, muốn cùng người ấy đi hết quãng đời còn lại, tôi sẽ chúc phúc cho anh. Đồng thời, tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm với những gì đã xảy ra, tôi sẽ giữ bí mật cho anh và có cách bù đắp hợp lý.”
Dừng một lát, như đã suy nghĩ thấu đáo, Đường Đình Thải nói tiếp:
Về phần đồng chí Vạn Khiêm Quốc thì... thực sự không vui cho lắm!
Tại sao cứ phải "chờ thêm một thời gian"? Đã vậy còn bắt đầu từ "người yêu" nữa chứ! Không thể nào hôm nay khiêng người đi đăng ký kết hôn, tối lại khiêng về nhà đắp chăn ấm áp luôn được sao?
Tuy trong lòng thầm than thở, nhưng ngoài mặt Vạn Khiêm Quốc không hề để lộ nửa phần bất mãn. Hắn không thể để tương lai vợ yêu nghĩ mình là loại người háo sắc không biết đủ, càng không thể để vợ tương lai thấy chán ghét mình!
Dù sao thì như vậy cũng chưa phải quá tệ, người đã nắm trong tay rồi, sớm muộn gì cũng là của mình, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Nghĩ đến đây, Vạn Khiêm Quốc khẽ gật đầu đồng ý.
"Em nói đúng, chuyện này không thể quyết định qua loa được." Vạn Khiêm Quốc gật gù, tỏ vẻ rất đồng tình với quan điểm của Đường Đình Thải.
Sau đó, hắn cúi người nhặt hai chiếc điện thoại đang vứt bừa bãi dưới sàn nhà lên, đưa cho Đường Đình Thải.
Đường Đình Thải hiểu ngay ý hắn, liền nhanh tay nhập số điện thoại của nhau vào máy, lưu lại.
Vạn Khiêm Quốc nhìn thấy số của Đường Đình Thải được lưu trong máy mình, trong lòng như có dòng nước ấm dâng lên. Cảm giác này... thật sự rất tuyệt!
Đúng lúc hắn còn đang xúc động trong lòng, bỗng nghe "tách" một tiếng, một luồng ánh sáng trắng lóe lên, suýt nữa làm mù cả mắt hắn.
Vạn Khiêm Quốc vừa mở to mắt trở lại, liền thấy Đường Đình Thải đang cầm điện thoại của mình, ống kính chĩa thẳng vào... cơ thể trần như nhộng của hắn!
Vạn Khiêm Quốc ngoài mặt thì vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng thì đã bay bổng tận đâu đâu:
Em ấy... chẳng lẽ vừa lòng thân thể mình đến mức ấy sao? Chụp lại để lưu giữ làm kỷ niệm? Để sau này những lúc mình không ở bên, có thể vừa nhìn ảnh vừa...
Nghĩ tới đây, ánh mắt Vạn Khiêm Quốc đột nhiên sáng rực, như thể vừa tìm ra lý do sống mới vậy.
Tuy nhiên, hiển nhiên Vạn Khiêm Quốc đã hiểu lầm ý của Đường Đình Thải.
Chỉ thấy Đường Đình Thải tiếp lời với giọng lạnh lùng:
“Toàn bộ những điều tôi nói nãy giờ, tiền đề là: anh vô tội! Nếu tôi phát hiện anh là người được cài đến để đối phó tôi, hoặc anh đang muốn lợi dụng thân phận diễn viên của tôi để uy hiếp hay trục lợi gì đó, thì tôi tuyệt đối sẽ không nhẹ tay!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)