Vụ này hắn lời to!
Dù trong lòng Vạn Khiêm Quốc lúc này còn đang dậy sóng đủ kiểu cảm xúc, thì bên cạnh hắn, Đường Đình Thải rốt cuộc cũng có dấu hiệu tỉnh dậy.
Hàng mi cong dài như cánh quạt khẽ rung, mí mắt xinh đẹp chậm rãi hé mở. Trước khi tỉnh hẳn, cậu còn mơ màng khẽ rên một tiếng "ưm~" mềm mại.
Ngay khoảnh khắc đó, Vạn Khiêm Quốc như bị trúng một đòn trí mạng, hoàn toàn bị mê hoặc bởi khung cảnh trước mắt. Hôm qua còn là một "báo con" bướng bỉnh trên xe, đêm qua trên giường lại hóa thành "dã thú", thế mà giờ đây lại như biến thành một chú mèo nhỏ nằm trong lòng người, đáng yêu đến mức trái tim làm bằng sắt của hắn cũng muốn tan chảy!
Trong lúc Vạn Khiêm Quốc vẫn đang nhìn chằm chằm không rời mắt, Đường Đình Thải rốt cuộc cũng mở bừng mắt.
Đôi mắt ấy rất to, sâu và đen nhánh như phủ một lớp sơn bóng, đẹp đến hút hồn. Vạn Khiêm Quốc nhìn vào đôi mắt ấy, cảm giác như linh hồn mình cũng bị hút vào trong.
Còn Đường Đình Thải, vừa mở mắt ra, việc đầu tiên cậu nhìn thấy lại là... cặp cơ ngực này nở sát ngay trước mắt.
Trong nháy mắt, tất cả ký ức hỗn loạn của đêm qua hiện lên như một đoạn phim tua nhanh. Từng hình ảnh "hoang đường" quay lại trong đầu khiến cậu ngây người.
"A a a! Trời ơi! Tôi muốn liều mạng với ông trời đây này!!" Đường Đình Thải rít gào trong lòng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ lẫn tức giận.
Đường Đình Thải tức tối nhìn chằm chằm vào cặp cơ ngực màu đồng cổ trước mắt, cơ ngực của Vạn Khiêm Quốc, thứ khiến cậu vừa mở mắt đã đỏ mặt tía tai vì xấu hổ. Chưa kịp suy nghĩ gì, thân thể đã phản ứng nhanh hơn não: cậu cúi xuống... hung hăng cắn một phát!
Đều tại anh! – Đường Đình Thải nghiến răng nghiến lợi trong lòng. Lớn lên làm gì mà đẹp trai, mê người, cơ bắp lại cuồn cuộn thế kia hả!? Nhìn cặp cơ ngực như tạc tượng ấy, cậu chỉ hận bản thân tối qua quá mất lý trí!
"Dậy rồi à?". Một giọng trầm thấp gợi cảm vang lên từ phía trên đầu, mang theo sự lười biếng đặc trưng lúc mới ngủ dậy, lại như có thêm lớp đường mật rót thẳng vào tai, khiến Đường Đình Thải... đứng hình.
Não bộ lập tức chập mạch. Toàn thân cậu như bị treo máy tại chỗ.
Vạn Khiêm Quốc cúi đầu, nhìn người trong lòng đang mở to mắt như nai con bị ánh đèn pha chiếu thẳng, vẻ mặt ngơ ngác đáng yêu đến mức khiến hắn không nhịn được bật cười. Được rồi, "vợ" ngoan như thế, vừa tỉnh dậy đã biết "khiêu khích" chồng thế này, không ra tay thì... quá uổng!
Không đợi thêm, Vạn Khiêm Quốc lập tức đè Đường Đình Thải xuống dưới thân, chuẩn bị "uy" cho thê tử một bữa sáng thịnh soạn. Với thân hình vạm vỡ, chỉ cần cúi người xuống là đã hoàn toàn bao trùm lấy hình thể thanh mảnh bên dưới.
Là một quân nhân từng trải qua huấn luyện đặc biệt, Vạn Khiêm Quốc hoàn toàn có thể tránh được cú ném ấy. Nhưng hắn không né. Không hề. Thậm chí còn hơi nghiêng đầu để nó trúng đúng chỗ.
Vì sao phải tránh? Đây gọi là "tình thủ vợ chồng", hiểu chưa?
"Haiz... tiếc thật." Vạn Khiêm Quốc trong lòng thở dài một tiếng “Chỉ cần mình nhanh hơn chút nữa, là đã 'vào trận' rồi. Đến lúc đó thì cái tiểu yêu tinh này còn sức đâu mà ném gối? Chỉ có thể ngoan ngoãn nằm dưới mình mà nức nở cầu xin tha thôi!"
Dù chưa thực hiện được "kế hoạch bữa sáng", nhưng hiện tại lại rất thú vị. Nhìn biểu cảm giận dỗi, rối rắm lại lúng túng của Đường Đình Thải, hắn cảm thấy vô cùng mới lạ. Quả nhiên là "vợ mình", làm mặt gì cũng thấy đẹp!
...Mà khoan, người ta có đồng ý làm vợ anh đâu mà anh kêu loạn vậy!?
Đường Đình Thải đương nhiên rối loạn!
Tối qua cậu bị ai đó hạ thuốc, đến giờ còn chưa biết thủ phạm là ai, hạ từ lúc nào, với mục đích gì. Chuyện đó chưa đủ điên đầu, cậu lại còn trong lúc "lên thuốc" mà... câu dẫn một người đàn ông cao to lực lưỡng!?
Tuy là cậu nằm dưới, nhưng mà... cũng là cậu ngủ người ta đó nha! Ai thèm phân trên dưới lúc này? Nữ dụ dỗ nam thì gọi là quyến rũ, lừa tình, thậm chí còn bị lên án. Vậy nam dụ nam thì không cần chịu trách nhiệm chắc!?
Tóm lại, bất kể thế nào, cũng phải chịu trách nhiệm chứ!!
Cậu thật sự chỉ muốn... đập đầu vào tường chết thêm lần nữa cho xong.
Ông trời ơi! Ông định chơi con tới bao giờ nữa đây!?
Ngày hôm qua, vì tác dụng của thuốc mà đầu óc Đường Đình Thải hỗn loạn, làm ra những chuyện mà bình thường cậu tuyệt đối không dám làm, cũng không nghĩ tới sẽ làm. Nhưng chính nhờ vậy, cậu mới nhận ra lòng mình, thì ra bản thân vẫn luôn khát khao một người đàn ông, khao khát một tình yêu, một mái nhà thực sự.
Mà người đàn ông trước mặt đây... không nghi ngờ gì nữa, chính là người khiến cậu rung động!
Giá như mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy thì tốt biết mấy!
Đường Đình Thải tức tối đấm một cái vào đầu mình, động tác ấy giống hệt như muốn tự đánh cho mình tỉnh ra.
Thật ra, vấn đề này không hề đơn giản, mà ngược lại, còn rất phức tạp!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


