Ánh mặt trời chói chang của buổi sớm mai xuyên qua khung cửa sổ, rọi vào căn phòng lộn xộn, như kéo tấm màn đêm cuối cùng xuống, phơi bày cảnh tượng hỗn độn sau một đêm cuồng nhiệt.
Trên chiếc giường rộng đến mức đủ cho ba người cùng lăn lộn, Vạn Khiêm Quốc và Đường Đình Thải vẫn còn đang quấn lấy nhau, gắt gao ôm sát, như thể sợ chỉ cần buông ra một chút thôi thì tất cả sẽ tan biến.
Chiếc chăn đỏ rực vắt hờ trên ngực Vạn Khiêm Quốc, chỉ đủ che đi phần thân trên một cách qua loa. Từ phần da thịt lộ ra, cánh tay trần, bờ ngực rắn rỏi, có thể dễ dàng nhận ra cả hai đều hoàn toàn khỏa thân.
Đường Đình Thải gối đầu lên cánh tay trái cơ bắp cuồn cuộn của Vạn Khiêm Quốc, gương mặt nhỏ nhắn vừa vặn chôn vào hõm cổ hắn, bình yên đến lạ.
Còn Vạn Khiêm Quốc thì nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy người trong lòng, bàn tay to lớn kia khẽ đặt lên phần eo mảnh mai của Đường Đình Thải, một vòng eo vừa đủ để ôm trọn trong một bàn tay. Cả hai dường như đã hòa làm một, hơi thở đều đặn quyện vào nhau, gần đến mức chẳng phân đâu là người này, đâu là người kia.
Nếu bỏ qua cảnh tượng trên sàn, chiếc quần lót vứt chỏng chơ một góc, áo lót văng tận đầu kia, cùng với khăn trải giường đỏ đã bị vò nát, dính đầy dấu vết nhòe trắng của dục vọng còn chưa khô hẳn, thì cảnh tượng lúc này thật sự có thể gọi là... dịu dàng.
Nhưng, ai có thể "bỏ qua" cho được chứ?
Vạn Khiêm Quốc khẽ động đậy hàng mi, không bao lâu sau đã tỉnh hẳn. Dù đầu óc vẫn còn chút mơ màng, nhưng ánh mắt hắn đã ngay lập tức cảnh giác quét một vòng khắp căn phòng, thói quen của một quân nhân, luôn tỉnh táo đánh giá hoàn cảnh khi nhận ra mình không còn ở nơi quen thuộc.
Sau một lượt quan sát tỉ mỉ, hắn âm thầm tổng kết:
Tối qua... thật sự quá điên cuồng.
Vạn Khiêm Quốc không khỏi thở dài trong lòng:
Quả nhiên, trai "zin" lâu năm... chính là loài sinh vật nguy hiểm nhất trên đời.
Lúc này, Vạn Khiêm Quốc mới nhận ra trong lòng mình vẫn còn ôm một "vật thể mềm mềm ấm ấm".
Hắn quay đầu lại, ánh mắt vừa chạm đến gương mặt Đường Đình Thải đang ngủ say, đôi mắt vốn sắc bén của hắn bỗng dịu hẳn, bất giác ánh lên một tia ôn nhu khó nhận ra.
- Đây chính là vợ mình.
Khóe môi hắn khẽ nhếch, rõ ràng tâm trạng đang vô cùng sảng khoái.
Không trách mấy anh em trong quân đội trước đây cứ háo hức lấy vợ. Hóa ra... có "vợ" thật sự là một chuyện rất tuyệt!
Mỗi sáng thức dậy, được ôm một người mềm mại như thế trong lòng, quá tuyệt vời đi chứ còn gì nữa!
Thôi thì, Đường Đình Thải có chịu hay không chịu làm vợ hắn thì cũng mặc. Dù sao thì từ nay về sau, Vạn Khiêm Quốc đã mặc định gọi là "vợ" rồi! Ai bảo hắn vốn là kiểu người tùy hứng như thế chứ? Người này, sớm muộn gì cũng là của hắn, dễ như trở bàn tay!
Nghĩ đến chuyện tối qua, nhớ đến dáng vẻ Đường Đình Thải lúc bị hắn "giày vò", Vạn Khiêm Quốc không kìm được nuốt nước bọt.
- Quá sướng rồi có được không!?
Mà nói thật nhé, đừng nghi ngờ vì sao một người rõ ràng hai đời đều là xử nam như Đường Đình Thải... lại có kỹ thuật giường chiếu tốt đến thế!
Câu trả lời rất đơn giản:
Chưa ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy rồi chứ!?
Là một diễn viên đỉnh cao, một Ảnh đế thực lực, lại sống trong môi trường đầy những người giỏi đóng cảnh nóng như cơm bữa, mấy cái kỹ thuật đó, chẳng phải là kỹ năng bắt buộc sao?
Đường Đình Thải tỏ vẻ: quay cảnh võ thuật còn phải học cách lăn lộn cơ mà! Diễn cảnh giường chiếu... mấy cái động tác đó, tư thế đó, có gì khó!?
Hơn nữa, Đường Đình Thải vẫn đang ở độ tuổi thanh xuân, cơ thể mềm mại, săn chắc, từng đường nét đều hoàn mỹ không chê vào đâu được.
Mà chính vì vậy, Vạn Khiêm Quốc, một lão xử nam chính hiệu, coi như lần đầu "khai trai" đã gặp ngay mỹ vị nhân gian. Lần đầu tiên đã được "ăn" món cao lương mỹ vị, còn là loại thượng hạng nhất. Nếu nói đây không phải vận c*t chó, thì còn là gì nữa!?
Vạn Khiêm Quốc cứ thế ôm Đường Đình Thải trong lòng, bàn tay không nhịn được mà vuốt ve làn da mịn màng, trơn láng ấy. Càng chạm càng thấy khó lòng buông tay.
Đừng nhìn bề ngoài Đường Đình Thải ăn mặc chỉn chu có chút thư sinh yếu đuối, chứ một khi quần áo được cởi ra thì, nơi nào cần có thịt thì có thịt, nơi nào cần gọn gàng thì không dư thừa một lạng. Nơi nào nên nảy nở thì đầy đặn, nơi nào cần cong vút thì cong đến mức người ta nghẹt thở. Dáng người đó... quả thực khiến tối hôm qua hắn phải thốt lên không biết bao nhiêu câu "đã quá"!
Phấn khích, bởi, mẹ kiếp, quá kích thích rồi chứ còn gì! Một cú 419, lại còn "dã hợp" trong khách sạn. Đã thế còn tiện tay "vớt" được cả một người vợ xinh đẹp, giỏi giang trên giường nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)