Trong lúc Đường Đình Thải còn đang tự hỏi liệu cảm xúc mình dành cho đối phương có quá hoang đường, thì Vạn Khiêm Quốc cũng đang suy nghĩ.
Nếu đêm nay hắn thật sự chạm vào cậu... vậy thì từ nay về sau, hắn sẽ không thể đụng vào bất kỳ ai khác nữa.
Một khi thân thể đã ghi nhớ mùi hương, sự mềm mại, từng phản ứng vụn vặt của người này, hắn sẽ không thể tìm thấy ham muốn từ bất kỳ ai khác ngoài cậu.
Nếu là như thế, hắn bắt buộc phải cưới người này về!
Lần đầu tiên trong đời, vị Thượng tướng uy nghiêm ấy cảm thấy bối rối giữa hai lựa chọn. Làm... hay không làm?
Không phải vì hắn không thích Đường Đình Thải. Ngược lại, hắn rất rõ mình có cảm giác với cậu.
Bằng chứng rõ ràng nhất chính là trên xe khi nãy, còn chưa đến mười một giờ đêm, chỉ với vài lời nói, một chút tiếp xúc, hắn đã không thể kiềm chế nổi bản thân.
Phải biết rằng, người như hắn, xuất thân từ đặc chủng, được huấn luyện nghiêm ngặt về khống chế bản năng, kể cả trước mỹ nhân kế cũng không động lòng.
Thế mà giờ đây, một chàng trai trẻ chỉ cần một ánh mắt, một hơi thở, đã khiến hắn rung động.
Không phải phản ứng bản năng. Là rung động từ trái tim.
Chết tiệt! Sao cái kiểu "vừa gặp đã yêu" lại rơi trúng hắn cơ chứ? Hắn đâu còn là mấy cậu trai tuổi đôi mươi khờ khạo, còn chưa từng trải đời?
Thế nhưng... nếu đã động lòng rồi, thì sao không giữ lấy?
Điều duy nhất khiến hắn do dự không phải là cảm xúc của bản thân, mà là, làm vậy, liệu có công bằng với Đường Đình Thải không?
Chỉ một đêm, rồi bắt người ta phải "lấy thân báo đáp"?
Như vậy có quá ép buộc không? Có quá tàn nhẫn với cậu bé ấy không?
Vạn Khiêm Quốc cúi đầu nhìn Đường Đình Thải vẫn đang nằm dưới thân mình, hàng mày nhíu lại, trong lòng rối như tơ vò.
“Vạn Khiêm Quốc. Không phải anh trai gì đâu, tuổi tác của em gọi tôi là chú còn hợp hơn đấy.”
Vừa nói, Vạn Khiêm Quốc vừa cùng Đường Đình Thải phối hợp cởi bỏ từng lớp quần áo, động tác dứt khoát nhưng không mất đi sự nhẹ nhàng.
Thật ra... hắn cũng không nghĩ mọi chuyện sẽ đi xa thế này. Nhưng nhìn đồng hồ treo tường đã điểm 11 giờ 10 phút, Vạn Khiêm Quốc chỉ có thể thở dài trong lòng:
Muộn rồi... giờ muốn quay lại cũng không còn kịp nữa.
Nhiệt độ từ cơ thể người dưới thân, tiếng thở dốc quyện với từng cử động như trêu đùa, khiến lý trí hắn như bị kéo căng từng sợi. Nhưng trong khoảnh khắc còn giữ được một chút tỉnh táo, hắn vẫn nghiêm túc tự hỏi:
Đường Đình Thải... gương mặt quá đỗi xinh đẹp, dáng người cũng không chê vào đâu được, tính cách lại mềm mại dễ chịu. Tuy chỉ mới quen biết, chưa thể khẳng định là người thế nào, nhưng ít nhất đến lúc này, vẫn mang lại cho mình cảm giác rất tốt.
Cho dù sau này có phát hiện em ấy không hoàn hảo, mình cũng có thể dìu dắt, hướng dẫn. Nếu thật sự đã động lòng... còn gì phải do dự?
Hắn nghĩ đến chuyện tương lai, nghĩ đến khả năng tiến xa hơn với người con trai này. Cảm giác ấy... kỳ lạ nhưng không hề đáng sợ.
Có khi, cưới một người thế này về làm bạn đời, cũng là một chuyện tốt.
Hơn nữa, Vạn Khiêm Quốc cũng cảm nhận được rõ ràng: Đường Đình Thải là người còn nguyên vẹn. Không hề như những lời đồn đại bừa bãi ngoài kia. Vậy thì, nếu đã là người đầu tiên... tại sao không "nắm" lấy, biến em ấy thành của mình?
Đang miên man suy nghĩ, chợt phía dưới có gì đó kéo hắn về thực tại.
Nhưng... đúng ngay khoảnh khắc ấy, hắn lại khựng lại.
“Ngẩn người cái gì nữa... Mau vào đi chứ!”
Giọng Đường Đình Thải đầy bất mãn, cậu chủ động dịch người, giục hắn.
“...Không phải, anh muốn hỏi..."
Vạn Khiêm Quốc đột nhiên ấp úng, hoàn toàn mất đi vẻ điềm đạm thường ngày.
"Em... đã đủ mười tám chưa?"
Hỏi xong, chính hắn cũng thấy xấu hổ. Nhưng nếu cậu vẫn chưa đủ tuổi, vậy chẳng phải mình... thành ra cầm thú rồi sao?
Vạn Khiêm Quốc âm thầm chửi thầm trong bụng. Trời ạ, cảnh này nhìn thế nào cũng giống trâu già gặm cỏ non mất rồi!
Đường Đình Thải nghe xong thì không nhịn được cười khẽ.
Cậu khẽ ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy ý cười, đôi môi cong cong đầy khiêu khích.
“Anh nghĩ em là trẻ con chắc?"
Cậu kéo tay hắn xuống, lướt môi qua tai thì thầm: “Yên tâm đi. Không non đâu. Mà cũng chẳng phải cỏ cho ai gặm cả.”
“Em hai mươi tuổi rồi đấy, chú à!"
Đường Đình Thải khẽ cười, giọng nói mang theo chút kiêu ngạo xen lẫn trêu chọc, rồi không chần chừ thêm nữa, chủ động trượt người xuống, chậm rãi tiếp nhận toàn bộ đối phương.
Trong khoảnh khắc giao hòa ấy, cả hai đồng thời bật ra một tiếng thở dốc trầm thấp, như thể cuối cùng cũng tìm thấy điểm kết nối hoàn hảo nhất giữa hai cơ thể, giữa hai tâm hồn đang cuộn trào.
Tấm chăn đỏ bị kéo lên, rồi lại buông xuống, lặng lẽ phủ lên hai thân thể đan xen quấn quýt. Trong bóng đêm tĩnh lặng, chỉ còn tiếng hơi thở dồn dập, tiếng da thịt va chạm, và những nhịp chuyển động mải miết không ngừng nghỉ.
Từ đêm đen sâu thẳm cho đến lúc bình minh rạng rỡ dần lên nơi đường chân trời, họ vẫn không rời nhau một khắc. Mỗi lần chạm vào, mỗi lời thì thầm vỡ vụn giữa hơi thở, đều như khắc sâu một dấu ấn, cho một đêm trọn vẹn, dài đằng đẵng, và không thể nào quên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)