Kỷ Nguyên
Lần cuối cùng gặp Tống Tư là trong hôn lễ của An Tĩnh và Trần Thuật.
Hôm ấy, cô ấy xin nghỉ một ngày, vội vội vàng vàng đi từ thành phố F tới thành phố A để tham dự hôn lễ của bạn thân. Trong đám bọn họ, An Tĩnh và Trần Thuật kết hôn sớm nhất.
Hôm ấy, An Tĩnh thật sự rất đẹp. Cô ấy mặc bộ váy cưới màu trắng hở vai, thuần khiết mà đẹp đẽ, khuôn mặt trang điểm tinh tế, vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc, lúc nhìn thấy cô, vẻ mặt cô ấy có chút ngạc nhiên, nhưng nhiều hơn cả là nụ cười.
An Tĩnh nâng chiếc váy cưới rất dài đi về phía Kỷ Nguyên. Phía sau còn có mấy người đi theo nâng đuôi váy.
Kỷ Nguyên vội đi tới, đỡ lấy cánh tay của cô ấy, vẻ mặt áy náy:
"Ngại quá, máy bay hạ cánh hơi muộn."
An Tĩnh vờ ra vẻ không vui, mỉm cười nói: "Cậu nói gì vây, mình biết cậu bận, cậu có thể đến là mình vui lắm rồi."
Sau khi tốt nghiệp Kỷ Nguyên liền định cư ở thành phố F, hơn nữa giai đoạn này công việc của cô vô cùng bận rộn, có lúc còn rất khó mà tìm được cô, nhắn tin cũng không có thời gian nhắn lại, huống hồ là gặp mặt.
Không phải như vậy. Kỷ Nguyên nắm tay An Tĩnh, vẻ mặt nghiêm túc: " Nhất định phải tới chứ, ngày quan trọng trong cuộc đời cậu sao mình lại có thể vắng mặt được, không đến thì không phải là bạn bè."
An Tĩnh hiểu cô, hai người không hẹn mà gặp cùng mỉm cười. Kỷ Nguyên và An Tĩnh là bạn bè từ thời cấp ba. Hai người bất kể là tính cách hay sở thích đều có chút tương đồng, vì thế vẫn giữ được tình bạn cho tới bây giờ, không phải là thường xuyên liên lạc nhưng trong lòng đều có nhau.
Hai người nhìn nhau một hồi, còn chưa nói gì nhiều thì sau lưng vang lên một giọng nói cà lơ phất phơ rất thân thuộc.
Tống Tư đứng ở cửa, cậu ta phóng khoáng đứng dựa vào tường, cười khì khì mách tội: "Mình tìm mãi không thấy Trần Thuật nên muốn đến chỗ cậu xem thế nào, ờ, hình như cũng không ở đây, cậu ta đi đâu rồi nhỉ?"
Cậu ta ngó ngó nghiêng nghiêng, phát hiện Trần Thuật không có ở đây. Rồi lại gãi đầu gãi tai lẩm bẩm: "Mình nghĩ chắc chắn là cậu ta lại trốn vào đâu rồi, để một mình mình tiếp phụ huynh của mọi người là không được."
Vì Tống Tư có làn da trắng trẻo, ngoại hình nho nhã, trông rất đáng mến. Hơn nữa cậu ta biết cách ăn nói, lại rất nhanh nhẹn nên bắt được lòng của những người lớn tuổi, vì thế hết người này đến người khác muốn giới thiệu bạn gái cho cậu ta, cứ kéo cậu ta lại không cho cậu ta đi.
Tống Tư rất mệt, cũng không biết làm thế nào cả. Cậu chỉ có thể dùng đủ thứ lý do để tìm cách trốn. Cậu đi vài bước, vô tình phát hiện ra có một bóng dáng cậu chưa từng gặp, rất cao và gầy, cậu khẽ nhướng mày, nghiêng đầu nhìn cô gái ấy: "Đây là?"
Kỷ Nguyên chợt bừng tỉnh. Cái gì cần phải đối diện thì vẫn phải đối diện. Cô cụp mắt xuống, từ từ quay đầu lại.
Mắt Tống Tư sáng lên, nở nụ cười tươi rói: "Kỷ Nguyên?"
Kỷ Nguyên khẽ mỉm cười, "Tống Tư."
Ký ức như một cánh cửa, từng bức màn mở ra trước mắt. Cô đang nghĩ, rốt cuộc từ lúc nào cô đã thích người này. Có lẽ là từ hồi lớp mười. Vì từ nhỏ bố mẹ ly dị, cộng thêm với công việc làm ăn của bố rất bận nên bắt đầu từ tiểu học, cô đã phải học cách tự lực cánh sinh, tự đi học một mình, về đến nhà cũng vắng vẻ hiu quạnh.
Trong nhà không có một ai. Chỉ có tờ giấy nhắn và tiền tiêu vặt bố để trên bàn. Cô đã sớm quen với chuyện đó nên không còn thấy lạ nữa.
Hồi nhỏ Kỷ Nguyên rất thích cười. Nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, khuôn mặt của cô càng ngày càng trở nên bình thản, thậm chí có chút lạnh lùng, lâu dần, vì tính cách của cô nên cô không có bạn bè. Cô cũng không chủ động kết bạn.
Chuyện này cũng không có gì to tát, cho dù chỉ có một mình vẫn có thể sống rất tốt.
Đến năm lớp mười. Vì tính cách của cô lạnh lùng, ngoại hình không nổi bật nên trong lớp đám bạn học càng im lặng là thường, tới mức các bạn nữ không dám nói chuyện với cô, dần dần cũng không rủ cô chơi cùng nữa.
Kỷ Nguyên nhìn bọn họ thường ngày cùng nhau đi vệ sinh, cùng nhau đến nhà ăn, cùng nhau đến tiệm tạp hóa, nói không ngưỡng mộ thì không phải, chỉ là cô đã quen với cuộc sống như thế rồi. Cuộc sống chỉ có một mình.
Còn nhớ có một lần sau khi tan học cô tới vườn hoa trường, ở đó có một bụi cỏ ẩn khuất, có mấy chú mèo hoang thường hay tới đó, chúng rất ngoan, nhìn thấy người cũng không bỏ chạy. Cô tình cờ phát hiện ra chỗ đó.
- --
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

