Màn Cầu Hôn Đêm Giao Thừa
Sau khi tốt nghiệp, hai người đều rất bận. Trần Thuật bận rộn với công ty của mình, An Tĩnh tìm được một công việc thực tập tòa soạn.
Ở thành phố A. Bây giờ ngày nào cô cũng bận rộn nộp bản thảo. Có lúc bản thảo không đạt yêu cầu, cô phải làm thêm giờ để hoàn thành công việc. Thậm chí còn về nhà muộn hơn cả Trần Thuật.
Sau khi quay về thành phố A, họ không sống ở nhà mình mà sống trong một căn chung cư nhỏ đứng tên Trần Thuật.
Công việc của hai người đều rất bận. Nhưng hàng ngày họ vẫn bớt chút thời gian để gặp nhau. Ngày nào cũng điện thoại nhắn tin. Có lúc, Trần Thuật đi làm về sớm sẽ tới chỗ An Tĩnh làm việc đợi cô. Ngược lại, nếu An Tĩnh về sớm hơn Trần Thuật, cô cũng sẽ mua đồ tới công ty của cậu, hai người cùng ăn cơm.
Cuối tuần, hai người sẽ cùng nhau đi xem phim, xem kịch nói.
Sau đó cùng đi chợ, về nhà cùng nấu cơm.
Có lúc An Nguyệt hay nói, trong lớp không có cặp đôi nào hẹn hò lâu như họ, trong trường cũng không có. Thực ra, An Tĩnh nghĩ mình và Trần Thuật đã ở bên nhau sáu năm rồi. Điều thần kỳ nhất là cảm giác mới lạ chưa bao giờ mất đi. Họ đều rất trân trọng mỗi chuyện giữa hai người, đồng thời cũng luôn giữ được sự nhiệt tình với nhau.
Đêm giao thừa, An Tĩnh đi làm ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ. Hôm nay Trần Thuật sẽ đón cô về, gần đến giờ. An Tĩnh có chút không tập trung, liên tục nhìn điện thoại, hai ngày hôm nay Trần Thuật bị cảm, An Tĩnh rất lo cho cậu.
Đồng nghiệp ngồi làm việc bên cạnh thấy An Tĩnh thất thần, mỉm cười trêu chọc cô: "Có phải anh bạn trai đẹp trai của em lại đến đón em đúng không?"
An Tĩnh ngượng ngùng mím môi, gật đầu.
Đồng nghiệp từng nói, cô bé mới đến thực tập này, vẻ ngoài thì dịu dàng nhẹ nhàng nhưng năng lực làm việc thì rất tốt, lại xinh đẹp như vậy, sao có thể chưa có bạn trai được.
Rất nhiều đồng nghiệp nam đều có ý định tấn công cô. Có điều bọn họ nhanh chóng rút lui trong hụt hẫng. Nghe nói cô bé này có bạn trai rồi, hơn nữa những người hay buôn chuyện còn miêu tả rất sinh động, nói lần nào tan làm cô cũng có người đón, bạn trai cô rất đẹp trai, hơn nữa còn siêu giàu, chiếc xe mà cậu ta lái là phiên bản giới hạn.
"Chị còn nhìn thấy có người đón em nữa, lái xe đợi em ở dưới. Người đó là ai?" Chị đồng nghiệp vừa hỏi vừa thận trọng liếc nhìn An Tĩnh.
"À." An Tĩnh tươi cười, khẽ nói: "Đó là bạn trai của em."
Chị đồng nghiệp tròn mắt, gật đầu. Quả nhiên là bạn trai, thôi xong, cô bé xinh đẹp như thế này, đám đồng nghiệp trong tòa soạn quả nhiên là hết cửa rồi.
Nếu đã như vậy, chị đồng nghiệp liền bắt đầu chuyện phiếm, chị vừa làm việc vừa hỏi: "Bạn trai của em trẻ thật đấy, trông như mới tốt nghiệp đại học, nhưng chắc là nhiều tuổi hơn em đúng không? Chị thấy chiếc xe của cậu ấy hình như phải làm việc rất lâu mới có thể mua được?"
Chị đồng nghiệp này làm việc ở tòa soạn đã hai mươi mấy năm rồi. Chị ấy rất tốt, thấy An Tĩnh vừa tới thực tập, cô bé thanh tú, dịu dàng nhẹ nhàng nên để ý quan tâm cô rất nhiều, cũng không cậy mình là bậc tiền bối mà bắt nạt đàn áp cô.
Nhưng chỉ có một chuyện khiến An Tĩnh dở khóc dở cười. Chị đồng nghiệp này quả thực rất thích buôn chuyện. Ngày nào cũng nói với An Tĩnh những chuyện riêng tư trong tòa soạn, chuyện riêng của người bộ phận bên cạnh cũng có thể nói như biết rõ lắm, ví dụ Tiểu Giai ở bộ phận của họ có anh bạn trai hơn cô ấy mười mấy tuổi, chồng của chị Vương bên cạnh hôm trước bị bắt quả tang nɠɵạı ŧìиɦ.
Chị đồng nghiệp này rất thích việc phổ biến những chuyện này với một người vừa mới bước vào công sở như cô. An Tĩnh rất ngại khi phải nghe những chuyện riêng tư này.
Khi về nhà cô kể với Trần Thuật. Trần Thuật im lặng rất lâu, sờ má cô, hỏi một chuyện không hề liên quan chút nào. Cậu nhìn cô, hỏi: "Chị ấy rất quan tâm đến em?"
An Tĩnh gật đầu: "Đúng vậy, rất quan tâm chăm sóc, giúp em đỡ phải đi đường vòng rất nhiều trong công việc."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

