An Nguyệt
Trong khu trung tâm thương mại rộng lớn, dòng người chen chúc, toàn người là người. An Nguyệt đang đưa cô cháu gái nhỏ của mình đi chơi. Cháu gái của cô tên là Trần Ngôn Tâm, năm nay bốn tuổi. Trần Ngôn Tâm giống hệt mẹ, mềm mại nhỏ nhắn. Tính cách cũng giống mẹ, rất ngoan ngoãn, đáng yêu.
Đôi mắt của cô bé là giống An Tĩnh nhất, long lanh nước, vừa to vừa sáng, hàng mi vừa dài vừa rậm, lúc nhìn bạn có thể khiến cho bạn tan chảy.
Ở nhà, ngoài ông bà nội ông bà ngoại, người cưng chiều Trần Ngôn Tâm nhất chính là bố cô bé. Bởi vì cô bé Trần Ngôn Tâm vô cùng giống An Tĩnh, chẳng khác nào An Tĩnh thu nhỏ, Trần Thuật coi cô bé là cô công chúa nhỏ mà nâng niu trên tay, yêu chiều tới mức cô bé nghịch không thể tả được.
Người thứ hai cưng chiều Trần Ngôn Tâm chính là An Nguyệt. Đừng thấy cô hung dữ như vậy mà lầm, đối với cháu gáu lúc nào cô cũng chiều theo vô điều kiện, cho dù cô bé muốn cái gì, An Nguyệt đều mua cho cô bé. Chưa bao giờ nỡ từ chối.
Vì trong nhà quả thực có quá nhiều người chiều chuộng Trần Ngôn Tâm, An Tĩnh bất giác phải trở thành bà mẹ nghiêm khắc. Có lúc Trần Ngôn Tâm không nghe lời, An Tĩnh dạy dỗ cô bé, Trần
Thuật ở bên cạnh không nỡ nghe. Đặc biệt là lúc cô bé nhìn Trần Thuật với vẻ mềm yếu.
Trần Thuật liền không nỡ lòng nào từ chối cô bé.
Đóng cúc áo xong, cậu liếc nhìn An Tĩnh và nói: "Lần này bỏ qua đi, An Tĩnh."
An Tĩnh không hề lay động, vẫn nhìn con gái chằm chằm: "Mẹ đã nói gì với con? Không thể không ăn rau, còn nữa lúc mẹ nói chuyện với con, con phải lễ phép không được nhìn sang chỗ khác, những điều này con quên rồi sao?"
Trần Ngôn Tâm thấy cầu cứu bất thành, cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn, ấm ức bật khóc. Hơn nữa không phải cô bé khóc kiểu gào khóc thảm thiết mà là nấc nghẹn, kìm nén trong họng. Trần Thuật liền thấy trái tim tan vỡ, cậu vội đặt bữa sáng xuống, đi tới trước mặt con gái, ngồi xuống.
Cậu cúi đầu, vô tình nhìn thấy đôi giày nhỏ mà Trần Ngôn Tâm yêu thích nhất bị tuột dây, thế là cậu kiên nhẫn buộc dây giày cho con gái, dịu dàng tỉ mỉ. Đây là việc mà cậu thường làm nhất.
Nhìn thấy cảnh tượng này, An Tĩnh cũng thấy bất lực. Chưa nói được mấy câu đã khóc rồi, đều tại Trần Thuật.
Buộc dây giày xong, Trần Thuật ngẩng đầu lau nước mắt trên mặt con gái. Cậu khẽ nói: "Không khóc nữa, Tâm Tâm, không khóc nữa nhé." Cậu dịu dàng vuốt tóc con gái: "Tâm Tâm, bố ăn cùng con được không, con ăn một miếng, bố ăn một miếng, chẳng mấy chốc sẽ ăn hết, đến lúc đó mẹ sẽ không giận nữa."
Trần Ngôn Tâm nghe vậy ngừng khóc, rồi lại lén nhìn mẹ. Cô bé khịt khịt cái mũi nhỏ nhắn, sụt sà sụt sùi nói: "Vâng ạ."
"Ngoan quá." Trần Thuật cười, cậu cầm chiếc thìa nhỏ chuyên dùng của Trần Ngôn Tâm, ăn một miếng cà rốt trước, sau đó lại đút cho cô bé một miếng. Cứ như thế con một miếng, bố một miếng ăn hết cả chỗ rau củ.
Trần Thuật đặt thìa xuống, nắn nắn bàn tay con gái, ghé sát lại khẽ cười: "Tâm Tâm, con nhìn mẹ đi, mẹ không giận nữa rồi, mẹ cười rồi, con nhìn xem."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

