Tuy rằng ngay từ đầu Lý Lệnh Uyển đã nói cho Lý Duy Nguyên biết về sự tồn tại của Hoàng Cực Hội.
Thậm chí, nàng còn nói cho hắn biết cách nào để tiếp quản Hoàng Cực Hội, làm cho những người trong đó tin tưởng hắn, nhưng trong lòng nàng vẫn luôn lo lắng.
Vốn dĩ trong truyện gốc Thượng Quan Hoàng Thắng chết là vào đêm mùng bảy tháng năm, trước khi chết ông ta đã giao miếng ngọc bội lại cho Tạ Uẩn.
Ông ta cũng nói rõ về sự tồn tại của Hoàng Cực Hội cho Tạ Uẩn biết. Thậm chí còn nói với hắn chính ông ta là người sáng lập nên tổ chức đó, chỉ là trong lúc ông ta gặp đại nạn đã không thể tiếp tục tiếp quản tổ chức đó được nữa.
Cho nên ông ta sớm đã tạo ra một ám hiệu cho những người trong Hoàng Cực Hội. Chỉ cần Tạ Uẩn cầm miếng ngọc bội này đi đến cửa hiệu trang sức, sau đó nói cho bọn họ câu ám hiệu đó, lập tức tất cả mọi người trong tổ chức sẽ chấp nhận hắn ta là chủ thượng.
Bất quá hiện tại chính nàng là người đã thay đổi vị trí chủ thượng của Tạ Uẩn, nàng muốn trộm long tráo phụng làm cho Hoàng Cực Hội rơi vào tay Lý Duy Nguyên.
Nếu chuyện này xảy ra sơ suất gì, nàng không biết phải giải quyết như thế nào, vì vậy nàng vô cùng lo lắng.
Trời vừa sáng, Lý Lệnh Uyển liền đi đến tiểu viện của Lý Duy Nguyên, khi nàng đi đến nơi Cẩn Ngôn nói với nàng, đại thiếu gia đã ra ngoài từ sớm.
Tất nhiên nàng biết hắn đã đi đến Hoàng Cực Hội, cho nên trong lòng càng lo lắng hơn bao giờ hết.
Cẩn Ngôn vội vàng mời nàng vào trong, hắn ta dẫn nàng vào trong phòng ngồi chờ lại dâng trà cho nàng, nhưng hiện giờ nàng còn có tâm trạng nào để uống trà?
Bởi vì cảm thấy lo âu cho nên nàng cứ đi tới đi lui ở trong phòng, lâu lâu lại chạy ra ngoài cửa viện để nhìn xem hắn đã trở về chưa.
Chờ đến khi mặt trời lên cao, nàng liền nhìn thấy bóng dáng hắn từ từ tiến về phía đi này. Nàng nhanh chân chạy như bay về phía hắn, lên tiếng hỏi hắn: " Ca ca, huynh có sao không?" Nàng đưa mắt quan sát khắp người hắn.
Lý Duy Nguyên thấy nàng hỏi như vậy, hắn biết nàng vô cùng lo lắng cho an nguy của hắn, vì thế tâm tình của hắn cực kỳ sung sướng.
Hắn giơ tay xoa nhẹ đầu nàng, hơi mỉm cười, ôn nhu trả lời nàng: " Chẳng phải hiện giờ ca ca đã đứng bình an trước mặt muội à? Còn có thể xảy ra chuyện gì nữa."
Lúc này nàng mới cảm thấy an tâm hơn. Nàng lại vội vàng hỏi: " Chuyện thế nào rồi?"
Lý Duy Nguyên chỉ cười không đáp lời, sau đó hắn đưa tay vào trong áo lấy ra một thứ gì đó lại đặt nó vào trong tay nàng.
Nàng liền cầm vật đó lên nhìn ngắm thì ra là một ấn tín ngọc hình vuông. Bên trên lại còn khắc biểu tượng rồng, bên dưới lại là bốn chữ thiên mệnh sở quy, đây chính là bốn chữ lúc trước nàng đã viết trong truyện.
Ấn tín này cũng tựa như ngọc tỷ của thiên tử, khi nào bọn họ giao ấn tín cho hắn chính là bọn họ đã xem hắn là chủ thượng của Hoàng Cực Hội, cho nên sau này chỉ cần hắn phân phó việc gì bọn họ cũng sẽ nghe theo.
" Thành công rồi sao?" Trong lòng Lý Lệnh Uyển vô cùng vui mừng, nhất thời nơi khoé mắt nàng đều hiện lên ý cười.
Sau đó nàng liền đưa lại ấn tín cho Lý Duy Nguyên, nàng nghiêm túc nói: " Ca ca, huynh phải bảo quản ấn tín này thật tốt đó nha."
Nàng còn muốn nói thêm một câu nữa, nhưng nàng lại không dám nói ra.
Bởi vì câu mà nàng muốn nói chính lànhuynh phải dùng thế lực của Hoàng Cực Hội vào những việc chính đáng, ví như bảo vệ thật tốt cho chúng ta, nhưng huynh tuyệt đối không được dùng thế lực này làm những chuyện hại người.
Nguyên nhân là vì trong truyện Lý Duy Nguyên vốn là gian thần, sau này hắn thực sự sẽ hại quốc hại dân, tuy rằng hiện tại hắn không còn giống như trong truyện gốc nữa, nhưng trong lòng nàng vẫn cảm thấy có chút lo lắng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

