Sau ba ngày bị cấm túc Lý Lệnh Yến cũng đã tuân thủ chép đủ năm mươi trang Nữ giới mà lão thái thái yêu cầu, nàng cầm chúng đi đến Thế An Đường.
Lão thái thái nhìn thấy nàng vừa bước vào phòng chỉ tuỳ tiện phất tay ý bảo nàng cứ để xấp giấy ấy ở trên bàn, cũng không nói nặng nói nhẹ nàng câu nào nữa.
Sau đó bà lại kêu Song Hồng đem đến một cây trâm vàng tặng cho nàng, còn nắm tay từ ái nói với nàng rằng, tổ mẫu chỉ vì muốn tốt cho cháu, trong lòng cháu cũng không nên oán trách tổ mẫu, nói tóm lại bà chỉ muốn dỗ ngọt nàng mà thôi.
Tất nhiên nàng cũng tỏ vẻ yếu đuối đáp lời bà, cháu gái hiểu nổi khổ tâm của tổ mẫu.
Lão thái thái nói vài lời với nàng, còn nàng thì lại ngoan ngoan vâng dạ. Nàng ngồi trong chút lát liền xin cáo lui.
Chờ sau khi Lý Lệnh Yến bước ra khỏi Thế An Đường, nàng cầm hộp gấm trong tay thầm cười lạnh đưa nó cho Thanh Đồng cất giữ, lại lên tiếng phân phó: " Chúng ta đi đến Y Lan Viện."
Thanh Đồng vâng một tiếng tiếp nhận hộp gấm trong tay Lý Lệnh Yến.
Hai người bọn họ cùng nhau đi đến Y Lan Viện, vừa bước vào phòng bọn họ nhìn thấy Tôn Lan Y ôm Lý Duy Hoa ngồi trên giường, hai mẫu tử bọn họ nói cười rất vui vẻ. Còn Minh Nguyệt cùng nhũ mẫu đứng bên cạnh hầu hạ.
Tôn Lan Y thấy Lý Lệnh Yến tiến tới đây, nàng
ta giao Lý Duy Hoa lại cho nhũ mẫu, còn phân phó bà ta dẫn Lý Duy Hoa ra ngoài viện chơi một lúc.
Nàng ta bảo Lý Lệnh Yến ngồi xuống, hỏi: " Đã nhiều ngày qua, cơ thể đã khỏe hơn chưa?"
Vốn dĩ Tôn Lan Y muốn đến thăm Lý Lệnh Yến, nhưng vì lão thái thái đã hạ lệnh bắt Lý Lệnh Yến cùng hai người còn lại cấm túc trong ba ngày để các nàng tự kiểm điểm lại lỗi lầm của bản thân, bất luận là người nào cũng không được đi đến đó thăm hỏi.
Tuy rằng trong lòng Tôn Lan Y cũng lo lắng cho nàng, nhưng vẫn cố gắng không đi đến Kiêm Gia Uyển thăm nàng.
Lý Lệnh Yến gật đầu đáp: " Đã khỏe hơn rồi ạ."
Nhìn thấy Lý Lệnh Yến tiều tuỵ, trong lòng Tôn Lan Y chợt xót xa, vì thế nàng ta đưa tay vuốt nhẹ lên đầu Lý Lệnh Yến, thở dài nói: " Yến nhi, chẳng cần phải tranh đoạt như thế đâu? Con hãy nghe lời mẫu thân, dù cho con có là thân phận thứ nữ nhưng dựa vào chức quan hiện giờ của phụ thân con, còn có phụ thân lại rất sủng ái con, tất nhiên phụ thân sẽ tìm cho con một mối hôn sự tốt không để cho con phải chịu uỷ khuất."
Nghe Tôn Lan Y nói như thế, Lý Lệnh Uyển kinh ngạc, nàng nhanh đặt tách trà xuống bàn Kháng Trác, ngẩng đầu nhìn Tôn Lan Y, vẻ mặt bình tĩnh đáp lời: " Yến Nhi không hiểu những lời nói này của mẫu thân là có ý gì."
Tôn Lan Y khẽ thở dài một hơi, nói tiếp: " Yến nhi, mẫu thân nhớ là con biết bơi." Chỉ một câu này thôi đã đủ rồi, không cần phải giải thích gì thêm. Nếu cứ nói rõ ràng ngược lại sẽ ảnh hưởng đến tình cảm mẫu tử của bọn họ.
Lý Lệnh Uyển nghe xong, đôi mắt hơi híp lại, đôi môi nhẹ ngậm chặt cũng không lên tiếng phản bác. Bởi vì nàng biết phản bác cũng vô dụng mà thôi, Tôn Lan Y vốn là một người thông minh.
Nếu Tôn Lan Y đã muốn ra tay thì mười người như Chu Thị cũng không thể đấu lại, biết đâu còn đoạt được vị trí thái thái của Chu Thị nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)