Vốn dĩ lão thái thái là một người cố chấp, tính tình ương ngạnh lại còn thích khống chế người khác.
Bà ta cho rằng đám hậu bối đều phải nghe răm rắp lời nói của mình không bao giờ được làm trái ý mình.
Nhưng bà lại không ngờ đến chuyện, hai tháng trước thế mà Lý Tu Tùng lại dám cả gan nói bà là người nhẫn tâm, hắn nguyện xuất gia làm hoà thượng cũng không muốn quay về Lý gia gặp người mẫu thân này.
Đến hôm nay, ngay cả đám hậu bối còn dám trước mặt bà nháo loạn. Dù sao bà cũng đã gần bảy mươi tuổi tất nhiên khi gặp phải đả kích và tức giận như vậy, làm sao có thể chịu đựng được liền ngất xỉu.
Dù sau lão thái thái cũng là mẫu thân thân sinh của Lý Tu Trúc và Lý Tu Bách, vì thế hai người bọn họ đều luống cuống cả lên.
Huynh đệ bọn họ muốn nhanh đưa lão thái thái hồi phủ, bọn họ còn phân phó gã sai vặt lập tức đi mời đại phu tốt nhất trong kinh thành đến Lý phủ. Chờ sau khi bọn họ trở về sẽ có đại phu đến chuẩn bệnh ngay cho lão thái thái.
Sau đó lại là một trận gà bay chó sủa, mọi người vội vàng quay về phòng thu dọn hành trang của mình, cùng các nha hoàn, gã sai vặt cầm đèn lồng trong đêm khuya quay trở về Lý phủ.
Lúc này Lý Tu Trúc thay mặt Lý gia đi đến cáo từ với Đại Giác Pháp Sư, cũng như tạ lỗi vì cả đêm đã quấy rầy đến sự thanh tịnh nơi cửa Phật.
Đại Giác Pháp Sư vẫn luôn ngồi thiền trên ghế vừa nhắm mắt vừa gật đầu với Lý Tu Trúc, sau đó ông ta bảo một tiểu hoà thượng tiễn bọn họ rời khỏi đây.
Xe ngựa đã được chờ sẵn trước cửa chùa chỉ là muốn đi đến chỗ xe ngựa thì mọi người phải tự mình đi. Bởi vì trời tối càng làm cho đoạn đường này trở nên khó đi hơn.
Tuy rằng đã vào mùa hạ, hiện tại cũng đã qua canh hai thời tiết bắt đầu trở lạnh. Lý Duy Nguyên vì sợ Lý Lệnh Uyển cảm thấy lạnh, hắn liền đem áo choàng khoác lên người nàng, cẩn thận buộc dây áo choàng lại, dặn dò nàng: " Sợ là sau khi trở về sẽ vẫn nháo loạn một trận nữa, chờ sau khi lên xe ngựa muội hãy nhắm mắt nghỉ ngơi một chút."
Lý Lệnh Uyển nghe xong liền gật đầu không lên tiếng, bởi vì bây giờ nàng cảm thấy có chút mệt mỏi.
Lý Duy Nguyên khoác áo choàng cho nàng xong lại nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của nàng, nhịn không được liền đưa tay xoa nhẹ đầu nàng, nắm lấy tay nàng cùng nhau đi phía sau đám người của Lý gia tiến đến cổng chùa.
Chờ sau khi tới trước cổng chùa, Lý Duy Nguyên tự mình đưa Lý Lệnh Uyển lên xe ngựa, hắn còn phân phó Tiểu Phiến phải chăm sóc cho nàng thật tốt, lúc này hắn mới leo lên ngựa.
Hắn là trưởng tôn của Lý gia, hơn nữa hiện tại mọi người đều hoảng loạn cho nên mọi chuyện đều do một tay hắn sắp xếp.
Trên đường hồi Lý phủ, trong bên trong xe ngựa Lý Lệnh Uyển vì mệt mỏi mặc cho đường xá có xóc nẩy như thế nào, ngay cả Lý Lệnh Kiều khóc lóc ra sao thì nàng vẫn dựa vào vách xe mơ mơ màng màng ngủ mất.
Cũng không biết nàng đã ngủ bao lâu, bỗng nhiên xe ngựa dừng lại. Bởi vì nàng vẫn còn đang trong cơn mê ngủ, cho nên khi xe ngựa dừng lại cả cơ thể nàng lảo đảo đầu nàng đụng trúng vào vách xe. Tuy rằng đụng không mạnh lắm nhưng cũng làm cho nàng kêu lên một tiếng.
Lúc này màn xe được vén lên Hồng Ngọc đỡ Lý Lệnh Kiều xuống xe, Tiểu Phiến cũng nhanh chân tiến đến đỡ nàng bước xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

