Khi ba người bọn họ đi đến đây, vẻ mặt mỗi người đều mang những biểu tình khác nhau.
Tất nhiên sau khi trải qua sự việc rơi xuống nước đó, Lý Lệnh Quyên đã chịu sự kinh hách quá lớn, hiện giờ trên mặt nàng trắng bệnh tựa như chẳng còn chút máu nào, cả thân thể lại còn đang run rẩy giống như một chú chim nhỏ sợ sệt.
Còn về phần Lý Lệnh Kiều tuy rằng cũng bị kinh hách, nhưng dù sao tuổi tác nàng so với Lý Lệnh Quyên cũng lớn hơn, cho nên nàng có thể cố gắng trấn tĩnh hơn một chút.
Sau đó hắn lại dặn dò nàng: " Sau này con đừng làm những việc ngốc nghếch như vừa rồi nữa, quả thực phụ thân sắp bị con dọa đến chết rồi này."
Lý Lệnh Yến không lên tiếng đáp lại Lý Tu Bách, nàng vẫn luôn cúi đầu khóc lóc thảm thiết quỳ trên mặt đất
Thấy nàng như thế, Lý Tu Bách chợt thở dài khoé mắt cũng có chút đỏ lên, hắn cúi đầu dùng ống tay áo lau đi nước mắt trên mặt của mình.
Thực đúng là hình ảnh phụ tử tình thâm nha. Nhưng vì sao Lý Lệnh Uyển cứ cảm thấy bản thân mình ngồi không mà cũng trúng đạn vậy?
Chẳng phải lúc trước Lý Tu Bách còn mắng nàng là không biết đến thủ túc tình thâm chút nào sao.
Còn lão thái thái khi nghe những lời nói này của Lý Tu Bách, bà cũng hiểu rõ hắn là đang cố ý nói cho Lý Lệnh Uyển nghe mà thôi.
Cho nên trong lòng bà thực sự có chút tức giận, vì thế bà liền dùng ánh mắt không vui liếc mắt về phía Lý Lệnh Yến.
Trong đầu bà thầm nghĩ, cái tiểu cô nương này quả là có nhiều mưu mô. Nhưng điều quan trọng lànbà sao có thể mở miệng quở trách Lý Lệnh Yến.
Phải quở trách nàng như thế nào? Vốn dĩ những lời nói vừa rồi của tiểu nha hoàn kia chỉ là đang thuật lại lời nói của Lý Lệnh Yến thôi, nói nàng muốn tạ ơn việc Thuần Vu Kỳ đã ra tay cứu giúp mình.
Còn nói với Lý Tu Bách rằng, nàng cảm thấy bản thân mình đã mất hết danh tiết, rồi muốn xuất gia làm ni cô.
Còn những chuyện khác nàng cũng không hề nói đến dù nửa chữ, vì vậy bà lại tự mình đoán ra ý tứ của Lý Lệnh Yến, sau đó bà mới mở miệng nói với Thuần Vu Kỳ những lời vừa rồi.
Nhưng tất nhiên lão thái thái cũng hiểu rõ, Lý Lệnh Yến quả là một người không đơn giản.
Bởi vì nàng muốn mượn cớ này để được gả vào Vĩnh Hoan Hầu đây mà, cho nên nàng mới cố ý bắt sẵn cho bà một cây cầu để làm việc này.
Chỉ là tất cả mọi điều dự tính về cây cầu này của nàng đều bị thất bại, nếu hiện giờ bà lại mở miệng trách mắng nàng thì đương nhiên nàng sẽ có thể nói bản thân nàng chưa bao giờ có cái suy nghĩ như vậy, tất cả đều chỉ do bà tự mình hiểu lầm mà thôi.
Hơn nữa những lời nói của nàng có thể có ý tứ gì? Mới vừa rồi nàng đã phải lấy hết can đảm để nói ra việc ấy.
Cho nên mọi người chỉ nghĩ rằng nàng chính là trung trinh liệt nữ, tán thưởng còn không thôi sẽ nói bà tại sao không hiểu lý lẽ mà trách mắng nàng?
Vì thế trong lòng lão thái thái cảm thấy vô cùng nghẹn khuất. Bà nhận thấy bản thân mình đã bị Lý Lệnh Yến giở trò.
Nếu việc gả cho Thuần Vu Kỳ thành công thì mọi công lao đều thuộc về Lý Lệnh Yến, còn nếu chuyên đó không thành thì nàng cứ như mình chẳng có liên quan dính liếu gì đến chuyện này cả, sau đó mọi người sẽ nghĩ tất cả đều do bà không màng thanh danh mà bắt ép nàng thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



