Tiểu nha hoàn kia bị Lý Tu Bách quát mắng làm cho chân tay nàng ta liền trở nên run rẩy, theo sau lập tức quỳ xuống, giọng run run nói: " Là, là Tam tiểu thư bảo, bảo nô tì nói với Thuần Vu thế tử rằng, đa tạ thế tử đã ra tay cứu giúp tiểu thư. Lại, lại còn bảo nô tì nói với lão gia, chuyện rơi xuống nước tối hôm này, làm cho y phục tiểu thư đều bị ướt đẫm còn phơi bày cảnh xuân trước mặt nam tử. Tiểu thư cảm thấy bản thân mình đã mất hết danh tiết, cho nên tiểu thư muốn, muốn xuống tóc xuất gia làm ni cô, cầu xin lão gia đồng ý."
Sau khi Lý Duy Nguyên nghe xong, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh dường như hắn đã sớm biết Lý Lệnh Yến sẽ nói những lời này.
Còn Lý Lệnh Uyển thì cảm thấy chuyện này thực hoang đường, nhưng còn nhân vật chính của câu chuyên này Thuần Vu Kỳ lại càng bình tĩnh hơn.
Thậm chí Thuần Vu Kỳ còn nhếch môi cười vẫn muốn xoay người rời đi, nhưng trong đầu hắn biết rõ có lẽ bản thân mình sẽ không thể dễ dàng rời khỏi đây như vậy.
Còn vị phụ thân Lý Tu Bách này đối xử với Lý Lệnh Yến vô cùng yêu thương, vừa nghe tiểu nha hoàn nói như thế, hắn lập tức biến sắc, lên tiếng: " Nữ nhi của ta ơi! Sao con lại suy nghĩ ngốc nghếch thế này."
Hắn liền muốn đi đến khuyên can Lý Lệnh Yến, chỉ là lúc này lão thái thái lại cất lời: " Quay lại đây."
Làm sao lão thái thái không nhìn thấu tâm tư của Lý Lệnh Yến. Quả thực nàng rất biết cách thể hiện trong lời nói.
Thứ nhất nàng thể hiện lòng cảm kích của mình đối với Thuần Vu Kỳ, chẳng phải là vì muốn Thuần Vu Kỳ phải chịu trách nhiệm với mình sao, cho nên nàng mới đem danh tiết của mình ra đánh cược?
Cho nên không muốn nàng xuất gia làm ni cô, thì cách giữ danh tiết tốt nhất là gì?
Trong lòng lão thái thái thầm cười, quả nhiên bà không nhìn lầm người đứa cháu gái này của bà thực lợi hại.
Mặc dù bà có chút vui mừng nhưng vẫn không thể hiện ra mặt, ngược lại còn trầm giọng mở miệng nói với Thuần Vu Kỳ: " Ta có thể mạo mụi mời thế tử đến nơi của ta dùng một tách trà, có được không?"
Sau đó Thuần Vu Kỳ mỉm cười, đáp lại: " Vậy tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh."
Lý Duy Nguyên nắm tay Lý Lệnh Uyển, trong giọng nói của hắn cũng mang theo một chút ý cười, cũng có một chút khinh thường: " Nào, chúng ta đi xem kịch hay thôi."
Lý Lệnh Uyển...
Hiện tại trong đầu nàng thầm suy nghĩ, rốt cuộc Lý Duy Nguyên, Thuần Vu Kỳ, cùng Lý Lệnh Yến, ba người bọn họ muốn giở trò gì nữa đây?
Trong đầu bọn họ đang suy tính điều gì vậy? Vì thế nàng liền đi theo Lý Duy Nguyên tiến về thiện phòng của lão thái thái, phòng của lão thái thái rất rộng không giống như phòng của vãn bối bọn họ.
Bên cạnh cửa sổ còn có một cây hoa sơn trà thật to, gió đêm thổi qua những cánh hoa làm cho hương thơm lan tỏa khắp phòng.
Dù sao lão thái thái cũng đã lớn tuổi cũng coi như là tiền bối, hơn nữa bà lại là chủ còn Thuần Vu Kỳ chỉ là khách.
Vì thế hai người liền ngồi trên hai cái ghế gỗ thấp đối diện nhau. Ghế gỗ thấp này thường dùng cho cho các tăng nhân trong chùa ngồi thiền, chúng được làm từ gỗ thượng hạng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



