Lý Lệnh Kiều cảm thấy hôm này bản thân mình thực đúng là xui xẻo muốn chết. Sau khi cùng mọi người dâng hương lạy phật ở đại điện xong, nàng cũng trở về thiện phòng nghỉ ngơi, nàng còn phân phó Hồng Ngọc đem nước đến đây cho nàng rửa mặt, rửa mặt xong nàng muốn nghỉ ngơi.
Chỉ là không ngờ tới sau khi Hồng Ngọc lấy nước đem đến, Hồng Ngọc liền nói với nàng một việc: " Tiểu thư, vừa rồi nô tì nhìn thấy Tam tiểu thư cùng Thất tiểu thư, hai người bọn họ thần thần bí bí đi ra ngoài, hơn nữa bọn họ còn không dẫn theo nha hoàn đi cùng, cũng không biết bọn họ muốn đi đâu nữa."
Lý Lệnh Kiều sau khi nghe nàng ta nói xong liền hồi phục tinh thần.
Trong đầu Lý Lệnh Kiều thầm nghĩ, nửa đêm nửa hôm hai người bọn họ còn muốn đi ra ngoài, còn không dẫn theo nha hoàn chắc hẳn là muốn làm chuyện gì mờ ám.
Từ trước đến nay nàng sớm đã không vừa mắt Lý Lệnh Yến, nàng luôn muốn tìm ra nhược điểm của Lý Lệnh Yến, chẳng phải rốt cuộc hiện giờ nàng cũng đã có cơ hội tốt để tìm ra nhược điểm của Lý Lệnh Yến?
Vì thế nàng lập tức rời giường, vội vàng mặc lại y phục cũng không dẫn theo Hồng Ngọc, sau đó nàng len lén đi phía sau Lý Lệnh Yến cùng Lý Lệnh Quyên đến nơi này, nàng âm thầm quan sát xem hai người bọn họ đến đây làm cái gì.
Chỉ là nàng không nghĩ tới, hai người bọn họ đến đây chỉ để ngắm cảnh mà thôi. Cho nên trong lòng nàng có chút thất vọng.
Hơn nữa nàng còn đứng ở chỗ nhiều cây cối, lại còn nhiều muỗi như vậy. Vì vậy khi nàng trốn ở đây liền bị muỗi đốt.
Dẫu sao từ nhỏ nàng sống trong nhung lụa, da vẻ hồng hào bởi vậy khi cơ thể bị muỗi đốt thì liền sưng lên một cục.
Lúc này nàng không muốn tiếp tục theo dõi hai người bọn họ nữa, vốn dĩ nàng muốn quay trở về phòng nghỉ ngơi.
Thì đột nhiên nàng nhìn thấy ngay gốc cây cao gần cạnh hồ sen thấp thoáng có bóng người.
Lập tức nàng cố gắng quan sát thật kỹ thì phát hiện đó lại là hai người nam tử, vì thế nàng cảm thấy bất ngờ.
Lý Lệnh Quyên vẫn còn nhỏ tuổi làm sao biết đến chuyện tình cảm nam nữ, nhưng còn Lý Lệnh Yến thì khác nha.
Dù sao Lý Lệnh Yến đã sắp đến tuổi cặp kê, có cái gì mà Lý Lệnh Yến không biết được đây?
Trong đầu Lý Lệnh Kiều thầm nghĩ, chắc hẳn Lý Lệnh Yến đi đến đây gặp tình nhân, cho nên đêm hôm khuya khoắt Lý Lệnh Yến lại tìm cớ chạy đến đây, có thể đi một mình Lý Lệnh Yến cảm thấy ngượng ngùng, thế nên Lý Lệnh Yến dẫn Lý Lệnh Quyên theo cùng.
Hơn nữa hôm nay trong chùa Thừa Ân đâu có nam tử nào xuất chúng ngoại trừ vị Vĩnh Hoan Hầu thế tử kia.
Chắc chắn Lý Lệnh Yến rất xem trọng gia thế cùng tướng mạo anh tuấn của hắn, cho nên nàng ta mới lén lút đêm khuya đến đây gặp mặt hắn.
Lý Lệnh Kiều nghĩ đến đây lập tức cảm thấy hưng phấn. Nếu nàng nói chuyện Lý Lệnh Yến nửa đêm nửa hôm lén đi ra ngoài gặp nam nhân cho người khác nghe, để xem sau này Lý Lệnh Yến còn có thể trước mặt người khác giả vờ đoan trang thuỳ mị nữa hay không.
Chỉ vì trong lòng quá hưng phấn, cho nên nàng không chú ý dưới chân mình có một hòn đá, nàng đá phải hòn đá đó làm cho nó lăn thật xa về phía trước.
Lý Lệnh Yến cùng Lý Lệnh Quyên chuyên tâm ngắm cảnh, khi Lý Lệnh Yến nghe được tiếng động liền quay đầu nhìn lại phía sau.
Tiếp đến Lý Lệnh Yến liền nhanh chân nhảy xuống cứu Lý Lệnh Quyên.
Lý Lệnh Kiều khi nhìn thấy hai người bọn họ đều rơi xuống nước, nhưng cả hai người bọn họ đều không biết bơi, bọn họ cố gắng đập tay xuống nước đẩy thân người lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



