Lý Lệnh Uyển đến nơi ở của Lý Duy Nguyên, thì hắn đang ngồi bên cạnh cửa sổ đọc sách.
Nàng không cho phép Cẩn Ngôn thông báo với hắn là nàng đã đến, sau đó nàng bước vào phòng, nhẹ nhàng sờ lên vết thương trên mặt hắn.
Quả thực Lý Tu Bách ra tay rất nặng, dù đã qua một khoảng thời gian dài nhưng trên má của hắn vẫn còn năm dấu tay ửng đỏ.
Nàng cắn răng, căm hận nói: " Ông ta muốn tát chết muội sao?" Dứt lời nàng liền đưa tay vuốt nhẹ lên gương mặt hắn, quan tâm hỏi: " Ca ca, huynh có đau lắm không?"
Tay nàng hơi lạnh, lại còn có hương thơm nhàn nhạt. Lý Duy Nguyên nhìn thấy nàng đặt tay lên má mình, hắn lập tức buông quyển sách trong tay xuống, cầm lấy bàn tay nàng, mỉm cười nói: " Ta đã chườm đá lạnh không còn đau nữa."
Nghe hắn nói như vậy, nàng liền khẽ thở dài, theo sau nàng ngồi xuống cái ghế bên cạnh.
" Tổ mẫu đã nói gì với muội?" Lý Duy Nguyên thoáng nhìn nàng một cái, " Có phải bà ta bảo muội sau này không được chống đối với Tam thúc phải không? Còn hỏi muội về việc của Đại Giác Pháp Sư có đúng không?"
Vốn dĩ nàng biết rõ hắn là một người rất nhạy cảm, cho nên nàng cũng không định giấu giếm chuyện gì, nàng có chút mệt mỏi đáp: " Đúng vậy."
Vừa rồi nàng không muốn Chu Thị lo lắng, vì vậy nàng luôn cố cười vui vẻ như không có gì. Nhưng bây giờ ở trước mặt Lý Duy Nguyên, nàng không muốn ngụy trang nữa.
Bởi vì nàng biết mình làm vậy cũng vô ích, hắn vẫn có thể đoán ra trong lòng đang suy nghĩ chuyện gì. Hơn nữa trải qua chuyện hôm nay, nàng càng tin tưởng vào hắn.
Sau khi cẩn thận suy tính, nàng cảm thấy tương lại sau này chỉ còn biết dựa dẫm vào Lý Duy Nguyên mà thôi.
Hiện giờ lão thái thái và Lý Tu Bách đang có ý định muốn đưa Tôn Lan Y lên làm chính thất, tuy rằng nàng rất muốn bảo vệ cho Chu Thị. Nhưng đáng tiếc, nàng không đủ năng lực đấu lại bọn họ, quả thực là lực bất tòng tâm.
Ở trong truyện đã có một Lương Phong Vũ ấm áp như mặt trời, một Thuần Vu Kỳ dịu dàng như gió xuân, tất nhiên Lý Duy Nguyên phải là gió lạnh ngày đông, bằng không tất cả những nhân vật đều có tính cách giống nhau thì còn gì đặc sắc.
Lúc này Lý Duy Nguyên nhìn thấy ánh mắt đánh giá này của nàng, làm cho hắn có chút không tự nhiên, hắn mỉm cười, ôn như hỏi nàng: " Đột nhiên muội nhìn ta bằng ánh đánh giá như vậy là có ý gì?"
Lý Lệnh Uyển vẫn đang suy nghĩ chuyện khác, cho nên khi nghe thấy hắn hỏi mình như vậy, nàng chỉ thuận miệng trả lời: " Bởi vì muội càng ngày càng cảm thấy huynh anh tuấn hơn nha."
Lý Duy Nguyên muốn cầm quyển sách lên, đột nhiên nghe thấy này nói như vậy, hắn chợt dừng tay, nhìn nàng mỉm cười thật tươi.
Một người nam tử khi nghe thấy người mình yêu khen ngợi như vậy, tất nhiên sẽ cảm thấy không hài lòng, còn nghĩ bản thân mình bị xúc phạm. Nhưng hắn thì ngược lại, chỉ cảm thấy vô cùng vui sướng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



