Vốn dĩ Lương Phong Vũ cứ nghĩ rằng, nếu hắn nói cho Lý Duy Nguyên biết mình đi đến đây đã đồng ý của lão thái thái.
Cho dù Lý Duy Nguyên không muốn hắn đến thăm Lý Lệnh Uyển, nhưng Lý Duy Nguyên cũng không thể có lý do nào ngăn cản hắn được nữa.
Bất quá Lương Phong Vũ không ngờ đến, sau khi Lý Duy Nguyên nghe xong chỉ lãnh đạm nhìn mình, dứt khoát từ chối: " Ngươi không thể đến thăm Uyển Uyển."
Tuy rằng ngày thường Lương Phong Vũ cũng khá e dè Lý Duy Nguyên, nhưng hôm nay trong lòng hắn cũng cảm thấy tức giận.
Ngươi dựa vào cái gì không cho ta đến thăm nàng. Rõ ràng lão thái thái đã đồng rồi mà, hơn nữa cũng có nha hoàn dẫn ta đến.
Ở trong Lý phủ này mọi chuyện đều do lão thái thái định đoạt, cho dù ngươi có lợi hại như thế nào thì có thể lợi hại hơn lão thái thái sao?
Trong nội tâm hắn thầm trách mắng Lý Duy Nguyên, vì thế hắn liền trầm mặc, ngữ khí cũng có vài phần không khách khí với Lý Duy Nguyên, nói: " Tại sao chứ? Chẳng phải việc này đã được lão thái thái đồng ý rồi sao."
Lý Duy Nguyên chẳng để ý tới câu hỏi của Lương Phong Vũ, hắn nói: " Uyển Uyển là nữ tử khuê các, muội ấy cùng Lương thể tử cũng chẳng có bất kì quan hệ nào với nhau. Hơn nữa Lương thế tử lại là nam tử làm sao có thể tự tiện vào khuê phòng của muội ấy? Nếu việc này truyền ra ngoài thì còn gì thanh danh của Uyển Uyển? Còn có thể diện của Lý phủ ta thì sao? Dù sao Lương thế tử cũng là gia đình quyền thế, chẳng lẽ những đạo lý này mà ngươi còn không hiểu rõ à? Còn về phần lão thái thái ta sẽ tự mình đến thỉnh tội sau. Lương thế tử xin mời về cho."
Vừa dứt lời, Lý Duy Nguyên liền phân phó nha hoàn đưa Lương Phong Vũ rời đi.
Mỗi câu nói của Lý Duy Nguyên đều có lý, cho nên Lương Phong Vũ cũng không biết bản thân phải đáp lại như thế nào.
Nhưng hắn nhìn thấy chỉ còn một đoạn đường nữa đã đến Di Hoà Viện, chỉ chút nữa thôi hắn có thể gặp được Lý Lệnh Uyển.
Bởi vì trong lòng hắn đang cảm thấy buồn bực, cho nên hắn không còn gọi Lý Lệnh Uyển là Lý tiểu thư nữa mà trực tiếp xưng hô là Uyển muội muội.
Lý Duy Nguyên sau khi nghe hắn nói những lời này, sắc mặt liền trầm xuống, ngữ khí càng lạnh lùng hơn, đáp lời: " Vậy chờ khi nào Lương thế tử thành thân với Uyển Uyển thì hãy nói với ta những lời này."
Nói xong Lý Duy Nguyên liền phất áo xoay người rời đi, chờ sau khi hắn bước vào Di Hoà Viện lập tức phân phó tiểu nha hoàn đóng chặt cửa viện không cho phép bất kì ai tiến vào đây.
Lương Phong Vũ đứng ở bên ngoài viện chứng kiến một màn này tức đến tay chân run lên. Trong đầu hắn liền nghĩ, bây giờ phải nhanh chóng trở về tìm phụ mẫu của mình, cầu xin bọn họ lập tức thỉnh bà mối tới Lý phủ cầu hôn.
Hơn nữa còn phải tìm một ngày hoàng đạo tốt, sớm đem Lý Lệnh Uyển cưới về nhà. Đến lúc đó hắn có thể ngày ngày gặp mặt nàng, thậm chí nếu Lý Duy Nguyên muốn gặp nàng, thì hắn có thể lấy tư cách là phu quân của nàng không cho phép Lý Duy Nguyên gặp mặt nàng, ha ha, hắn sẽ cho Lý Duy Nguyên nếm trải mùi vị tức giận mà hắn đã phải chịu đựng ngày hôm nay.
Nghĩ đến đây, nổi buồn bực trong lòng Lương Phong Vũ cũng tiêu tán đi chút ít, sau đó hắn liền thúc giục nha hoàn nhanh dẫn mình rời khỏi nơi này, hắn muốn nhánh trở về phủ.
Vừa rồi nha hoàn chứng kiến Lương Phong Vũ và Lý Duy Nguyên tranh chấp như vậy, nàng ta đứng một bên cũng cảm thấy sợ hãi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


