Lý Lệnh Uyển có một bàn chân trắng như tuyết, những ngón chân hồng hồng nhìn thật xinh xắn, chúng giống như những cánh hoa hồng mềm mại.
Lý Duy Nguyên đưa tay sờ vào, liền cảm thấy bàn chân ấy thật mềm mại trắng nõn nà lại vô cùng xinh đẹp.
Chỉ là hiện tại vết thương nơi cổ chân nàng vẫn sưng đỏ, khiến cho hắn cảm thấy vô cùng đau lòng.
Lý Duy Nguyên cảm nhận được Lý Lệnh Uyển đang muốn thu chân mình về, nhưng hắn sợ nếu giữ chặt chân nàng sẽ khiến cho nàng bị đau.
Vì vậy vội đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy bàn chân nàng, ngẩng đầu lên nhìn nàng, thấp giọng nói một câu: " Đừng nhúc nhích."
Lý Lệnh Uyển nghe thấy hắn như vậy, nàng cảm thấy xấu hổ vẻ mặt chợt ửng đỏ.
Nàng lại thầm nghĩ, hiện giờ Lý Duy Nguyên chỉ xem nàng là muội muội ruột thịt, cho nên hắn mới không có chút kiêng dè nào.
Nếu như nàng cứ cố chấp từ chối ý tốt của hắn, có lẽ hắn sẽ nghĩ nàng đang làm giá, cho nên nàng đành chiều theo ý hắn để hắn xoa rượu thuốc cho mình.
Sau khi suy nghĩ thông suốt, nàng cũng không giãy giụa nữa, ngược lại còn thoải mái đặt chân mình lên đầu gối của hắn, nàng nói: " Ca ca, vậy phiền huynh xoa rượu thuốc giúp muội. Nếu huynh làm tốt muội sẽ ban thưởng cho huynh một khối bánh thanh mai, còn nếu huynh làm không tốt muội liền phạt đánh huynh bốn trượng."
Trong lúc nàng nói những lời nói này, vẻ mặt thực hóm hỉnh, đôi mắt lại ngập tràn vẻ tinh nghịch.
Mặt khác hắn lại sợ dùng lực nhẹ quá không thể làm cho vết sưng của nàng mau khỏi, còn nếu dùng lực mạnh quá sợ làm nàng bị đau.
Vì thế hắn vừa nhẹ nhàng xoa cổ chân nàng, vừa hỏi nàng: " Uyển Uyển, thế này có đau không?"
Nghe hắn hỏi, Lý Lệnh Uyển liền lắc đầu nói: " Không đau ạ. Ca ca, huynh có thể mạnh hơn chút nữa cũng được."
Lý Duy Nguyên lập tức mạnh tay hơn một chút, hắn vẫn như cũ vừa xoa bóp vừa hỏi thăm nàng có đau hay không, bởi vì hắn sợ bản thân đôi khi quá mạnh tay lại khiến nàng bị đau.
Cuối cùng hắn cũng đã biết dùng lực như thế nào cho phù hợp, cho dù lòng bàn tay hắn bắt đầu nóng lên, nhưng hắn vẫn chuyên tâm xoa thuốc cho nàng.
Quả thực Lý Duy Nguyên dùng lực rất vừa phải, Lý Lệnh Uyển cảm thấy vô cùng thoải mái, vẻ mặt nhìn có chút lười biếng, ngay cả hai mắt cũng nhắm lại trông cực kỳ hưởng thụ, nhìn cái dáng vẻ của nàng rất giống một con mèo lười biếng đang nằm sưởi ấm.
Lý Duy Nguyên nhìn thấy cái dáng vẻ ấy, trong lòng chợt mềm mại, hơn nữa còn cảm thấy cho dù hắn yêu thương nàng nhiều bao nhiêu cũng thấy không đủ.
Sau khi Lý Duy Nguyên xoa bóp xong, hắn cẩn thận mang vớ lại cho nàng, ngẩng đầu nhìn nàng, cười hỏi: " Bây giờ Uyển Uyển muốn ban thưởng cho ca ca một khối bánh thanh mai, hay là muốn phạt đánh ca ca bốn trượng đây?"
Ngụ ý của câu hỏi này chính là hắn xoa bóp như thế này nàng đã cảm thấy hài lòng chưa.
Tuy rằng da mặt của Lý Lệnh Uyển cũng hơi dày, nhưng khi nghe hắn hỏi như vậy nàng chợt đỏ mặt.
Nàng cắn môi không trả lời, cũng không dám nhìn đến Lý Duy Nguyên, chỉ đưa tay cầm đĩa bánh thanh mai trên bàn Kháng Trác đưa đến trước mặt hắn, theo sau nói: " Nè, tất cả đều cho huynh hết đấy."
Lý Duy Nguyên nhìn thấy vẻ mặt thẹn thùng này của nàng, ngăn không được cảm giác rung động trong lòng.
Hắn cũng không trêu ghẹo nàng nữa, chỉ nghiêng đầu nhìn những tia nắng đang chiếu trên khung cửa sổ, hắn hỏi nàng: " Uyển Uyển, muội có muốn đi ra ngoài sưởi ấm một chút không?"
Lý Lệnh Uyển cũng quay đầu nhìn về phía cửa sổ. Nàng bị bệnh nằm ở trên giường nhiều ngày qua, cho nên nàng rất muốn đi ra ngoài hít thở không khí một chút.
Hơn nữa vào mùa đông khó có được một ngày thời tiết đẹp như hôm nay, tại sao nàng phải ngồi ủ rũ trong căn phòng này? Cho nên nàng liền gật đầu, sung sướng nói: " Được ạ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)