Lúc Lý Lệnh Uyển tỉnh lại thì trời đã sắp tối, có một chút ánh nắng chiều xuyên qua khẽ cửa sổ.
Nàng hôn mê cũng đã nhiều ngày, cho nên khi tỉnh dậy liền cảm thấy cơ thể mình chẳng còn chút sức lực nào cả, hiện tại nàng nằm ngây ngốc trên giường.
Nàng hơi nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ, bên ngoài gió lớn thổi qua những cành trúc vang lên từng tiếng xào xạt, bỗng nhiên nàng chợt nhớ lại những sự việc trước khi nàng hôn mê bất tỉnh.
Tiếp đến nàng lại nghe thấy tiếng bước chân cực kỳ nhẹ, nàng liền nhìn thấy có người đưa tay vén tấm màn giường lên.
Những tia nắng chiều chiếu lên thân hình của người ấy, giờ phút này xung quanh thân thể người ấy như tỏa ra một ánh hào quang nhu hoà, lại cực kỳ ấm áp.
Nhưng sau khi Lý Lệnh Uyển nhìn thấy rõ người ấy là ai, bỗng nhiên nàng chợt ngồi thẳng người lên. Sợ hãi lui thân thể mình sát vào trong giường, vội úp mặt mình xuống đầu gối không dám ngẩng đầu lên nhìn hắn, trong miệng nàng còn hoảng sợ kêu lên: " Đừng tới đây. Ngươi đừng tới đây."
Mà người vừa rồi vén màn lên chính là Lý Duy Nguyên, lúc hắn nhìn thấy Lý Lệnh Uyển tỉnh lại, trong lòng cực kỳ vui mừng hắn muốn tiến đến hỏi thăm nàng.
Đột nhiên khi nàng nhìn thấy hắn thì giống như nhìn thấy ma, vẻ mặt vô cùng sợ hãi lại còn ra sức trốn tránh hắn nữa, thậm chí nàng còn mở miệng đuổi hắn đi, lập tức hắn cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Bởi vì hắn không yên tâm để người khác sắc thuốc cho nàng, vì thế nhiều ngày qua mọi việc đó đều do chính một tay hắn làm, từ việc lấy thuốc đến việc nghiền thuốc, kể cả nấu thuốc đều do tự hắn làm hết.
Sau khi nấu thuốc xong, hắn liền bưng tới đặt trên bàn đỡ nàng dựa vào lòng mình, đút từng muỗng thuốc cho nàng uống.
Mặc dù trong lúc Lý Lệnh Uyển hôn mê nhưng vẫn một mực không thích uống thuốc đắng. Cho nên mỗi khi hắn đút thuốc nàng luôn nhíu mày, cắn chặt răng không chịu hé miệng.
Vất vả lắm hắn mới đút nàng uống được một muỗng thuốc, lập tức nàng sẽ nhả hết ra. Cuối cùng không còn biện pháp nào khác hắn đành ngậm một ngụm thuốc, đưa tay kéo cằm nàng để nàng hé miệng ra một chút,hắn liền cúi đầu đem hết thuốc ở trong miệng mình truyền vào trong miệng nàng.
Vì tránh cho nàng lại nhả thuốc ra, khi truyền thuốc vào hắn vẫn luôn ngậm chặt môi nàng, đợi đến lúc nàng nuốt toàn số bộ thuốc đó xuống thì hắn mới buông đôi môi nàng ra, hắn cứ dùng biện pháp này đút hết số thuốc còn lại.
" Uyển Uyển," Lý Duy Nguyên gọi tên nàng thật dịu dàng, nhưng Lý Lệnh Uyển nghe xong toàn thân vẫn sợ hãi run rẩy như cũ, sau đó hắn tiếp tục nói: " Muội làm sao vậy? Ta là ca ca đây."
Lúc này hắn đưa tay kéo nàng lại gần mình. Mà nàng vẫn một mực tránh tay hắn, cũng không hề ngẩng đầu lên nhìn hắn, nàng vừa khóc vừa nói: " Ngươi đừng tới đây. Ngươi đừng tới đây."
Nhưng Lý Duy Nguyên nhìn thấy nàng như vậy, trong lòng hắn chỉ cảm thấy nhói đau. Hắn cũng biết rõ nếu hiện tại cứ kiên trì kéo nàng đến gần, hoặc ôm lấy nàng, có lẽ chỉ làm nàng thêm sợ hãi càng khiến nàng tránh xa hắn.
Cho nên hắn quyết định thu hồi tay lại đi đến giá treo áo lấy một cái áo choàng, nhẹ nhàng khoác lên người nàng. Bởi vì hiện tại nàng chỉ đang mặc một bộ trung y mỏng manh, cho dù ở trong phòng cũng sẽ dễ bị cảm lạnh.
Trong lúc Lý Duy Nguyên khoác áo choàng cho nàng, hắn cảm nhận thực rõ ràng là cơ thể của nàng đang run rẩy vì sợ hãi, đầu của nàng càng cúi thấp hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


