Ba mẹ.
Hai chữ này, Hoắc Từ chưa bao giờ cảm thấy ngọt ngào, cô cũng ngẩng đầu nhìn về phía trước, những cô bé loli mặc trang phục vận động viên, buộc tóc gọn gàng, làm lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, chăm chú nghe giáo viên hướng dẫn.
Dịch Trạch Thành im lặng dõi theo những cô nhóc này, nhẹ giọng hỏi: “Em lúc nhỏ cũng giống vậy sao?”
Mặc bộ đồ thể thao bó sát, tóc buộc thành quả bóng nhỏ trên đầu, giống như một tiểu yêu nghịch ngợm trên sân băng, dù có ngã xuống cũng không khóc, chỉ đứng lên phủi phủi quần, lại tiếp tục luyện tập nghiêm túc.
Tiểu Loli Hoắc Từ, miệng anh vẽ nên một nụ cười châm chọc.
Lúc này Hoắc Từ đã cột xong giày, cô nhìn thấy Dịch Trạch Thành cũng đã mang xong, “Đi thôi.”
Lúc đó tiểu Thành ngay lập tức nhảy xuống cứu người, lôi được tiểu nha đầu lên, thế là cậu phải sống trong quân đội một tháng với bệnh viêm phổi.
Mặt khác, chính cậu còn bị ba dắt về, đánh cho một trận. Đấy là Dịch Trạch Thành nhớ lại, Dịch Hoài Trạch đã đánh anh một trận vô cùng thê thảm. Chính là vì bọn họ không những vô trách nhiệm với bản thân mà còn vô trách nhiệm với chính cô bé kia nữa.
Trách nhiệm, đây là bài học lớn nhất mà Dịch Trạch Thành học được từ thời thơ ấu.
“Vậy anh ở chỗ này trượt thử hai vòng, sau đó em lại kéo anh đi.” Hoắc Từ cẩn thận dặn dò anh, bọn họ vừa bắt đầu trượt, thì có một cô bé, xoạt, trượt qua bên cạnh họ.
Hoắc Từ khẽ rên một tiếng: “Tiểu nha đầu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)