Hoắc Từ ôm bó hoa hồng trong tay, vẫn còn đắm chìm vào nhân duyên diệu kỳ giữa hai người.
Mãi cho đến lúc hai người về tới nhà, cửa vừa mới mở, chưa kịp bật đèn hành lang, cô đã bị anh ôm eo, áp vào vách tường, bó hoa cô đang cầm chen vào giữa hai người. Dịch Trạch Thành đưa tay muốn bỏ bó hoa ra, liền thấy cô nhẹ nhàng nói: “Đừng phá hoa của em.”
“Rất thích sao?” Anh dùng toàn lực, áp sát tai cô, hỏi từng chút một.
Cô nhẹ nhàng gật đầu, nhưng mà bó hoa cũng bị anh mang đi, anh tùy tiện bỏ trên mặt đất, lại đẩy cô vào vách tường, thì thầm: “Em đêm nay ôm bó hoa này đủ lâu rồi, giờ nên qua ôm anh.”
Bên cạnh lối đi, hai người đang cuốn vào với nhau. Hoắc Từ hai tay ôm lấy lưng anh, áo măng tô của anh đã được mở ra rồi, cô sà vào trong lớp áo đó, chỉ còn cách lớp áo sơ mi, ôm chặt lấy tấm lưng gầy của anh.
Hoắc Từ biết mai anh lại phải quay trở về Mỹ, công việc bên đó vẫn chưa xong, anh làm mấy đêm liên tiếp chỉ là để trở về bên cô trong ngày lễ tình nhân.
Cùng với nhân tình trong ngày lễ tình nhân, thì đó mới thực gọi là ngày lễ tình nhân.
Hoắc Từ hai tay ôm lấy cổ anh, kiễng chân lên tự đưa mình tới gần.
Trên đời này có gì có thể bì với Hoắc Từ mà anh yêu quý chứ.
Hoắc Từ không cam chịu, cười nói: “Em mang anh từ doanh trại trở về, nên là em mở quà thì mới đúng chứ.”
Cả hai người đều nghĩ đến cảnh tượng trên sân băng, tóc cô tung bay, cả người đều đường hoàng thoải mái. Cơ thể Dịch Trạch Thành không nhịn được mà như bị siết chặt, mỗi khía cạnh trên cơ thể cô đều làm anh thích thú đến vậy, càng hiểu rõ, càng yêu thích cô gái trước mắt hơn.
Tính khí mạnh mẽ của cô, sự lầm lì, thậm chí là ngay cả sự lạnh nhạt của cô, anh đều nguyện ý yêu thích.
Hoắc Từ đã đưa tay luồn vào áo sơ mi của anh muốn kéo ra khỏi quần, chạm vào tự nhiên lại có một cảm giác vô cùng mềm mại. Cô quyến luyến không muốn rời tay mà sờ tới sờ lui, đúng là trong chốc lát nghiện cảm giác này thật, mãi cho đến khi cô đưa tay xuống khỏi mép thắt lưng.
“Cởi ra,” Anh vẫn giọng lạnh lùng, trong đêm tối giống như có mị lực.
Hoắc Từ vừa hoàn hồn, liền đưa tay mở thắt lưng, một tiếng lách cách nhỏ vang lên, trong đêm tối lại càng rõ hơn. Ngay sau đó hai người cuốn lấy nhau, áo bành tô bị vứt trên đất, áo sơ mi bị tháo bay cả nút. Hoắc Từ được bế đến phòng tắm, trên người chỉ còn mỗi chiếc quần jean.
Mái tóc rối bù của cô vừa vặn che đi bầu ngực phía trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)