“Một mình?” Thẩm Tùy An đến gần, khẽ cười nhìn cô.
Hoắc Từ liếc nhẹ anh ta, không trả lời. Cô đột nhiên phát hiện ra rằng thời khắc này, khi một lần nữa đối diện với Thẩm Tùy An, cảm giác day dứt trong lòng cô đã dịu đi rất nhiều. Đúng lúc này, chuông điện thoại của Thẩm Tùy An vang lên, anh ta cười ái ngại.
"Anh, anh đang ở đâu? Em cùng Lục Lộ mua rất nhiều đồ, mau đến đón bọn em." Đầu dây bên kia là giọng của Thẩm Xuyến, lớn đến nỗi Hoắc Từ cũng nghe được.
Ngay sau đó Thẩm Tùy An mới nhận ra mình vừa vô tình chạm vào điểm khó chịu trong lòng Hoắc Từ.
“Anh trai, anh” Thẩm Xuyến gào lên trong điện thoại vì không nhận được hồi âm.
Mãi đến khi cô ta ngạc nhiên kêu lên: "A, anh trai, em thấy anh rồi, em đang đứng ở thang cuốn tầng hai, anh nhìn lên..."
Thẩm Xuyến chưa kịp thấy Thẩm Tùy An ngẩng đầu thì đã bên kia đã dập máy.
Hoắc Từ không ngờ rằng Thẩm Tùy An cúp máy xong liền kéo cô chạy đến đầu kia của trung tâm thương mại. Anh ta chợt dừng lại và lôi kéo Hoắc Từ núp vào một góc tường.
"Thẩm Xuyến và Lục Lộ đang ở cùng nhau, anh không nghĩ em muốn chạm mặt họ." Thẩm Tùy An dựa vào tường, nhìn cô dịu dàng.
Hoắc Từ cười lạnh "Đúng là vật hợp theo loài."
Thẩm Tùy An không ngờ rằng cô sẽ nói như vậy, đành bất lực cười: "Em và Thẩm Xuyến đúng là không hợp nhau, trước giờ đều như vậy."
Hoắc Từ và Thẩm Xuyến vốn là bạn cùng lớp, Thẩm Tùy An so với bọn họ lớn hơn. Năm đó bọn họ gặp nhau tại buổi lễ của trường trung học Hoắc Từ theo học. Sau đó, họ gặp lại nhau trên một sân trượt băng, cô trượt băng rất tốt. Thẩm Tùy An bị bạn bè kéo đi trượt băng, khi anh đang vịnh vào lan can mang giầy trượt, chợt nhìn thấy một cô bé mặc một bộ quần áo đen, tóc đuôi ngựa cột cao, uyển chuyển lướt trên sân băng như bươm bướm.
Mãi cho đến khi cô đến bên cạnh, duyên dáng chào hỏi:
“Thẩm học trưởng, anh cũng tới chơi à.” Thẩm Tùy An mới nhìn rõ khuôn mặt của cô, đó là cô gái trong buổi lễ của trường. Anh là học sinh đứng đầu trong kỳ thi tuyển sinh đại học năm đó, còn cô là học sinh đứng đầu toàn trường.
“Hoắc Từ,” anh nhẹ nhàng gọi tên cô, giọng nói mang đầy sự dịu dàng.
Cô gái nhỏ mỉm cười vui vẻ: “Anh còn nhớ em sao.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)