Trên gương mặt phong trần của Hách Liên Cảnh Dụ hiện lên một nụ cười u ám, khóe môi cong lên một nét giễu cợt. Ánh mắt ông xuyên qua Hách Liên Tín đang đứng trước mặt, nhìn về một nơi xa xăm nào đó, cứ như thể đang xuyên không gian và thời gian để tìm về một bóng hình cũ.
Mỗi khi bị ánh mắt ấy của tổ phụ nhìn chằm chằm, Hách Liên Tín luôn có cảm giác như có gai nhọn đâm sau lưng. Ánh mắt ấy sâu thẳm lại xa cách, dường như ông không hề nhìn hắn ta, mà đang nhìn một người khác. Có lẽ là người cha đoản mệnh của hắn ta, hoặc giả là vinh quang lẫy lừng của gia tộc thuở trước, hắn ta chẳng tài nào thấu nổi.
Dù là điều gì đi nữa, nó cũng tạo nên một áp lực vô hình đè nặng lên vai Hách Liên Tín, khiến hắn ta cảm thấy mình không chỉ sống cho riêng mình, mà còn phải gánh vác cả quá khứ lẫn tương lai của cả một dòng họ.
Hắn ta khẽ cúi đầu tránh đi ánh nhìn của tổ phụ, trong lòng bỗng dâng lên một sự phản kháng không tên. Nó như một mớ bòng bong rối rắm, vừa có chút không cam lòng, lại vừa mang theo trách nhiệm nặng nề, cả hai cứ thế giằng xé, dày vò linh hồn hắn ta.
Hách Liên Tín lùi lại một bước, cung kính thưa: “Tổ phụ, sở dĩ tôn nhi đuổi theo cô nương đó là vì thấy nàng ta có vài điểm rất giống Tống Chiêu.”
Hắn ta không phải đang bao biện, mà là muốn làm rõ một chuyện, bởi hôm nay thời cơ đã chín muồi. Thấy tổ phụ trầm ngâm, Hách Liên Tín cân nhắc kỹ lưỡng rồi quyết định nói ra tâm tư đã chôn giấu bao năm: “Tổ phụ, tôn nhi vẫn luôn không hiểu, vì sao người lại cố chấp với hôn sự giữa tôn nhi và đích nữ Tống Chiêu của Trung Dũng Hầu đến vậy? Ngay cả khi nàng đã mất tích nhiều năm, người vẫn hạ lệnh phải truy tìm bằng được tung tích, rốt cuộc là vì lẽ gì?”
“Một Hầu phủ nhỏ bé mọn, cũng xứng kết thông gia với dòng dõi Trần thị chúng ta sao!”
Nghe đến đây, ánh mắt Hách Liên Tín tối sầm lại, trái tim bỗng nhói đau. Tại sao tổ phụ lại không chịu hiểu, cái họ mà ông hằng tự hào ấy đã sớm tan thành mây khói kể từ ngày Vĩnh Khánh Đế tiêu diệt Trần quốc hai mươi năm về trước? Nếu không có cái danh Hách Liên thị che chở, họ đã sớm xanh cỏ từ lâu. Vậy mà ông vẫn còn ôm mộng đại nghiệp phục quốc, phục hưng vương triều Trần quốc đã lụi tàn.
Hách Liên Tín nhìn tổ phụ, đầy vẻ hoang mang: “Vậy rốt cuộc là vì sao? Rõ ràng Trung Dũng Hầu và chúng ta có mối thù sâu tựa biển, cớ sao còn phải tìm cách cưới nữ nhi của ông ta?”
Sắc mặt Hách Liên Cảnh Dụ trở nên âm trầm tột độ: ““Đó là bởi vì trên người con bé đó nắm giữ chìa khóa về thân thế của con.”
...
Phía Tây hẻm Phù Dung, Tác Giang đang quỳ dưới đất báo cáo tình hình.
“Ngươi nói cái gì? Thất tiểu thư gặp gỡ Hách Liên Tín của Tuần Kiểm Ty? Chẳng lẽ bọn họ không quen biết nhau?” Cửu Minh nghi hoặc hỏi lại.
Tác Giang lộ ra vẻ mặt đầy bất bình: “Theo thuộc hạ quan sát, hai người bọn họ dường như vừa quen lại vừa không quen. Thất tiểu thư sau khi ra khỏi phủ liền tới Vĩnh An Đường, vừa vặn gặp lúc Tuần Kiểm Ty đang điều tra án. Sau đó, nàng không lấy thuốc mà tay không rời đi, đi thẳng tới phố Chu Tước rồi chạm mặt Hách Liên Tín. Vị Hách Liên đại nhân đó tướng mạo quả thực rất anh tuấn, các cô nương trên phố ai nấy đều ngoái nhìn.”
“Rầm!” một tiếng, chén trà trên tay Cửu Minh bị đập mạnh xuống bàn.
Tác Giang giật mình kinh hãi, lập tức im bặt, lén lút ngước nhìn Thái tử. Thấy gương mặt chủ tử vẫn không chút gợn sóng, hắn ta mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Huynh trưởng hắn ta từng dặn, hầu hạ quân vương như đứng bên cạnh hổ, bảo hắn ta làm nhiều nói ít, nhưng hắn ta thấy những chi tiết này đều rất quan trọng nên chẳng thấy có gì không ổn. Ảnh vệ bọn họ làm việc chẳng phải là ghi nhớ từng li từng tí rồi thuật lại cho chủ tử nghe sao?
Thấy Thái tử Điện hạ không nói gì, Tác Giang chỉ nghĩ mình đa nghi, liền hăng hái kể tiếp: “Thất tiểu thư và Hách Liên Tín nhìn nhau từ xa một cái, rồi tiểu thư bỗng thẹn thùng bỏ chạy vào một con hẻm nhỏ. Vị Hách Liên đại nhân kia liền đuổi theo không rời, còn hỏi nàng có phải hai người đã từng gặp nhau ở đâu đó hay không.”
Lời còn chưa dứt, Thái tử Điện hạ đã đứng bật dậy, chắp tay đi đi lại lại trong phòng với vẻ bồn chồn.
Tác Giang trước đây chưa từng theo hầu Thái tử nên không nắm rõ tính khí của hắn, thấy hắn đứng dậy, hắn ta lại càng bạo gan kể nốt: “Hách Liên đại nhân dường như bị dung mạo của Thất tiểu thư làm cho kinh ngạc, hai người còn chưa kịp nói chuyện gì thêm thì hắn đã phát hiện ra thuộc hạ. Võ công của Hách Liên đại nhân không tồi, thuộc hạ phải dẫn hắn đi vòng vèo một vòng lớn mới cắt đuôi được. Có điều Thất tiểu thư bị lạc giữa đường, hôm nay vẫn chưa thấy trở về phủ.”
Nắm đấm dưới ống tay áo của Cửu Minh siết chặt rồi lại buông lỏng, cuối cùng hắn bất lực thở dài một tiếng.
“Ngươi đứng dậy đi. Sau này báo cáo thì bớt mấy chuyện râu ria đi, chỉ chọn điều gì quan trọng mà nói thôi.”
Tác Giang vâng lệnh đứng dậy, trong lòng thầm tự vấn, chẳng lẽ những lời hắn ta vừa nói không phải là trọng điểm sao?
Thái tử im lặng một lúc lâu, cuối cùng như không nhịn được nữa mà hỏi: “Vậy rốt cuộc, Hách Liên Tín đó là hạng người gì?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

