Nhưng có vài chuyện chắc chắn là sự thật.
Dương Duy đã đến, nhưng cũng coi như chưa đến, vì hắn không vào được bên trong.
Trùng hợp thay, đấu giá viên lại chính là Thẩm Thiên Chanh ... nữ MC đã đưa tin về vụ bê bối của hắn.
Ngoài ra, điều thu hút sự chú ý nhất chính là vị quý công tử của tập đoàn họ Tần đã mua liền ba món trang sức trong một đêm, nhưng không ai biết người được tặng là ai.
Ngay cả giới truyền thông cũng không hề hay biết.
Thẩm Thiên Chanh đọc được những lời đồn đoán này. Cô lướt qua một lượt danh sách những người phụ nữ mà Tần Tắc Sùng có thể tặng quà, nhưng cuối cùng vẫn không tìm ra đối tượng nào.
Chắc chắn là anh mua cho cô rồi.
Nhưng anh không nói ra, nên cô quyết định phải ám chỉ một chút.
Vừa khéo, mẹ Tần gửi tin nhắn đến: [Thiên Chanh, tối nay con cùng A Sùng về ăn tối nhé.]
Thẩm Thiên Chanh nhắn lại đồng ý, sau đó nảy ra một ý tưởng. Cô quyết định tương kế tựu kế, và việc đầu tiên là đổi biệt danh của Tần Tắc Sùng trong điện thoại.
...
Khi bước ra khỏi phòng họp, thư ký Văn nhận lấy toàn bộ tài liệu.
Tần Tắc Sùng tiện tay mở điện thoại. Âm báo WeChat vang lên, hai tin nhắn cùng lúc hiện ra.
Tin nhắn từ Thẩm Thiên Chanh.
Một bức ảnh chụp cổ tay trống trơn đặt trên chiếc bàn gỗ. Làn da trắng trẻo mịn màng, chỉ lờ mờ lộ ra một chút vết đỏ.
Kèm theo đó là một dòng tin nhắn: [Tối nay về nhà anh ăn cơm. Anh xem, để tay trống trơn thế này có phải là không thích hợp lắm không?]
Trên đường về văn phòng, Tần Tắc Sùng cứ nhìn chằm chằm vào bức ảnh.
Mãi cho đến khi ngồi xuống ghế, anh mới nhắn tin trả lời.
...
Thẩm Thiên Chanh đợi hồi lâu, cuối cùng cũng nhận được tin nhắn từ chính chủ.
[Tan làm cùng đi mua nhé?]
Thẩm Thiên Chanh: ?
Chẳng hiểu chuyện chút nào.
Cô không chút biểu cảm nhắn lại: [Hôm nay em không có việc, em sẽ tan làm sớm rồi đi trước. Anh cứ tự mình đi mua đi.]
Việc chọc giận người đẹp vốn đã nằm trong dự tính của Tần Tắc Sùng. Ngón tay thon dài của anh thong thả gõ phím: [Em đi một mình như vậy, bọn họ sẽ nghĩ rằng tình cảm vợ chồng chúng ta không hòa thuận. Em không muốn làm vợ chồng kiểu mẫu nữa sao?]
Tên đàn ông chó má này còn muốn giữ tiếng thơm.
Thẩm Thiên Chanh đáp: [Làm người thì đừng nên theo đuổi hư danh.]
Tần Tắc Sùng nhìn dòng chữ này, nụ cười trên môi lặng lẽ sâu thêm, hàng mi hơi rủ xuống.
[Sáng nay trước khi ra khỏi nhà, em không nhìn thấy quà trên bàn sao?]
Hóa ra anh đã biết, vậy nên trước đó anh cố tình giấu giếm để trêu chọc cô sao? Đúng là cố ý mà.
Thẩm Thiên Chanh còn chưa nghĩ ra cách trả lời thì đã nhận được tin nhắn mới.
[Bà Tần, hiện tại có một vấn đề rất nghiêm túc. Mong em hãy nghĩ ra cách trước bữa tiệc gia đình, để che đi dấu răng và vết cắn trên cổ chồng em.]
Thẩm Thiên Chanh: ...
Trong giờ làm việc, xin phép từ chối những chuyện không liên quan đến công việc nhé.
Trời ngả về chiều, cảnh hoàng hôn bên ngoài tòa nhà đài truyền hình xuyên qua khung cửa kính sát đất hắt vào trong, khoác lên người Thẩm Thiên Chanh một lớp màn mỏng.
Cô chuyển lại giao diện WeChat, cẩn thận xem tin nhắn của Tần Tắc Sùng.
Trong ký ức hạn hẹp của Thẩm Thiên Chanh, tối qua cô đâu có dùng sức, sao có thể qua một ngày rồi mà dấu vết vẫn còn chứ...
Lẽ nào Tần Tắc Sùng lại có thể chất nhạy cảm trong truyền thuyết, cứ chạm vào là để lại dấu vết?
Trước đây, mỗi lần Thẩm Thiên Chanh gặp anh, thời gian hai người ở chung chưa bao giờ quá vài ngày, nên cô cũng không chắc chắn chuyện này là thật hay giả.
Nếu là giả, thì anh đúng là tên đàn ông chó má. Chuyện như vậy mà anh cũng không biết ngượng khi nói ra, tự mình tìm miếng băng cá nhân dán lại là xong rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

