Đèn trong nhà đều đã tắt hết.
Thẩm Thiên Chanh cứ tưởng Tần Tắc Sùng đã ngủ rồi. Cô quyết định chu đáo một lần, sau khi tắm xong ở phòng ngủ phụ, cô vốn định ngủ luôn ở đó. Nhưng cô không ngờ rằng phòng ngủ phụ lại chưa được trải giường.
Cô đành phải quay về phòng ngủ chính, mò mẫm trong bóng tối lật chăn ra rồi nằm úp sấp xuống…
Thẩm Thiên Chanh thích nhất là nằm úp sấp trên giường sau khi tan làm.
Ai ngờ cú ngã tối nay, cô lại nằm gọn trong vòng tay người đàn ông.
Cô giật mình, tay chống lên ngực anh. Tiếng hít thở trầm ổn vang lên bên tai, chóp mũi ngửi thấy mùi hương quen thuộc: "Tần Tắc Sùng, anh vẫn chưa ngủ sao?"
Người đàn ông dễ dàng giữ chặt cô, đồng thời còn rảnh tay bật chiếc đèn ngủ nhỏ ở đầu giường, mượn ánh sáng để nhìn cô.
Anh hỏi ngược lại: "Vợ tôi nửa đêm mới về, em nghĩ tôi có thể ngủ được sao?"
Thẩm Thiên Chanh nằm bò trên người anh, không biết để tay vào đâu, dứt khoát cắn một cái vào vùng cổ dưới yết hầu của anh: "Tôi là người sống sờ sờ, đâu có mất tích được."
Lo lắng cho cô nên mới ngủ ở chỗ của cô sao?
Động miệng ở vị trí này, chẳng khác nào đang trêu ghẹo.
Thêm vào đó, cô vừa mới tắm xong, trên người vẫn còn vương vấn hương hoa hồng quyện cùng hơi nóng, Tần Tắc Sùng đưa tay vuốt ve làn da cô.
Chỉ là, việc đầu tiên anh làm, chính là hôn lên môi cô.
Dịu dàng êm ái, hoàn toàn khác hẳn lúc nãy, Thẩm Thiên Chanh khó lòng chống cự lại sự dịu dàng này, đành thuận theo tự nhiên.
...
Tám giờ sáng hôm sau, tiếng gõ cửa phòng ngủ vang lên.
Tuần này Thẩm Thiên Chanh hiếm hoi lắm mới được ngủ nướng một bữa. Lúc mở mắt ra cô vẫn còn chút mờ mịt, một phút sau mới hoàn toàn tỉnh táo.
Chỗ nằm bên cạnh đã lạnh lẽo từ lâu.
Trên chiếc bàn trà nhỏ trong phòng ngủ lại đặt ba chiếc hộp. Thẩm Thiên Chanh đoán được một chút, mở ra quả nhiên là những món đồ Tần Tắc Sùng đã đấu giá tối qua.
Nhìn ở khoảng cách gần, cô càng thêm yêu thích.
Ba món này đều là thứ Thẩm Thiên Chanh thích, chỉ có điều cô đã gạch bỏ khỏi danh sách.
Đầu ngón tay cô dừng trên chiếc hộp lạnh lẽo. Thật trùng hợp, Tần Tắc Sùng lại đấu giá đúng ba món này, có phải anh thấy cô quá phân vân nên mới mua không?
Thẩm Thiên Chanh thở dài một hơi rồi lại đặt xuống. Dù sao thì Tần Tắc Sùng cũng không nói là tặng cô, ngộ nhỡ anh tặng người khác, cô chẳng phải đang tự mình đa tình sao.
Khi cô đến đài truyền hình, các MC trong khu vực làm việc đang bàn tán xôn xao: "Nghe nói ở buổi đấu giá tối qua, Tần tổng đã mua ba món trang sức, tiêu tốn cả trăm triệu tệ."
"Giàu thật đấy." Có người cảm thán.
Tô Nguyệt Vi rục rịch trong lòng, cô ấy liền tham gia vào câu chuyện của bọn họ, mỉm cười lên tiếng: "Ừm, Tần tổng đâu phải lần đầu mua trang sức, cả trăm triệu tệ cũng chẳng đáng là bao."
"Cô Tô biết nhiều chuyện như vậy, thế cô có biết chuyện Tần tổng kết hôn là thật không?"
"Tôi nghe nói tối qua Dương Duy cũng đến đó, nhưng lại không được vào hội trường, thật kỳ lạ."
"Cô cũng nghe nói rồi à, bạn tôi vừa kể có người trông rất giống biên tập viên Thẩm của đài chúng ta, liệu có khi nào cô Thẩm cũng ở đó không?"
Tô Nguyệt Vi đang định nói gì đó thì nhìn thấy Thẩm Thiên Chanh đi ngang qua bọn họ. Cô ấy liền lên tiếng: "Khách mời của buổi đấu giá không giàu thì sang, có người trông giống cô Thẩm thì còn có thể, chứ cô Thẩm có mặt ở đó thì e là không thể nào."
Cô ấy gọi Thẩm Thiên Chanh lại: "Cô Thẩm, cô có muốn giải thích một chút không?"
Những người khác cũng cảm thấy có lý.
Thẩm Thiên Chanh cười khẩy một tiếng, mỉm cười cho qua chuyện: "Ừ ừ."
Tô Nguyệt Vi cúi đầu nhìn...
Đấu giá viên Thẩm Thiên Chanh.
...
Vì không có giới truyền thông vào trong, nên tin tức trên mạng về buổi đấu giá chỉ có chữ mà không có ảnh, tất cả đều dựa vào trí tưởng tượng và suy đoán.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

