Lẽ nào vết cắn lớn đến mức băng cá nhân cũng không che nổi?
Vậy hôm nay Tần Tắc Sùng đến công ty, chẳng phải ai cũng nhìn thấy sao?
Thẩm Thiên Chanh kinh ngạc, nhưng rồi lại đột nhiên thả lỏng. Dù sao thì người khác cũng không biết là do cô làm, chuyện này có liên quan gì đến cô đâu.
Bà Tần cắn, thì liên quan gì đến Thẩm Thiên Chanh cô chứ.
...
Khoảng bốn rưỡi chiều, Thẩm Thiên Chanh tan làm sớm. Cô về nhà để đeo chiếc vòng tay, hơn nữa, quà tặng cho gia đình mẹ chồng vẫn cần phải lựa chọn thật tỉ mỉ.
Tiểu Trà là trợ lý của cô. Tuy cô ấy chỉ là thực tập sinh, nhưng thời gian đi làm và tan ca đều giống hệt cô: "Cô Thẩm, tối nay tan làm sớm, chị có kế hoạch gì không?"
Thẩm Thiên Chanh lắc đầu: "Tối nay chị phải đến nhà chồng."
Tiểu Trà "ồ" lên một tiếng, sau đó đột nhiên phản ứng lại: "Chồng chị á?"
Thật hay đùa vậy?
Lần trước cô ấy chẳng tin lấy một chữ.
Thẩm Thiên Chanh mỉm cười. Cô vừa định mở miệng thì cửa thang máy đã mở ra. Bên ngoài có bảy tám người đang đứng, người phụ nữ ở giữa mặc lễ phục, bên ngoài khoác thêm chiếc khăn choàng.
"Minh Nguyệt, biểu hiện của em trong chương trình hôm nay rất xuất sắc..."
"Thang máy đến rồi! Ơ, có người... hay là chị Minh Nguyệt đợi chuyến sau nhé?"
Vài người xung quanh đều nhìn vào bên trong thang máy.
Trong thang máy, Thẩm Thiên Chanh hướng mắt ra ngoài. Cách một khoảng cách vài bước chân, cô nhìn bọn họ, đôi mắt hơi cong lên.
Vài người bên ngoài cũng không ngờ rằng, chưa đến giờ tan làm của đài truyền hình mà bên trong thang máy lại có người. Hơn nữa, dung mạo của người này lại toát lên vẻ sắc sảo đến mức lấn át người khác.
Người đại diện của Triển Minh Nguyệt nhận ra cô là ai. Hắn ta không kìm được mà âm thầm so sánh với nghệ sĩ nhà mình, cảm thấy khí chất của Triển Minh Nguyệt hoàn toàn lép vế trước đối phương.
Tiểu Trà vốn đang rất phấn khích, muốn xin chữ ký hoặc chụp ảnh chung, nhưng thấy Thẩm Thiên Chanh bình tĩnh đến lạ thường, cô ấy đành phải nhịn xuống.
Triển Minh Nguyệt khoanh tay trước ngực, dịu dàng mỉm cười: "Thật trùng hợp."
Thẩm Thiên Chanh nhếch môi: "Thật không may, đông người quá, đợi chuyến sau đi. Tiểu Trà."
Chữ cuối cùng vừa dứt, Tiểu Trà đã theo quán tính ấn nút đóng cửa.
Biểu cảm của Triển Minh Nguyệt lập tức thay đổi.
"Hóa ra hôm nay Triển Minh Nguyệt ghi hình ở đây. Chị quen cô ta sao? Em nghe nói quan hệ của cô ta rất rộng, hơn nữa hình như còn quen biết nhiều ông lớn giàu có. Cô ta có vẻ biết chị đấy."
Thẩm Thiên Chanh hờ hững đáp: "Em nghĩ chị có thể quen biết đại minh tinh sao?"
"Không ạ." Tiểu Trà ngẫm lại cũng thấy đúng. Trước đây chị ấy là phát thanh viên, làm sao có cơ hội ghi hình cùng các đại minh tinh được, không quen biết mới là chuyện bình thường.
Việc chạm mặt Triển Minh Nguyệt quả thực đã ảnh hưởng một chút đến tâm trạng tốt đẹp của Thẩm Thiên Chanh.
Đến mức khi trên đường về nhà, nhận được tin nhắn của Tần Tắc Sùng, câu đầu tiên cô trả lời là: [Nghĩ ra cách rồi, anh thay một chiếc áo cổ lọ đi.]
Tần Tắc Sùng đọc xong liền bật cười.
Anh trả lời một câu: [Thời tiết này sao?]
Thư ký Văn ở phía sau nghe thấy tiếng cười, không nhịn được ngẩng đầu nhìn trộm một cái. Không biết hai vợ chồng đang nói chuyện gì vui vẻ mà Tần tổng lại cười thành tiếng như vậy.
Thẩm Thiên Chanh: [Tần tổng, ban đêm gió lớn.]
Cô quăng lại lý do lần trước của anh cho chính anh.
Tần Tắc Sùng thong thả gõ một dòng chữ: [Bây giờ không có áo cổ lọ.]
Thẩm Thiên Chanh không tin.
Cô vào phòng thay đồ xem qua toàn bộ quần áo của Tần Tắc Sùng, phát hiện quả thật không có áo cổ lọ. Chủ yếu là ở đây cũng chẳng có mấy bộ quần áo của anh. Không ngờ quần áo nữ lại chiếm hơn phân nửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
