Trước đây Thẩm Thiên Chanh chưa từng vào chỗ này, bởi vì vài bộ âu phục cô mang theo đều để thẳng trong phòng ngủ chính.
Cô càng nghĩ càng bực bội, nhắn tin chất vấn: [Anh dẫn phụ nữ về phòng tân hôn của chúng ta à?]
Tần Tắc Sùng: [Sao lại nói vậy?]
Thẩm Thiên Chanh xả một tràng: [Tần Tắc Sùng, có phải trước đây anh nghĩ cả đời này em sẽ không đến đây, nên sẽ không phát hiện ra đúng không?]
Ở đầu điện thoại bên này, Tần Tắc Sùng lại không vội trả lời.
Mãi đến khi xe rời khỏi trụ sở chính của tập đoàn họ Tần, anh mới gọi điện thoại, nhếch môi cười: "Em lấy đâu ra kết luận anh dẫn... phụ nữ về nhà vậy?"
Thẩm Thiên Chanh đang lúc nóng giận, bực tức đáp: "Đồ đạc trong nhà anh vẫn còn sờ sờ ra đó, còn hỏi em, còn cười được à?"
Tần Tắc Sùng suy nghĩ một chút, hỏi: "Em đang ở đâu?"
"Phòng thay đồ."
Anh chậm rãi lên tiếng: "Bà Tần, nếu em có thể nhìn kỹ những đồ dùng này một chút, anh sẽ rất vui lòng."
"...?" Vui lòng cái đầu anh.
Thẩm Thiên Chanh tiện tay kéo một chiếc váy ra, đúng là kích cỡ của cô.
Tần Tắc Sùng tựa vào lưng ghế, bình thản nói với người đẹp ở đầu dây bên kia: "Bữa tiệc tối nay, em định mặc đồ công sở đi làm à?"
Đầu dây bên kia im bặt.
Tần Tắc Sùng đoán chừng được biểu cảm của Thẩm Thiên Chanh: "Hy vọng trước khi anh về đến nhà, em đã thay xong quần áo."
...
Mỗi ngày trời chưa sáng Thẩm Thiên Chanh đã rời khỏi Thiên Đồng Hoa Phủ, ban ngày đi làm, chưa từng chú ý tới sự thay đổi của căn nhà này.
Nhân lúc Tần Tắc Sùng chưa về nhà, cô đi dạo một vòng trên lầu. Phòng thay đồ đã xếp đầy hơn phân nửa, toàn bộ đều là quần áo đúng mùa và đón đầu xu hướng.
Ngoài ra, tủ trang sức cũng đã đầy một nửa.
Thẩm Thiên Chanh chọn thử vài món, đều vừa vặn với kích cỡ cổ tay của cô.
Người chồng hờ này chu đáo thật.
Vậy cô có nên nghĩ ra một cách giải quyết đàng hoàng một chút cho dấu răng của anh không nhỉ.
Ai bảo cô là bà Tần chứ.
Vì thế, khi Tần Tắc Sùng vừa bước vào cửa, Thẩm Thiên Chanh đã cầm kem nền và mút trang điểm đứng đợi sẵn.
Hai người nhìn nhau vài giây.
"Gấp gáp vậy sao?" Tần Tắc Sùng hỏi.
"Tần tổng thật vui tính, không biết trước đó là ai yêu cầu trong WeChat." Thẩm Thiên Chanh liếc nhìn yết hầu của anh.
Làm gì có dấu răng nào.
Cô rụt tay lại: "Anh lừa em à?"
Tần Tắc Sùng thản nhiên nhìn cô: "Chắc chắn là do thời gian lâu quá nên mờ rồi."
Anh bật cười: "Để an toàn, không bằng che lại vẫn tốt hơn."
Đôi mắt hoa đào này của anh, lúc đứng đắn thì không sao, nhưng lúc cợt nhả lại cực kỳ dụ dỗ người ta chìm đắm vào trong.
Thẩm Thiên Chanh bán tín bán nghi: "Được rồi."
Mờ hết rồi mà còn đòi an toàn, nể tình món quà của anh vậy.
Người đàn ông nâng cằm lên, để lộ chiếc cổ trước mặt cô. Anh vẫn đang mặc âu phục, giống như một con dã thú trút bỏ sự cảnh giác, phơi bày nơi yếu ớt nhất ra trước mặt cô.
Sự chú ý của Thẩm Thiên Chanh không thể tránh khỏi việc bị yết hầu của anh thu hút. Cô nới lỏng tay, không dám dùng mút trang điểm mà dùng đầu ngón tay từ từ thoa đều.
Tần Tắc Sùng cụp mắt. Ở góc độ này, anh chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt với hàng lông mi rất dài của cô.
Xúc cảm nơi yết hầu vô cùng rõ ràng.
Yết hầu của anh chuyển động dưới ngón tay của Thẩm Thiên Chanh.
Tần Tắc Sùng đột nhiên đưa tay lên, dời tầm mắt đi nơi khác, đầu ngón tay nghịch ngợm dái tai mềm mại trắng trẻo của cô: "Em không chọn khuyên tai à?"
Bị anh chạm vào như vậy, Thẩm Thiên Chanh theo bản năng né tránh một chút, biên độ rất nhỏ.
Những chỗ nhạy cảm trên người cô không nhiều, tai được xem là một chỗ.
Tần Tắc Sùng cười lười biếng, kéo dài giọng điệu đáp: "Không hiểu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
