"Bảo anh đừng chạm vào em."
Thẩm Thiên Chanh hừ một tiếng, móng tay nhẹ nhàng cào xước qua yết hầu của anh: "Xong rồi xong rồi."
Đợi cô không chút lưu luyến xoay người lên lầu, Tần Tắc Sùng vẫn đứng tại chỗ, đầu ngón tay xoa xoa nơi cô vừa chạm qua.
...
Lúc rời khỏi Thiên Đồng Hoa Phủ đã là sáu giờ.
Trước mặt người lớn, Thẩm Thiên Chanh là người có tính cách chu toàn. Cô lườm anh, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Cố tình muốn để em lưu lại ấn tượng không tốt à?"
"Không có."
"Rõ ràng là có."
"Được, có."
"..."
Cuối cùng xe vẫn dừng lại bên ngoài một tiệm bánh đào xốp cung đình. Thẩm Thiên Chanh không định mua thứ quá trang trọng, ngược lại mua đồ tùy ý một chút sẽ thích hợp hơn.
Cô kéo Tần Tắc Sùng xuống xe: "Mẹ thích ăn vị gì?"
Người đàn ông đút tay vào túi quần: "Mẹ không kén ăn."
"Thật sao?"
"Thật mà."
Thẩm Thiên Chanh tin lời anh, mua xong bánh đào xốp liền lên xe.
Càng đến gần nhà họ Tần, cô càng bình tĩnh. Thực ra cô đến nhà họ Tần cũng mới hai ba lần, sau khi đính hôn đến một lần, đêm giao thừa những năm trước đều ở Ninh Thành, đầu năm nay mới đón năm mới ở nhà họ Tần.
Nhà anh cũng đông người giống nhà họ Thẩm. Bố mẹ Tần Tắc Sùng có mấy anh chị em, nhưng bản thân Tần Tắc Sùng lại là con một.
Dinh thự của nhà họ Tần chiếm diện tích không nhỏ. Đi vào từ cổng lớn, sâu bên trong là mấy khu tứ hợp viện và lầu nhỏ hoa viên cách nhau một khoảng.
Với tư cách là người thừa kế kiêm người nắm quyền nhà họ Tần hiện nay, Tần Tắc Sùng đương nhiên sống ở nhà chính, ngày thường không ở cùng với các chú các bác.
Đương nhiên, tối nay thì ngoại lệ.
Sau khi xuống xe, Thẩm Thiên Chanh vẫn đang ngắm phong cảnh, Tần Tắc Sùng đã giơ cánh tay lên, khẽ nhướng mày: "Vợ chồng mẫu mực chứ?"
Thẩm Thiên Chanh khoác tay lên, lại nở một nụ cười công nghiệp, giọng nói ngọt ngào: "Ông xã, chúng ta mau vào thôi."
Cô dẫn bản tin thời sự cũng không ngọt ngào đến vậy.
Tần Tắc Sùng ừ một tiếng.
Đi qua hành lang dài, lại rẽ qua một cánh cửa hình mặt trăng, Thẩm Thiên Chanh mới nhớ ra cấu trúc của dinh thự này, uổng công diễn một đoạn đường dài như vậy.
Cô liếc nhìn Tần Tắc Sùng, quan sát đường nét góc nghiêng của anh.
Trông không giống như có vấn đề.
...
Đến sớm không bằng đến đúng lúc, vừa vặn có thể ăn tối ngay.
Mặc dù Thẩm Thiên Chanh chỉ mới đến vài lần, nhưng lại quen thuộc như thể là khách quen ở đây. Dăm ba câu đã chọc cho mẹ cười không khép được miệng.
Làm người dẫn chương trình thì không có ai là không biết ăn nói.
Thẩm Thiên Chanh dùng đũa chung gắp thức ăn cho mẹ, lúc thu tay về, cô khựng lại một giây rồi lại gắp cho Tần Tắc Sùng một đũa.
Bàn ăn chìm vào im lặng hai giây.
Mãi đến khi Tần Tắc Sùng ăn miếng đó, cậu em họ ngồi đối diện mới kinh ngạc lên tiếng: "Anh đổi khẩu vị từ khi nào vậy?"
"Đúng vậy, trước đây không thấy A Sùng ăn cá. Hồi nhỏ con chê nhiều xương, sau này trong nhà chỉ nấu loại không xương, con cũng chẳng thèm nếm thử một miếng."
Thẩm Thiên Chanh ngẩn người, cô không hề biết chuyện này.
Tần Tắc Sùng vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên: "Dạo trước, bác sĩ bảo kén ăn không tốt."
Thế là chủ đề lại nhanh chóng chuyển sang "Sao con lại đi khám bác sĩ": “Tại sao lại đi khám bác sĩ", khiến chuyện vừa rồi hoàn toàn bị lãng quên.
Sau khi bữa tối kết thúc, Thẩm Thiên Chanh và Tần Tắc Sùng cùng nhau từ phòng ăn về phòng khách. Cô đi tụt lại phía sau cùng, dùng ngón tay chọc chọc anh.
"Anh không ăn cá à, sao không nói cho em biết?"
Tần Tắc Sùng cúi đầu nhìn cô: "Em cũng đâu có hỏi anh."
Thẩm Thiên Chanh thẹn quá hóa giận: "Những món phải kiêng như thế này, không phải anh nên chủ động nói sao? Kịch bản tối nay của em suýt chút nữa thì lộ tẩy rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


