Tần Tắc Sùng khom lưng, nhìn chằm chằm cô rồi lên tiếng: "Nói thế nào nhỉ, trong kịch bản của em, những gì liên quan đến anh thì em nên chủ động hỏi sở thích của chồng mình mới đúng."
Thẩm Thiên Chanh suy nghĩ một chút, hình như cũng đúng: "Lần sau em sẽ hỏi."
"..."
Lại còn lần sau.
Trong lúc cả nhà trò chuyện sau bữa ăn, sự chú ý quả nhiên đều dồn vào "đôi vợ chồng son" vừa mới kết thúc chuỗi ngày yêu xa.
Chủ đề từ Ninh Thành chuyển đến Bắc Kinh, từ công việc chuyển sang con cái.
Thẩm Thiên Chanh cũng không hiểu tại sao mấy vị chú thím của Tần Tắc Sùng lại quan tâm đến bụng của cô như vậy, lại còn sặc mùi gia trưởng.
"Thiên Chanh và A Sùng kết hôn cũng được một hai năm rồi, trước kia xa cách hai nơi, bây giờ đã ở cùng nhau, hai đứa có dự định khi nào sinh con không?"
Thẩm Thiên Chanh cười đáp: "Tụi con vẫn chưa tính đến ạ."
Thím che miệng cười: "Vậy thì phải nhanh chóng tính đi, hai đứa cũng không còn nhỏ nữa. Hơn nữa nhân lúc bây giờ công việc không bận rộn, chính là thời điểm tốt để mang thai, nhân lúc còn trẻ, vóc dáng hồi phục cũng nhanh."
"Bây giờ đâu phải thời điểm tốt." Tần Tắc Sùng đặt tách trà lên bàn, thong thả nói: "Thế giới hai người của con và Thiên Chanh vẫn chưa tận hưởng đủ."
Đúng lúc này, Thẩm Thiên Chanh bèn "xấu hổ" liếc nhìn anh một cái.
Cho đến khi giọng nói của một người giúp việc cắt ngang bầu không khí ngượng ngùng mà ngọt ngào này: "Triển tiểu thư thấy không khỏe trong người, vừa mới gọi bác sĩ, ông cụ bảo qua xem một chút."
Phòng khách lập tức chìm vào yên lặng.
Ông cụ không qua dự tiệc gia đình cùng mọi người, ai cũng rõ nguyên do, chắc chắn là vì cô gái sống ở khu bên kia.
Ánh mắt của mấy người đổ dồn về phía Thẩm Thiên Chanh, cô vẫn bình tĩnh bưng tách trà, thậm chí còn thong thả thổi nhẹ lá trà đang nổi lên.
Bà xót xa nhìn Thẩm Thiên Chanh, nếu nói nhà họ Tần có điều gì có lỗi với cô, chắc chắn là chuyện này rồi.
Mặc dù các thím vừa nãy còn lén lút mỉa mai Thẩm Thiên Chanh, nhưng lúc này cũng đều có chung suy nghĩ, lại ngồi xuống: "Chị dâu nói cũng đúng."
"Đoán chừng cô ta cũng chẳng muốn gặp chúng ta." Chú nói thẳng thừng hơn, quay sang hỏi Thẩm Thiên Chanh: "Cháu có muốn qua đó không?"
Thẩm Thiên Chanh cười khẩy trong lòng.
Buổi chiều đâu phải chưa gặp, hơn nữa, chẳng phải ai cũng có tư cách để cô cất công đi gặp.
Cô liếc nhìn Tần Tắc Sùng.
Nếu anh mà đi, ngày mai hai người hẹn gặp nhau ở Cục Dân chính luôn.
Người giúp việc vẫn đứng yên tại chỗ, từ đầu đến cuối, ánh mắt cô ta cũng hướng về cùng một đích đến với Thẩm Thiên Chanh, đó chính là Tần Tắc Sùng đang ngồi bên cạnh.
Tần Tắc Sùng đứng dậy, rút lấy tách trà Thẩm Thiên Chanh đang bưng rồi đặt lại lên bàn, anh cất giọng điềm nhiên: "Đi thôi."
Nghe thấy lời này, đôi mắt của người giúp việc lập tức sáng rực lên.
Thẩm Thiên Chanh biết rõ còn cố hỏi: "Đi đâu cơ?"
"Về nhà." Tần Tắc Sùng bật cười khẽ, câu tiếp theo lại mang đầy ẩn ý: "Đã muộn rồi, đến lúc chúng ta tận hưởng thế giới hai người thôi."
Nụ cười trên mặt người giúp việc cứng đờ.
Bầu không khí trong phòng khách đột ngột thay đổi, bốn chữ "thế giới hai người" quá mức trắng trợn, Thẩm Thiên Chanh khẽ ho một tiếng.
Nụ cười trên môi người giúp việc đứng ở lối đi còn chưa kịp nở rộ được hai giây đã vụt tắt, cô ta cảm thấy vô cùng bối rối.
Hóa ra vừa rồi Tần tổng nói đi không phải là đi đến chỗ bọn họ...
"Tần tổng..." Cô ta lí nhí lên tiếng.
Mẹ Tần nhướng mày, cất giọng lạnh nhạt: "Cô về đi."
Nghe vậy, người giúp việc đành cúi đầu rời đi, trước khi đi cô ta còn liếc nhìn Thẩm Thiên Chanh một cái, tất cả đều là tại cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)