Sau khi đánh răng rửa mặt xong, Tần Tắc Sùng bước ra ngoài. Anh nhìn thấy người phụ nữ đang đi chân trần ngồi trên chiếc ghế đẩu cao, mặc một chiếc váy hai dây khoe vòng eo thon thả.
Bắp chân trắng nõn của cô tương phản rõ rệt với màu tối xung quanh. Tư thế của cô cũng khá hớ hênh khi gác chân lên chiếc bàn trà nhỏ, lớp voan của váy rủ xuống ngang eo, để lộ những đường cong lúc ẩn lúc hiện.
Anh liếc mắt nhìn mặt bàn, trống trơn không có gì cả.
"Đồ đâu rồi?"
"Vứt rồi."
Tần Tắc Sùng bước tới. Cô ngẩng mặt lên, chạm phải ánh mắt đang nhìn từ trên xuống của anh.
Anh vừa tắm xong, mái tóc đen hơi ướt và lộn xộn rủ xuống trán một cách tùy ý. Trông anh phong lưu hơn trước rất nhiều.
Anh giả vờ như vô ý đặt bàn tay lên mái tóc dài của cô: "Vứt rồi sao?"
Thẩm Thiên Chanh nhíu hàng lông mày xinh đẹp lại, lên tiếng trách móc anh: "Thứ em cần là bút để viết chữ, anh đưa cái gì, trong lòng anh không tự biết sao?"
"Biết chứ."
Tần Tắc Sùng đáp lại hai chữ với vẻ mặt hờ hững: "Chúng ta có thể ôn lại yêu cầu của em một chút, hình dáng của nó có phải là cây bút không?"
"... Phải."
Mặc dù nó không thể viết chữ và chỉ dùng làm đồ chơi tình thú, nhưng nó có hình dáng cây bút nên nói như vậy cũng đúng.
"Lần trước chúng ta đã dùng qua rồi, em chắc chắn rằng mình vẫn nhớ chứ."
"..."
Lần trước là từ năm ngoái. Lần đầu tiên dùng nó để trêu ghẹo nhau mang lại cảm giác rất mới mẻ, cô cũng thấy rất sung sướng.
"Tối nay em cần dùng gấp, anh nghĩ liên tưởng đến chuyện đó cũng rất bình thường."
Người đàn ông cố ý nhấn mạnh vài chữ, hỏi lại: "Điểm nào không phù hợp?"
Thẩm Thiên Chanh ho khan một tiếng. Nó thật sự rất phù hợp, chỉ trách lúc đó cô không nói rõ ràng: "Dù sao thì em cũng vứt rồi. Em phải đi ngủ sớm đây, ngày mai em còn phải dậy sớm để phát sóng tin tức nữa."
Vẻ mặt Tần Tắc Sùng không chút biểu cảm: "Được."
Lần sau dùng cũng không muộn.
Dễ qua mặt như vậy, xem ra anh cũng chưa phát điên. Thẩm Thiên Chanh thầm nghĩ trong lòng. Cô chống tay lên chiếc bàn trà nhỏ để đứng dậy. Không biết có phải do ngồi lâu quá hay không, cô chưa kịp đứng thẳng thì đã ngã nghiêng.
Cô ngã nhào vào lòng người đàn ông.
Tần Tắc Sùng ôm lấy vòng eo thon thả của cô. Thẩm Thiên Chanh bám vào cánh tay anh để giữ thăng bằng. Cô vẫn đang cầm cây bút trên tay, suýt chút nữa thì đâm trúng anh.
"Thật nguy hiểm." Cô thở phào nhẹ nhõm.
Lúc nãy động tác của cô quá mạnh. Cổ áo choàng tắm vốn chỉ được buộc hờ hững của anh đã bị cô cọ xát làm bung ra một mảng lớn.
Cảnh đẹp hiện ra ngay trước mắt. Cô quên sạch sành sanh những suy nghĩ ban đầu của mình.
Sau đó, cô bị anh che mắt lại.
Thẩm Thiên Chanh tỏ vẻ không vui. Có gì mà không được nhìn chứ? Một tiếng trước họ chẳng phải vẫn còn ân ái sao.
Hơi nóng chưa kịp tan đi men theo lòng bàn tay của Tần Tắc Sùng truyền đến quanh mắt Thẩm Thiên Chanh. Lông mi cô chớp nhẹ theo bản năng, giống như một con bướm vừa bừng tỉnh.
Cổ họng anh hơi nghẹn lại. Anh chằm chằm nhìn vào đôi môi đang hé mở của cô.
"Không phải em bảo ngày mai phải dậy sớm làm việc sao."
Thẩm Thiên Chanh không ngờ anh lại dùng chính cái cớ của cô để phản bác.
Cô đã chủ động rồi mà anh lại phản ứng như vậy, anh thật sự muốn làm Phật sống sao?
Thẩm Thiên Chanh cô tuyệt đối không thể lấy một người chồng vô dụng. Chồng cô có thể bị lãnh cảm, nhưng không thể mất đi chức năng đó.
"Anh đã xem tin tức của Dương Duy chưa?" Cô hỏi với vẻ không có ý tốt.
"Nghe rồi." Anh đáp lại.
Thẩm Thiên Chanh không nhận ra sự khác biệt trong lời nói của anh. Cô u oán hỏi: "Vậy đàn ông các anh thật sự không thể nhịn được vài tháng sao, thế anh có thể..."
Tần Tắc Sùng chậm rãi hỏi lại: "Có thể thế nào?"
Thẩm Thiên Chanh không gạt được tay anh ra, ngón trỏ của cô dứt khoát đặt lên cổ tay anh rồi vẽ những vòng tròn một cách nhẹ nhàng và mềm mại. Đây rõ ràng là một sự quyến rũ trắng trợn.
Cô chưa kịp lên tiếng thì đã bị anh bế bổng lên. Anh dễ dàng bế cô ngồi lên cao, bắp chân cô đung đưa bên hông anh. Tầm nhìn của cô cuối cùng cũng trở lại bình thường, biến thành tư thế nhìn anh từ trên cao xuống.
Thẩm Thiên Chanh ấn tay lên vai anh. Ánh mắt cô chìm đắm vào đôi mắt đen nhánh của người đàn ông.
Đôi mắt ấy sâu thẳm và ngông cuồng, giống hệt như một kẻ đi săn.
Cô lùi bước trước, cất giọng phát thanh viên đầy tao nhã: "Có thể làm chuyện lớn, vâng."
Tần Tắc Sùng xốc nhẹ cô lên. Anh tiến sát vào cổ cô, hơi thở nóng rực phả lên làn da mịn màng, khiến cô khẽ run rẩy.
"Thật ra chuyện nhỏ cũng có thể làm được."
Đôi môi anh kề sát bên tai cô, công khai cọ xát vào vành tai cô. Đôi tai của Thẩm Thiên Chanh nhanh chóng ửng hồng.
Cô hơi né tránh, ngả người ra sau một chút. Người đàn ông liền thuận thế đặt những nụ hôn dày đặc lên hõm cổ cô.
Dây áo ngủ bị mái tóc đen của anh cọ xát đẩy sang một bên rồi trượt hẳn xuống.
Lời này vừa dứt, Thẩm Thiên Chanh hoảng hốt lên tiếng nhắc nhở anh, giọng nói mang đậm âm điệu vùng Giang Nam: "Đừng hôn ở đây, em còn phải lên hình... phải dậy sớm nữa..."
Thế là vòng tay siết ngang eo cô bắt đầu thu hẹp lại.
Cảm xúc giống như pháo hoa được châm ngòi, nhanh chóng nổ tung và ngày càng mãnh liệt, thiêu rụi hoàn toàn lý trí của cô.
...
Năm giờ sáng hôm sau, đồng hồ báo thức reo vang.
Thẩm Thiên Chanh kéo chăn nhung trùm kín đầu, ôm mộng tiếp tục ngủ nướng. Cô chưa nằm được hai phút thì bên ngoài chăn đã có người lên tiếng.
"Em sắp trễ giờ rồi."
Thẩm Thiên Chanh lầm bầm trả lời không rõ chữ: "Trễ thì trễ thôi, tốt nhất là nghỉ việc luôn khỏi đi làm."
Sau câu nói đó, cô giật bắn mình ngồi bật dậy. Cô không còn sống một mình nữa, vậy nên người vừa lên tiếng chính là Tần Tắc Sùng sao?
Bầu trời bên ngoài mới tờ mờ sáng. Thẩm Thiên Chanh lấy chăn quấn chặt lấy người, nhìn về phía người đàn ông cách đó không xa. Người này thật sự rất sung mãn.
Hôm kia anh chỉ ngủ bốn tiếng đồng hồ, tối qua lại vận động trên giường đến nửa đêm mới ngủ, vậy mà hôm nay anh còn dậy sớm hơn cả cô.
Vợ chồng với nhau cấm tuyệt đối chuyện ganh đua ngầm.
Thẩm Thiên Chanh ác ý suy đoán: "Anh là sếp mà lại dậy sớm như vậy, chẳng lẽ anh định đi giám sát xem nhân viên có đi làm trễ hay không sao?"
Đúng là nhà tư bản biến thái.
Ánh mắt Tần Tắc Sùng lạnh nhạt: "Anh không rảnh rỗi như vậy."
Thẩm Thiên Chanh lật chăn bước xuống giường. Giọng cô mềm mỏng, lại tiếp tục suy đoán: "Người lớn tuổi thường ít ngủ sao?"
Trong một khoảnh khắc, Tần Tắc Sùng cảm thấy chắc chắn là mình có bệnh nên mới dậy sớm.
Khi mở mắt ra lần nữa, ánh mắt anh bao trùm lấy người phụ nữ vẫn chưa nhận ra mình đang hớ hênh. Anh nhếch môi hỏi: "Muốn biết đáp án không?"
"Bây giờ anh có thể cho em biết ngay."
Thẩm Thiên Chanh nhận ra ánh mắt dò xét của anh. Cô vòng tay ôm trước ngực, cảnh giác nhìn anh: "Thôi bỏ đi, em không muốn biết nữa."
Tần Tắc Sùng ung dung nhìn cô.
Thẩm Thiên Chanh nhìn vào gương. Từ cổ đến xương quai xanh của cô đều rất sạch sẽ, không có lấy một dấu hôn nào. Cô vừa mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nhìn xuống dưới thì lại thấy nhức nhối vô cùng.
Người đàn ông này thật sự rất biết nghe lời.
Anh không bỏ qua một chút nào ở những chỗ khác.
Hôm nay Thẩm Thiên Chanh mặc một chiếc áo vest màu xanh nhạt. Vạt áo được thiết kế tỉ mỉ hơi xòe ra, kết hợp với chân váy ôm sát vòng ba, trông cô ngập tràn sức sống mùa xuân.
Hôm nay cô đi nhờ xe của Tần Tắc Sùng.
Thẩm Thiên Chanh không quen thuộc đường xá ở thành phố Bắc Kinh: "Anh đưa em đi có tiện đường không?"
Tần Tắc Sùng đáp: "Tiện đường."
Quản gia thật sự lớn tuổi lại dậy sớm, mỉm cười đầy vui mừng khi nhìn thấy nam nữ chủ nhân cùng nhau ra khỏi nhà.
...
Trước khi xuất phát, Thẩm Thiên Chanh đem cây "bút điện" đã giấu đi trả lại vào phòng sách của Tần Tắc Sùng, sau đó cô lại lấy một cây bút thật.
Vào thế kỷ trước, bà nội của Nhạc Địch là một ngôi sao lớn nổi tiếng quốc tế. Bà ấy sưu tầm rất nhiều đồ trang sức và những món đồ chơi nhỏ. Hầu hết những món đồ được lấy ra lần này đều là hàng độc bản.
Thẩm Thiên Chanh cân nhắc đến việc buổi đấu giá không thể quá vắng vẻ. Dù vô cùng tiếc nuối nhưng cô chỉ khoanh tròn mười món đồ mình thích, sau đó cô dự định sẽ cắt giảm thêm một phần nữa.
"Những món được khoanh tròn là những món không lấy sao?" Một giọng nói vang lên bên cạnh cô.
"Sao thế, anh cảm thấy nhiều quá nên mua không nổi à?" Thẩm Thiên Chanh cố tình hùa theo suy đoán sai lầm của anh.
"Anh ngạc nhiên vì em không lấy hết."
Chẳng lẽ anh nghĩ cô là một người tham lam sao? Thẩm Thiên Chanh ném thẳng cây bút trong tay về phía anh, vẻ mặt không chút vui vẻ: "Đi chết đi."
Câu nói tiếng địa phương này dường như không khó hiểu lắm. Thông qua phát âm, Tần Tắc Sùng đoán ý nghĩa của ba chữ này là: Đi chết đi.
Dù dung mạo có quyến rũ đến đâu, cô gái đến từ Giang Nam trước mặt anh thỉnh thoảng vẫn toát lên khí chất thuần khiết và sự dịu dàng chậm rãi.
Cô đang tức giận, nhưng thoạt nhìn lại giống như đang làm nũng hơn.
Tần Tắc Sùng lớn lên ở thành phố Bắc Kinh, đó là một môi trường hoàn toàn khác biệt.
Khóe môi anh hơi nhếch lên. Anh trả lời lại câu nói trước đó của cô: "Mua đủ cho em."
Ý của anh là: Dù cô có lấy hết tất cả thì anh vẫn mua nổi.
Thẩm Thiên Chanh cảm thấy việc bất đồng ngôn ngữ vẫn có lợi ích riêng. Nhìn xem, cô mắng anh mà dường như anh cũng không hề tức giận, lại còn hào phóng như vậy nữa.
Mặc dù bản thân cô có tiền, nhưng khi nghe anh nói thẳng như vậy, cô biết anh là người nói được làm được nên cô vẫn rất rung động.
Giọng điệu của Thẩm Thiên Chanh trở nên dịu dàng hơn rất nhiều: "Anh đã từng thấy buổi đấu giá nào mà chỉ có mười vật phẩm chưa, buổi đấu giá như vậy thì làm sao có thể tiếp tục diễn ra được."
Giọng điệu của Tần Tắc Sùng tỏ vẻ không bận tâm: "Khoanh hết đi, như vậy thì vừa hay đỡ phải mướn người bán đấu giá."
"..."
Thật là một ý tưởng tuyệt vời.
Thẩm Thiên Chanh chuyển chủ đề. Cô rơi vào hội chứng khó lựa chọn: "Em cảm thấy mình vẫn chọn hơi nhiều, phải giảm bớt vài món thôi."
Tần Tắc Sùng liếc mắt nhìn đầu ngón tay cô cùng với vài trang giấy đang được lật đi lật lại nhiều lần.
...
Khi đến tòa nhà đài truyền hình, trời vẫn chỉ lờ mờ sáng. Vào thời điểm này, phần lớn nhân viên đều vẫn đang ngủ ở nhà.
Hôm nay Thẩm Thiên Chanh đến sớm hơn mười mấy phút. Khi lên lầu, cô không hề gặp bất kỳ ai. Cô vừa đến tầng làm việc của mình thì WeChat trên điện thoại đã vang lên vài tiếng.
Tin nhắn do cô bạn thân Nhạc Hân gửi tới: [Tớ nghe Nhạc Địch nói, Tần Tắc Sùng không thèm cho mượn xe, suýt nữa để cậu phải gọi xe về à? Quá đáng thật, đồ keo kiệt!]
Chính chủ ban nãy còn bảo tiền cứ tiêu thoải mái, Thẩm Thiên Chanh cảm thấy rất cần thiết phải thanh minh thay anh: [Không phải, cậu hiểu lầm rồi.]
Nhạc Hân: [Vậy tối qua ai đưa cậu về?]
Thẩm Thiên Chanh: [Tần Tắc Sùng.]
Nhạc Hân: […]
Nhạc Hân: [Hiểu rồi, không cho mượn là muốn tự mình đưa vợ về nhà, chứng tỏ anh ấy có tính chiếm hữu với cậu.]
Thẩm Thiên Chanh ngẫm nghĩ, nói như vậy không sai, nhưng chắc chắn là trùng hợp thôi, ai bảo Nhạc Địch lái xe bất cẩn, không cho mượn cũng bình thường.
"Hôm qua weibo chính thức của đài bị chửi cả ngàn bình luận đấy, thế mà chủ nhiệm không hề trách mắng cô ta, cũng quá thiên vị rồi."
"Trước kia có người bảo cô ta đi cửa sau, bây giờ nghĩ lại, chắc chắn là thật rồi."
Thẩm Thiên Chanh không ngờ sáng sớm đã nghe thấy người khác bàn tán về mình, ánh mắt cô khẽ chuyển, cất bước đi vào trong.
Tiếng giày cao gót vừa vang lên, tiếng xì xầm bỗng im bặt.
Hai cô thực tập sinh giật nảy mình, không ai ngờ Thẩm Thiên Chanh hôm qua còn đi làm sát giờ mà hôm nay lại đến sớm mười phút.
"... Cô Thẩm."
"Chào cô Thẩm ạ."
Thẩm Thiên Chanh xoay xoay chiếc điện thoại trên tay, động tác nhẹ nhàng đi lướt qua họ, vòng eo thon thả cùng đôi chân thon dài thẳng tắp trông vô cùng kiều diễm.
Tuy làm việc trong giới giải trí, nhưng mọi người không yêu cầu nhan sắc của người dẫn chương trình khắt khe như nữ minh tinh, còn cô nếu chỉ xét về dung mạo thì cả tòa nhà này không ai sánh bằng.
Hai cô thực tập sinh thở phào nhẹ nhõm, chắc hẳn là cô không nghe thấy đâu.
"Cô Thẩm không nghe thấy có người chào hỏi sao?"
Tô Nguyệt Vi vừa lên lầu thì tình cờ chứng kiến cảnh này, cô ấy nhìn bóng lưng sắp khuất của Thẩm Thiên Chanh rồi lên tiếng.
Thẩm Thiên Chanh xoay người.
Tô Nguyệt Vi đứng cạnh hai cô thực tập sinh lại mở miệng: "Cô Thẩm coi như không thấy thế này, thiếu lịch sự quá nhỉ?"
Thẩm Thiên Chanh hờ hững cất lời: "Tôi không nghĩ việc không đáp lại những kẻ nói xấu sau lưng là hành vi thiếu lịch sự, có lẽ cô Tô đây rộng lượng hơn người."
Cô mỉm cười: "Còn tôi thì hẹp hòi lắm."
Hai cô thực tập sinh trắng bệch mặt mày, hóa ra cô thực sự đã nghe thấy hết.
Tô Nguyệt Vi cũng không ngờ lại có chuyện như vậy, cô ấy quay sang nhìn hai người kia, thấy vẻ mặt đó thì lập tức hiểu những lời Thẩm Thiên Chanh nói là sự thật.
Cô ấy tức giận quay đầu bỏ đi.
...
Tài xế rẽ sang một con đường khác, trễ hơn thường ngày mười phút mới quay lại tuyến đường quen thuộc để đến tập đoàn Tần thị, đi lướt qua từng ngọn đèn đường sáng rực như ánh sao.
Tần Tắc Sùng lên tiếng: "Tắt nhạc đi."
Tài xế vâng dạ một tiếng, sau khi tắt nhạc, anh ta chưa kịp phản ứng thì đã thấy tiên sinh nhà mình mở máy tính bảng qua gương chiếu hậu.
Chắc chắn là chuyện công việc, anh ta lập tức thu hồi ánh mắt.
Tần Tắc Sùng lại tựa lưng vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, ngón tay thon dài đặt trên đầu gối chậm rãi gõ nhịp, trong tai nghe truyền ra giọng nữ trong trẻo…
"Chào buổi sáng quý vị khán giả, đây là chương trình Điểm tin buổi sáng của đài truyền hình Kinh Thị, cảm ơn quý vị đã đón xem..."
...
Cô MC kia của đài truyền hình Kinh Thị lại đưa tin về Dương Duy rồi!
Sáng sớm, vì bài đính chính hôm qua, những người hâm mộ chưa thoát fan vừa ngủ dậy đã nghe được chuyện này từ các fan khác.
Đây là bám lấy thần tượng của họ để kiếm fame sao?!
"Weibo của người này là gì?"
"Không tìm thấy, không thể nào không có weibo!"
"Tôi vừa tra Baidu rồi, mấy chương trình cô ta từng dẫn trước đây nghe lạ hoắc."
Weibo chính thức của đài truyền hình lại bị công kích.
Nhân viên quản lý weibo của đài đã có kinh nghiệm từ hôm qua nên không còn luống cuống tay chân nữa, ngược lại còn sục sôi chút nhiệt huyết, cuối cùng cũng không phải ngồi chơi xơi nước rồi.
Lần này, cái tên chễm chệ trên hot search là Thẩm Thiên Chanh.
"Chị nổi tiếng rồi." Tiểu Trà kích động lướt xem các bình luận bên dưới: "Để em xem nào, người qua đường chiếm đa số, một nửa đang khen chị đẹp."
Thẩm Thiên Chanh đang xếp lại bản thảo, đôi mắt xinh đẹp khẽ nhướng lên: "Mới một nửa thôi sao?"
Tiểu Trà cười cười: "Một nửa còn lại đang khen giọng chị hay."
Cô ấy đưa điện thoại sang.
Thẩm Thiên Chanh nghiêng người sang xem, cũng tương tự như lúc xem hot search của Tần Tắc Sùng hôm qua, màn hình tràn ngập bình luận "Vợ mới của tôi" và "Giọng hay quá, tôi phải nghe đi nghe lại mới được".
"Dương Duy gì chứ, chẳng ai thèm chú ý đâu." Tiểu Trà nói với giọng điệu khoa trương: "Mới có một buổi sáng mà chị đã trở thành vợ của biết bao nhiêu người rồi!"
Thẩm Thiên Chanh chẳng có hứng thú làm cô vợ quốc dân, vừa nghe đã thấy đây không phải là cách xưng hô đứng đắn gì.
Cô nghiêm túc đáp: "Chị chỉ có một người chồng thôi."
Tiểu Trà gật gù: "Chồng thì chỉ có một, nhưng chị có thể có rất nhiều vợ mà."
Thẩm Thiên Chanh mỉm cười: "Tiểu Trà, em rành quá nhỉ."
...
"Anh hai đưa chị Thiên Chanh về nhà sao?"
Ở một nơi khác, Nhạc Địch không thể tin nổi nhìn chị ruột của mình, cậu ấy vô cùng khiếp sợ trước tin tức vừa mới biết được này.
Từ chối cho mượn xe, tự mình đích thân đưa con gái nhà người ta về nhà!
Không lẽ Tần Tắc Sùng để mắt tới Thẩm Thiên Chanh rồi?
Nhạc Hân không thèm ngoảnh đầu lại: "Đúng vậy, có vấn đề gì sao?"
Xong đời rồi, hình tượng hoàn mỹ của thần tượng trong lòng Nhạc Địch dường như đã sụp đổ, cậu ấy sùng bái Tần Tắc Sùng đâu phải mới ngày một ngày hai, bỗng dưng cậu ấy lại hiểu được cảm giác của fan Dương Duy lúc này.
Nhạc Địch vẫn muốn vớt vát chút hy vọng.
Liệu có phải anh hai chỉ đang tỏ ra ga lăng thôi không, anh ấy cũng nói không cho mượn xe vì không muốn nhận điện thoại của cảnh sát giao thông cơ mà, lý do này cũng rất hợp tình hợp lý.
Nhưng càng nghĩ, cậu ấy càng thấy mình đang cố tìm cớ bao biện cho đàn ông.
Chị Thiên Chanh xinh đẹp như vậy, bất kỳ gã đàn ông nào nhìn thấy cũng sẽ động lòng.
Nhạc Địch càng nghĩ càng thấy sợ, cả một buổi sáng cậu ấy cứ vò đầu bứt tai suy nghĩ về chuyện này, vị tiểu thiếu gia đây đến cả tiệc rượu cũng chẳng còn tâm trí mà đi.
Cùng ở Kinh Thị, hành tung của người trong giới xưa nay vốn chẳng phải bí mật gì, ngay buổi chiều cậu ấy đã có cơ hội, Tần Tắc Sùng sẽ đến trường đua ngựa ở ngoại ô.
Nhạc Địch chuẩn bị kỹ càng rồi đi thẳng đến đích.
Khi cậu ấy đến nơi, trên bãi cỏ xanh mướt, người đàn ông trong bộ đồ cưỡi ngựa màu đen đang ngồi trên lưng ngựa, toàn thân toát lên vẻ ưu nhã và cao quý bẩm sinh, tựa như một bức tranh sơn dầu tuyệt đẹp.
"Anh hai!"
Tần Tắc Sùng từ trên cao đưa mắt nhìn cậu ấy một cái, chú ngựa dừng bước ngay trước mặt Nhạc Địch.
"Mượn xe?"
"..." Nhạc Địch nghiêm mặt lại: "Không phải, xe của em đã sơn lại xong rồi, hôm nay em đến là có việc chính đáng."
Tần Tắc Sùng sải đôi chân dài bước xuống ngựa, anh đưa roi ngựa cho người bên cạnh, chậm rãi tháo găng tay trắng ra: "Nói đi."
Thực ra Nhạc Địch và Tần Tắc Sùng không tiếp xúc nhiều với nhau.
Cậu ấy là con út trong nhà, ở giới thượng lưu Kinh Thị cũng chỉ là một thiếu gia nhà giàu sống qua ngày, còn mấy vị đứng đầu kia thì ai nấy đều sự nghiệp thành đạt.
Tần Tắc Sùng lại khác, anh kế thừa gia nghiệp từ sớm, không chỉ là một quý công tử phong lưu mà còn là bàn tay vàng trên thương trường.
"Là thế này..." Nhạc Địch tuôn một tràng kịch bản đã chuẩn bị sẵn: "Gần đây bà nội em đang muốn bán đấu giá mấy món đồ sưu tầm của bà ấy."
Cậu ấy không dám hỏi thẳng Tần Tắc Sùng xem có phải anh đang muốn ngoại tình hay không.
Tần Tắc Sùng ngước mắt lên.
Nhạc Địch nói với vẻ đường hoàng: "Người nhà giao chuyện này cho em, em cũng không muốn làm bà nội thất vọng, sợ có món bị ế. Em biết trước đây anh hai rất thích sưu tầm mấy món này, thế nên định mang danh sách đến cho anh xem trước, anh có thể âm thầm mua trước cũng được."
"Cô gái ăn tối cùng em hôm qua là bạn của chị gái em, cũng chính là người em mời đến dẫn chương trình đấu giá, không ngờ lại xảy ra va chạm xe."
Cậu ấy đưa tài liệu sang, lý do này có thể nói là vô cùng hợp lý rồi.
Tần Tắc Sùng nhận lấy, tùy ý lật vài trang, khóe môi hơi nhếch lên một chút: "Âm thầm mua trước thì không hay cho lắm."
Nhạc Địch thót tim: "Hả?"
Tần Tắc Sùng nhướng mày, "Nếu đã là đấu giá, mua ngay tại trận thì tốt hơn."
Anh gập cuốn tài liệu lại, không nhanh không chậm nói: "Chuẩn bị thêm một tấm thiệp mời đi."
Nhạc Địch: "..."
Xong đời, anh hai hình như có mờ ám thật rồi, nghe nói Thẩm Thiên Chanh dẫn chương trình là đòi đích thân đến dự, đây chẳng phải là ngoại tình tư tưởng sao?
Hình tượng hoàn mỹ trong lòng cậu ấy hình như sụp đổ thật rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


