Nhạc Địch vẫn muốn giãy giụa thêm chút nữa, nhỡ đâu chỉ là trùng hợp, anh chỉ muốn đến buổi đấu giá của bà nội cậu ấy để ủng hộ, nể mặt thì sao.
Anh hai nói không chừng chỉ là người quá tốt, có quan hệ tốt với nhà cậu ấy.
Hiện tại, căn nhà trong lòng Nhạc Địch đang thuộc diện nguy hiểm, lung lay sắp đổ, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Hơn nữa cậu ấy cảm thấy, dù Tần Tắc Sùng có tật giật mình, chị Thiên Chanh chắc chắn rằng sẽ không làm vậy, cho nên hình tượng nhất định sẽ không sụp đổ quá mức.
Cậu ấy mang vẻ mặt tâm sự nặng nề: "Vâng, lát nữa em sẽ mang đến cho anh hai."
Tần Tắc Sùng coi như không nhìn thấy biểu cảm của cậu ấy, tâm trạng khá tốt: "Ừ, hôm nay anh trai cậu không có ở đây, cậu có thể ở lại đây chơi."
Nhạc Địch suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.
Bây giờ cậu ấy làm gì có tâm trạng vui chơi cơ chứ!
...
Thẩm Thiên Chanh liên tục phát sóng tin tức của Dương Duy hai lần, đúng lúc sự việc đang gây chú ý, đột nhiên cô trở nên nổi tiếng, thật sự có người hỏi thăm thông tin của cô trên trang Weibo chính thức.
Cũng có người để lại bình luận dưới bài đăng của các người dẫn chương trình khác.
Các người dẫn chương trình nổi tiếng không bận tâm, nhưng một vài người dẫn chương trình nhỏ ít danh tiếng, vẫn đang chật vật nỗ lực thì lại vô cùng ghen tị.
Vừa đến Kinh Thị, cô đã làm người dẫn chương trình cố định tại phòng thu, so với ca nửa đêm, chương trình buổi sáng hiện tại rất thoải mái, sau khi kết thúc phát sóng trực tiếp là hết việc, cô có thể tan làm rất sớm.
Cho nên cả một buổi chiều, Thẩm Thiên Chanh đều lười biếng trốn việc.
Bà nội của Nhạc Địch là ngôi sao từ thế kỷ trước, người hâm mộ có thể đến buổi đấu giá đa phần là những gia tộc đã thành danh từ lâu, thân phận không hề tầm thường.
Thẩm Thiên Chanh phải dẫn dắt buổi đấu giá, lần đầu tiên làm người điều hành đấu giá, cô bắt buộc phải làm tốt nhất, trước tiên lễ phục chính là yếu tố then chốt.
Đối với cô, trang phục may đo cao cấp thì đơn giản, nhưng lại không phù hợp.
Cân nhắc tới lui, Thẩm Thiên Chanh quyết định mặc sườn xám truyền thống, thứ nhất là phù hợp với chủ đề của buổi đấu giá, thứ hai là đủ sự sang trọng và trang nhã.
Lúc ở Ninh Thành, các bậc bề trên trong nhà đều thích sườn xám, nhà họ Thẩm ở quê cũng có thợ may chuyên nghiệp, bây giờ cô chỉ cần chọn xong hoa văn là được.
Lúc cô liên hệ về quê, đúng lúc mọi người đều có mặt, bà cụ cười hỏi: "Bà nghe nói hai ngày nay Thiên Chanh rất nổi tiếng nhỉ."
Thẩm Thiên Chanh mỉm cười: "Không có đâu ạ, chỉ là trùng hợp thôi, bà nội đừng nghe người khác nói lung tung."
Bà cụ nghiêm túc đáp: "Anh họ cháu nói đấy."
"..." Thẩm Thiên Chanh không biết anh họ còn có sở thích này: “Anh họ rảnh rỗi như vậy, sao không tài trợ cho em một chiếc búa đấu giá."
Dứt lời, một giọng nam trong trẻo vang lên xen ngang: "Được thôi."
Thẩm Thiên Chanh chỉ thuận miệng nói, không ngờ anh ấy lại đồng ý nhanh như vậy: "Thật sao?"
Thẩm Kinh Niên cười nói: "Thật."
"Biết ngay anh họ là hào phóng nhất." Thẩm Thiên Chanh vui vẻ cúp điện thoại, như vậy, ngày hôm đó chắc chắn là màn ra mắt vai trò người điều hành đấu giá vô cùng hoàn hảo của cô.
Tiểu Trà gõ cửa: "Cô Thẩm, chủ nhiệm tìm cô đấy."
Thẩm Thiên Chanh vuốt lại mái tóc, đi đến văn phòng chủ nhiệm.
Trước đây, Chủ nhiệm Nguyễn đi công tác ở Ninh Thành, tình cờ gặp Thẩm Thiên Chanh đang ghi hình, cô ấy vừa nhìn đã ưng ý ngay, nài nỉ người bạn cũ từ lâu mới thành công điều chuyển Thẩm Thiên Chanh tới đây.
Thẩm Thiên Chanh mới đến hai ngày, chương trình buổi sáng vốn không ai quan tâm đã lọt vào danh sách tìm kiếm nóng.
Chỉ cần không phải bê bối, không nói hươu nói vượn, chương trình có độ nhận diện, thì đó chắc chắn là một công việc vô cùng thành công.
Cho nên bây giờ Chủ nhiệm Nguyễn nhìn Thẩm Thiên Chanh ở đâu cũng thấy hài lòng.
"Trước đây tôi xếp cô vào chương trình buổi sáng, vốn dĩ định để cô làm quen một thời gian, sau này có khung giờ tốt sẽ sắp xếp lại. Nhưng bây giờ thấy cô làm cũng không tồi, không đổi cũng được."
Thẩm Thiên Chanh chớp mắt: "Chủ nhiệm, vẫn nên để em làm quen thôi ạ."
Chủ nhiệm Nguyễn hỏi: "Sao thế, vì bị mắng à?"
Thẩm Thiên Chanh khẽ mỉm cười: "Ở khung giờ khác, em có thể không cần dậy sớm để phát sóng trực tiếp, em rất muốn ngủ nướng."
"Đúng là thật thà." Chủ nhiệm Nguyễn bật cười lắc đầu: "Chuyện của Dương Duy thì không cần bận tâm nữa, chúng ta chỉ lo phát sóng tin tức là được, đừng để trong lòng."
Thẩm Thiên Chanh rõ hơn ai hết, cô vốn dĩ chẳng thèm xem trang Weibo chính thức.
Khi bước ra khỏi văn phòng, Từ Thanh Chỉ vừa ghi hình xong chương trình đi ngang qua, tò mò hỏi: "Chủ nhiệm nghiêm khắc lắm, cô Thẩm không bị trách mắng chứ?"
Thẩm Thiên Chanh mỉm cười: "Không có đâu."
Tô Nguyệt Vi cũng ngoảnh đầu nhìn sang.
Cô ấy vốn dĩ nhắm vào vị trí tin tức buổi sáng này, ai ngờ lại bị người khác chen ngang.
Từ Thanh Chỉ là người dẫn chương trình giải trí, tiếp xúc với ngôi sao và người hâm mộ khá nhiều. Tuy cô ấy có vẻ ngoài dịu dàng, nhưng phong cách thật ra lại rất thẳng thắn.
"Nói đi cũng phải nói lại, trang Weibo chính thức bị mắng nhiều bình luận như vậy, chắc chắn là người hâm mộ của Dương Duy quá đáng. Chuyện này thì liên quan gì đến người phát sóng tin tức chứ, hơn nữa bản thảo tin tức vốn dĩ đã được viết sẵn rồi."
Thẩm Thiên Chanh thản nhiên đáp: "Cho nên chủ nhiệm đã khen tôi rồi."
Nghe vậy, Tô Nguyệt Vi càng thêm xấu hổ và khó chịu. Cô ấy đi lướt qua Thẩm Thiên Chanh, một nam MC liền tiến tới đón lấy, khẽ giọng nói: "Cô Tô, đừng bận tâm, cô Thẩm có thể chưa từng trải qua trắc trở gì nên hơi phô trương."
Tô Nguyệt Vi: "..."
Anh ta đến để an ủi người khác đấy à?
Cô ấy nở nụ cười: "Không đâu, cô Thẩm làm chương trình rất tốt, tôi còn phải học hỏi cô ấy nhiều."
Trong mắt người khác, nụ cười này càng giống như đang cố tỏ ra mạnh mẽ, càng khiến người ta xót xa.
...
Tiểu Trà và những người khác vừa quay lại, vội vàng cất điện thoại đi, hỏi: "Cô Thẩm, chủ nhiệm nói gì vậy?"
Thẩm Thiên Chanh đáp: "Không có gì đâu."
Tiểu Trà "ồ" lên một tiếng: "Em vừa xem trên mạng, người hâm mộ của Dương Duy hình như cũng không cố chấp nữa, chắc chắn là nản lòng thoái chí rồi."
Thẩm Thiên Chanh lơ đãng "ừ" một tiếng. Cô không quan tâm đến Dương Duy, hắn cũng chỉ là nhân vật chính trong một bản tin do cô phát sóng mà thôi.
"Đúng rồi, cô Thẩm, rất nhiều người tò mò về chị, cô chị muốn đăng ký một tài khoản Weibo không? Các người dẫn chương trình khác đều có đấy."
Tiểu Trà lấy ví dụ: "Như cô Tô ở phòng bên cạnh, cô ấy có tận một triệu người hâm mộ cơ, bình thường chỉ cần đăng lịch trình, cập nhật cuộc sống hằng ngày là được."
Thẩm Thiên Chanh thuận miệng hỏi: "Một triệu cơ à, cũng nhiều đấy chứ."
Tiểu Trà tưởng tượng phong phú, cứ ngỡ cô đang ghen tị: "Chuyện này đơn giản mà, chúng ta mua chút người theo dõi, nhìn vào là thấy nổi tiếng ngay."
Thẩm Thiên Chanh bị chọc cười: "Không cần thiết đâu."
Đương nhiên là cô có tài khoản Weibo, đó là tài khoản có từ thời học sinh. Lúc đó cô hay dùng cùng bạn bè, thường xuyên cập nhật cuộc sống hằng ngày, nhưng bây giờ cô ít khi đăng nhập.
Tiểu Trà nói: "Dựa theo độ nổi tiếng hiện tại của chị, nếu công bố, không chừng lượng người hâm mộ sẽ tăng vọt, ít nhất cũng phải có mười vạn người đấy."
Sau đó cô ấy nghe thấy giọng điệu thất vọng của Thẩm Thiên Chanh: "Mới mười vạn thôi à, vậy thì không công bố nữa."
"..."
"Mất mặt lắm."
"Cô Thẩm, em hiểu rồi, tự tin là một chuyện tốt."
Thẩm Thiên Chanh cười ngặt nghẽo, nhưng nhắc tới chuyện này, nhớ lại lời của chủ nhiệm, cô cũng hơi tò mò không biết trang Weibo chính thức rốt cuộc đã bị chửi bới đến mức nào rồi.
[Một đài truyền hình mà không thèm kiểm chứng tính xác thực của tin tức đã phát sóng!]
[Cái cô người dẫn chương trình tên Thẩm Thiên Chanh kia, không có đạo đức nghề nghiệp, còn không mau đuổi việc đi.]
[Duy Duy nhà chúng tôi đã phát thông cáo đính chính rồi, mong người dẫn chương trình nào đó tự trọng!]
[Người dẫn chương trình họ Thẩm đừng bú fame nữa được không, bà thím mau cầm thư luật sư về quê mà làm phát thanh viên đi!]
Thẩm Thiên Chanh hừ một tiếng: "Tiểu Trà, tôi đẹp không?"
"Đẹp ạ!"
"Đáng lẽ tôi mới là người phải gửi thư luật sư."
Tiểu Trà cũng nhìn thấy những bình luận đó, cạn lời nói: "Trong mắt bọn họ chỉ có thần tượng của mình là đẹp trai nhất, những người khác đều là rác rưởi, đúng là mang kính lọc một trăm lớp.”
“Chị xinh đẹp trời sinh như vậy, người không mù đều có thể nhìn ra."
Cô ấy suy nghĩ một lát rồi nói: "Nhưng mà, tốt nhất là chị cố gắng đừng trêu chọc vào người hâm mộ cuồng nhiệt, bọn họ chuyện gì cũng có thể làm ra, nguy hiểm lắm."
Thẩm Thiên Chanh thầm nghĩ, hệ thống an ninh nhà Tần Tắc Sùng chắc chắn là rất tốt nhỉ.
...
Còn ở bên phía Dương Duy, liên tục hai ngày nhìn thấy bản thân lên bản tin, lại còn bị một người dẫn chương trình không quen biết lợi dụng để nổi tiếng, hắn tức muốn điên lên.
"Mau chóng dập tắt tin tức đi, chuyện này trôi qua là xong."
Hắn hít sâu một hơi: "Tôi không phạm pháp, bây giờ tôi đã chia tay rồi, người hâm mộ ngược lại sẽ tiếp tục ủng hộ tôi."
Trợ lý cúi đầu nói: "Tôi đã báo với chị Vương rồi, chị Vương chỉ nói là đã biết."
Đúng lúc này, người đại diện đẩy cửa bước vào, vẻ mặt không chút biểu cảm: "Cậu tức giận với một người dẫn chương trình làm gì, việc cậu cần làm bây giờ là xoa dịu người hâm mộ."
"Vậy danh sách tìm kiếm nóng thì sao?"
"Cấp trên vẫn chưa có động tĩnh gì, cậu tự lo liệu đi."
Trong lòng Dương Duy hoảng loạn, hai ngày đã trôi qua, cấp trên của công ty vẫn không hề xử lý, chắc chắn là họ đã từ bỏ hắn rồi.
Không được, hắn không thể ngồi chờ chết.
Người đại diện vừa rời đi, Dương Duy liền gọi một cuộc điện thoại: "Chị à, dạo này em gặp chút rắc rối, trước đây em và chị..."
Giọng nữ ở đầu dây bên kia hờ hững vang lên: "Ai đấy?"
Dương Duy cắn răng, cố nặn ra một nụ cười: "Em là Dương Duy đây, dạo này chắc chắn là chị bận rộn quá rồi."
"Nhớ ra rồi, hai ngày nay muốn không thấy cậu cũng khó." Giám đốc Ngô khẽ cười: “Không ai nói cho cậu biết là đừng liên lạc với tôi nữa à?"
"Chị..."
"Tôi bao nuôi cậu, là để cậu lén lút làm bậy với người khác sau lưng tôi sao?"
Dương Duy hạ mình khép nép, năn nỉ hồi lâu, cuối cùng cũng nhận được một câu trả lời: "Thế này đi, thứ Sáu tuần sau, cậu đến địa chỉ này."
Dù sao thì hắn cũng là gã đàn ông trẻ tuổi mà cô ta từng thích, lại chủ động đồng ý những yêu cầu trên giường, trước kia hắn đâu có ngoan ngoãn như vậy, chị Ngô vẫn hơi xiêu lòng.
Cho hắn một cơ hội vậy.
Cúp điện thoại, Dương Duy nhìn ba chữ "Tân Vũ Lâu", trong lòng bùng lên hy vọng. Nơi này chính là địa điểm nổi tiếng ở Kinh Thị, người bình thường không thể vào được.
May mà bố mẹ đã sinh ra hắn với một diện mạo đẹp đẽ.
Giám đốc Ngô nói nhân vật tầm cỡ của nhà họ Tần sẽ đến đó... Nếu có thể bước chân vào nhà họ Tần, những chuyện rắc rối hiện tại chẳng qua chỉ là mây khói thoáng qua, chắc chắn là sẽ không còn ai bận tâm nữa.
Đích thân Nhạc Địch mang thiệp mời buổi đấu giá đến tập đoàn Tần thị, rồi lại gửi cho nhà họ Chu cùng vài người bạn thân thiết. Chuyện này không giấu được, thế nên lớn nhỏ đều muốn đến tham gia.
Cậu ấy tính toán một chút, dứt khoát tổ chức thật hoành tráng.
May mà Nhạc Địch có các mối quan hệ khá tốt, có khối người sẵn sàng lấy lòng. Thiết kế của buổi đấu giá đều được sắp xếp hoàn hảo chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi.
Dù vậy, cậu ấy vẫn sốt ruột đến mức khóe miệng nổi bọng nước. Cậu ấy lén gọi điện thoại cho Thẩm Thiên Chanh: "Chị Thiên Chanh, chị nhất định phải chống đỡ giúp em đấy nhé."
Thẩm Thiên Chanh đang thử bộ sườn xám được gửi từ Ninh Thành đến. Cô thuận miệng đáp: "Yên tâm đi, chị còn có thể làm em trai thất vọng sao?"
Người đẹp trong gương khoác lên mình bộ sườn xám trắng. Bề mặt vải dệt hoa văn chìm lấp lánh y như ánh trăng, tôn lên làn da trắng ngần cùng vóc dáng thanh tao, toát lên vẻ lạnh lùng mà rung động lòng người.
Thẩm Thiên Chanh quyết định đặt tên cho bộ sườn xám này là "Ánh trăng sáng", quả thực là sự kết hợp tuyệt vời.
Chiếc búa đấu giá mà anh họ tặng cô càng thêm quý giá và tinh xảo. Rõ ràng anh ấy đã cân nhắc đến kích cỡ bàn tay cùng lực gõ của cô, chắc chắn là sẽ không xảy ra tình trạng búa bị tuột khỏi tay.
Cánh cửa bị đẩy ra từ bên ngoài.
Mặt gương phản chiếu bóng dáng người đàn ông. Anh chậm rãi bước đến sau lưng cô. Bộ âu phục màu đen chưa kịp cởi ra cùng bộ sườn xám "Ánh trăng sáng" tôn lên vẻ đẹp của nhau một cách hoàn hảo.
"Thế nào?" Thẩm Thiên Chanh nhìn anh qua tấm gương.
Tần Tắc Sùng dời ánh mắt xuống dưới: "Vẫn chưa đủ hoàn hảo."
Vị trí ánh mắt này...
Thẩm Thiên Chanh đột nhiên hiểu ra. Cô lập tức quay đầu lại, đôi mắt xinh đẹp trừng lớn: "Lúc chạm vào cũng đâu thấy anh chê không hoàn hảo!"
"..."
Tần Tắc Sùng nghiền ngẫm hành động của cô: "Em nghĩ anh có ý gì?"
Thẩm Thiên Chanh vừa thấy thái độ này thì càng thêm bực bội. Anh lại còn dám hỏi ngược lại cô ư? Cô ưỡn ngực: "Anh tự nhìn chỗ nào mà anh còn không rõ sao?"
Đôi gò bồng đảo ẩn dưới lớp sườn xám càng thêm lộ rõ.
Tần Tắc Sùng dán mắt nhìn vài giây rồi chợt bật cười. Giọng nói của anh trong trẻo: "Ý anh là, chỗ này của em..."
Anh đưa tay lên, chạm vào xương quai xanh của cô. Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve.
Xuyên qua lớp vải, Thẩm Thiên Chanh dường như có thể cảm nhận được cái chạm cùng nhiệt độ từ tay anh. Bầu không khí xung quanh đột nhiên trở nên mờ ám.
"Thêm một sợi dây chuyền ngọc trai thì sẽ hoàn hảo hơn." Anh nói.
Thẩm Thiên Chanh lập tức tắt lửa giận: "Ồ."
Cuối cùng, ngón tay Tần Tắc Sùng lướt về vị trí chính giữa rồi dừng lại ở đó: "Em định mặc bộ này đi chủ trì buổi đấu giá vào hôm đó sao?"
Thẩm Thiên Chanh gật đầu: "Thích hợp mà, em thấy phong cách của Tân Vũ Lâu cũng hợp với trang phục kiểu Trung Quốc."
Cô hất tay anh ra: "Làm nhăn rồi lại mất công là ủi."
"Rất thích hợp."
...
Khác với các buổi đấu giá chuyên nghiệp, buổi đấu giá do Nhạc Địch chuẩn bị thuộc dạng đấu giá tư nhân. Toàn bộ vật phẩm đấu giá đều thuộc sở hữu của một mình bà nội Nhạc.
Ngoại trừ quy trình giống với các buổi đấu giá khác ra, mọi thứ còn lại trông giống một bữa tiệc hơn.
Vào ngày diễn ra buổi đấu giá, Nhạc Địch bận tối mắt tối mũi tại Tân Vũ Lâu. Khi trời nhá nhem tối, cậu ấy mới rảnh rỗi được một chút: "Chị Thiên Chanh, em đi đón chị nhé?"
Thẩm Thiên Chanh nhắm hờ mắt đáp: "Em đến đi."
Nhạc Địch không yên tâm khi sắp xếp người khác đi đón, hơn nữa làm vậy sẽ có vẻ như cậu ấy không coi trọng chuyện này. Đến lúc đó, cái mạng nhỏ của cậu ấy chắc chắn là khó giữ nổi.
Để giữ thể diện cho người chị này, cậu ấy đặc biệt lái chiếc siêu xe của anh trai ra ngoài. Dọc đường đi, cậu ấy mở mui xe đón gió, tâm trạng vô cùng tuyệt vời, quên luôn cả chuyện thần tượng sụp đổ hình tượng.
...
"Tần tổng, nghe nói ngài cũng đến Tân Vũ Lâu, đi cùng nhau nhé?"
Đối tác chủ động đề nghị ngay khi cuộc họp vừa kết thúc.
Tần Tắc Sùng nhìn sắc trời rồi khẽ cười: "Không cần đâu, tôi còn có việc khác, lát nữa mới qua đó."
Sau khi đối tác rời đi, thư ký đưa điện thoại qua: "Phu nhân đang làm tóc và trang điểm ạ."
Thẩm Thiên Chanh vừa đi spa và làm tóc xong. Cô đang định tự chiêm ngưỡng vẻ đẹp của mình một chút thì quay đầu lại, bắt gặp người đàn ông đang ngồi phía sau.
Cô giật nảy mình: "Sao anh lại ở đây? Cứ như ma xuất quỷ nhập vậy."
Tần Tắc Sùng lười biếng tựa lưng vào ghế. Anh chậm rãi hỏi cô: "Vợ anh ở đây, anh xuất hiện ở đây thì có gì kỳ lạ sao?"
Lúc anh tỏ ra không đứng đắn, đôi mắt hoa đào kia lại càng thêm quyến rũ.
Kết hợp với câu "Vợ anh", đôi tai của Thẩm Thiên Chanh bỗng chốc nóng bừng lên.
Chắc chắn là do dư âm của việc đi spa lúc nãy.
Thẩm Thiên Chanh đứng dậy, lảng sang chuyện khác: "Vậy tiện thể đi đến Tân Vũ Lâu cùng nhau luôn."
Vừa ra khỏi cửa, nhìn thấy chiếc xe thể thao chói lóa đỗ ven đường cùng với Nhạc Địch đang đứng tạo dáng bên cửa xe và bị người khác bắt chuyện, cô mới nhớ ra mình đã nhận lời đi cùng người khác.
Nhạc Địch cũng nhìn thấy cô, và cả... người đàn ông đứng bên cạnh cô.
Khuôn mặt kia, vóc dáng kia, chắc chắn là thần tượng của cậu ấy rồi!
Cậu ấy trừng lớn mắt. Tại sao anh hai cũng đến đây chứ?
Quả thực là rắp tâm bất lương mà!
"Chị Thiên Chanh, mau lên xe đi. Hôm nay ngồi trên chiếc xe mui trần này, đảm bảo chị sẽ nổi bật nhất hội trường!" Nhạc Địch không thể để anh hai đạt được mục đích.
Để phối với bộ sườn xám, hôm nay Thẩm Thiên Chanh không mang giày cao gót. Cô ngẩng mặt lên nhìn người đàn ông bên cạnh: "Lúc trước cậu ấy nói sẽ đến đón em, em cũng đã nhận lời rồi. Hay là..."
"Em chắc chứ?" Tần Tắc Sùng cụp mắt xuống.
Thẩm Thiên Chanh chớp mắt đầy hoang mang. Cô vô tình toát lên vẻ quyến rũ chết người: "Hử?"
Khóe môi người đàn ông hơi nhếch lên. Giọng điệu của anh vô cùng hờ hững: "Kinh Thị không giống Ninh Thành đâu. Ở đây khói bụi nhiều, ban đêm gió lại lớn."
Bốn mắt chạm nhau.
"Ngồi xe cậu ta vừa nguy hiểm lại vừa làm hỏng mất mái tóc của em."
Nhạc Địch vừa chạy tới và nghe được toàn bộ câu chuyện: ?!
Chết tiệt, anh hai thế mà lại là một gã trà xanh!
Trong lúc khiếp sợ, Nhạc Địch chỉ có thể nặn ra một câu: "Không phải, em có thể đóng mui xe lại mà!"
Cậu ấy còn chưa kịp tìm từ ngữ để giải thích thì lại thấy Tần Tắc Sùng cất lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


