Tần Tắc Sùng: [Đi đâu?]
Thẩm Thiên Chanh nhìn giao diện trò chuyện, lại ngước mắt nhìn người đàn ông mang dáng vẻ lười biếng đang đứng ở đằng xa. Anh đang rũ mắt, cũng không biết là có đang nghe Nhạc Địch nói chuyện hay không.
Cô gõ chữ trả lời: [Về nhà.]
Tần Tắc Sùng hơi nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cô.
Thẩm Thiên Chanh chạm mắt với anh. Anh sở hữu một đôi mắt hoa đào, nhưng khuôn mặt lại vô cùng lạnh lùng. Vẻ hờ hững, dửng dưng kia lại vô tình mang thêm một chút quyến rũ không đứng đắn.
Bị anh nhìn chằm chằm, cô cảm thấy hơi mất tự nhiên. Suy nghĩ một lát, cô lại cúi đầu nhắn bổ sung: [Thiên Đồng Hoa Phủ.]
Thiên Đồng Hoa Phủ chính là căn tứ hợp viện cô ở tối qua.
Năm xưa, sau khi quyết định chuyện liên hôn giữa hai người, bởi vì hai người sống ở hai nơi khác nhau nên phòng tân hôn cũng được chuẩn bị sẵn hai căn.
"Anh Hai, anh đại phát từ bi cho em mượn dùng một lát đi. Em đảm bảo tuyệt đối sẽ không để xảy ra tình trạng như tối nay đâu. Em chắc chắn sẽ rất cẩn thận, anh đừng mách lẻo với anh trai em mà..."
Nhạc Địch kiên trì như vậy là có lý do cả. Cậu ấy đã thèm khát chiếc xe của Tần Tắc Sùng từ rất lâu rồi, đời này e là cũng chẳng mua nổi, nên bây giờ được lái thử một chút thôi cũng đủ mãn nguyện rồi.
Thẩm Thiên Chanh thầm nghĩ, vị anh Hai này của cậu bây giờ chính là một kẻ máu lạnh.
Vừa mới nghĩ ngợi, điện thoại lại có tin nhắn mới gửi đến.
Tần Tắc Sùng: [Anh đưa em về.]
Tuy hai người đang đứng đối diện nhau, nhưng lại lén lút nhắn tin qua WeChat. Vợ chồng đường đường chính chính mà cứ làm như một cặp tình nhân đang yêu đương vụng trộm vậy.
Thẩm Thiên Chanh: [Nhạc Địch đưa em về là được.]
Tần Tắc Sùng: [Cậu ta có xe?]
Thẩm Thiên Chanh liếc mắt nhìn người đàn ông đang mang dáng vẻ ung dung bình thản kia.
Ban ngày, cô mới nhìn thấy ảnh chụp của anh trên mạng. Bây giờ, khi người thật đang đứng ngay trước mặt, cô bỗng cảm thấy vẻ chơi bời lêu lổng kia dường như đã nhạt đi một chút.
Khóe môi cô khẽ cong lên: [Anh cho cậu ấy mượn thì cậu ấy sẽ có thôi.]
Nhạc Địch vẫn đang lải nhải không ngừng, hoàn toàn không biết đến cuộc trao đổi riêng tư của hai người họ.
Dù sao thì cô và Tần Tắc Sùng cũng mới chỉ đăng ký kết hôn chứ chưa tổ chức hôn lễ. Hơn nữa, khoảng cách giữa hai người lại cách xa nửa vòng Trung Quốc nên số người biết chuyện chẳng có bao nhiêu. Những người ở Kinh Thị này lại càng không biết gì.
Năn nỉ ỉ ôi cả buổi trời, thấy Tần Tắc Sùng vẫn giữ thái độ sắt đá, cậu ấy đành phải quay lại bên cạnh Thẩm Thiên Chanh: "Hay là em gọi xe nhé. Tối nay chị chịu khó một chút, đừng mách lại với chị gái em nha."
Thẩm Thiên Chanh khẽ nhếch môi: "Vừa nãy có người nói sẽ đưa chị về."
"Thật không đấy?"
"Thật mà, cậu cứ đi xử lý xe của cậu trước đi."
Nhạc Địch ngây thơ bán tín bán nghi, nhưng cậu ấy quả thực phải đi xử lý vụ va quẹt xe, còn phải đối mặt với sự thăm hỏi của người khác.
Thẩm Thiên Chanh quay lại phòng bao để lấy tài liệu về bộ sưu tập.
Nhạc Địch cũng đi theo vào, vào bên trong, gan cậu ấy lớn hơn không ít: "Chị Thiên Chanh làm trong giới giải trí, chắc chắn là cũng biết người bên ngoài kia nhỉ."
Tay Thẩm Thiên Chanh khựng lại: "Tần Tắc Sùng ư?"
"Đúng rồi." Nhạc Địch nói: "Người thừa kế nhà họ Tần, chủ nhân hiện tại của tập đoàn Tần thị, mắt nhìn cực kỳ chuẩn xác, đầu tư chưa từng thất bại bao giờ. Chỉ nói riêng trong giới giải trí của chị, ảnh đế ảnh hậu chạy đầy đất, những bộ phim điện ảnh đạt doanh thu phòng vé cao ngất ngưởng đều có sự sản xuất của Tần thị."
"Anh Hai là quý công tử nổi tiếng ở Kinh Thị, cực kỳ hào phóng, hôm nay không biết tại sao lại keo kiệt như vậy."
Cậu ấy thầm suy đoán: "Lẽ nào là vì muốn giữ nam đức, không cho con gái ngồi xe của anh ấy sao?"
Hơn nữa, hai người ở hai nơi cách biệt, có thể quản nổi không?
...
Bên ngoài.
Tần Tắc Sùng tiện tay nghe điện thoại.
Trần Trừng ở đầu dây bên kia lên tiếng ngay: "Cậu đến thật đúng lúc, tôi vừa định gọi cậu, đã một tháng không hẹn nhau rồi, vừa hay cùng ăn một bữa cơm, thức ăn cũng gọi xong cả rồi, A Hàng cũng ở đây."
"Có việc rồi, không ăn đâu."
Trần Trừng "alo alo" hai tiếng: "Việc gì chứ, chẳng phải cậu đã đến Thiên Nhiên Cư rồi sao, cậu đến nhà hàng không ăn cơm mà đi dạo phố à?"
Tần Tắc Sùng thuận miệng đáp: "Đến bắt người, cúp đây."
Trong phòng bao ở tầng cao nhất, Trần Trừng nghe tiếng tút tút, không dám tin: "Cậu ta cúp điện thoại của tôi!"
Chu Sơ Hàng đang uống trà bên cạnh hờ hững nói: "Cũng đâu phải lần đầu tiên, ngạc nhiên cái gì, bảo người ta lên món đi."
Trần Trừng hừ hai tiếng: "Cậu ta nói năng mập mờ như thế, chắc chắn là không có chuyện gì tốt. Cúp điện thoại của tôi như vậy sao, chứng tỏ không hề để anh em trong lòng."
Chu Sơ Hàng hùa theo: "Ừ."
"Anh em đều không xứng đáng, vậy còn ai có thể xứng đáng chứ?"
"Vợ cậu ta."
Trần Trừng: "..."
"Vợ cậu ta đến Kinh Thị rồi à?"
"Bản tin sáng đều phát rồi."
"Cậu nói bản tin sáng lúc sáu giờ ấy hả, mẹ kiếp ai mà dậy nổi chứ." Trần Trừng lầm bầm một câu: "Ồ, cậu dậy nổi."
Chu Sơ Hàng rút một tờ khăn giấy, thong thả nói: "Tôi không dậy nổi."
Trần Trừng cạn lời.
Được rồi, cậu có công chúa, cậu ta có vợ.
Anh ta chậm chạp nhận ra, một giờ trước, anh ta tùy ý liếc nhìn tin tức Nhạc Địch đụng xe, bây giờ nghĩ lại, người trong bức ảnh đó hình như hơi quen mắt.
"Ây da, vợ ăn bữa cơm với em trai của bạn thân, thế mà đã cuống cuồng lên rồi, tôi đã bảo sao cậu ta lại vô duyên vô cớ đến Thiên Nhiên Cư một mình, Nhị thiếu gia nhà họ Tần cũng có ngày hôm nay."
...
Bên ngoài Thiên Nhiên Cư không có nhiều người, đến đây là có ngưỡng cửa vô hình, Nhạc Địch cũng là nhờ được hưởng sái từ anh trai ruột của mình.
Thẩm Thiên Chanh vừa đến đã nhìn thấy chiếc xe đậu ở đó, hèn chi Nhạc Địch cứ nhớ mãi không quên, quả thực là đủ đẹp, đến cô cũng thích.
Lúc này cửa sổ xe mở hé, Tần Tắc Sùng gác khuỷu tay lên viền cửa, nhìn về phía cô.
Thẩm Thiên Chanh chớp chớp mắt, gửi cho Nhạc Địch một tin nhắn "Đi trước đây", rồi nương theo cánh cửa tài xế mở mà bước lên xe, Thiên Nhiên Cư rất nhanh đã lùi lại phía sau.
"Đến Kinh Thị sao không nói một tiếng?"
Giọng nói trầm nhạt của người đàn ông vang lên bên cạnh.
Thẩm Thiên Chanh tỏ vẻ nghiêm chỉnh: "Bận quá..."
"Rồi quên luôn?"
Thẩm Thiên Chanh ngẫm nghĩ về ngữ khí này, lẽ nào là vợ đến Kinh Thị lên cả bản tin tức, rồi lại không nói với anh một tiếng, cho nên anh không vui.
Cô giải thích: "Hôm kia lúc em đến, anh vừa hay đang ở nước ngoài."
Tần Tắc Sùng nghiêng đầu, chậm rãi lên tiếng: "Tối qua anh đã về nước rồi."
Thẩm Thiên Chanh: "..."
Cô nghe hiểu ý tứ trong lời này của anh:
Ở nước ngoài chỉ là cái cớ, từ tối hôm qua đến bây giờ, cả một ngày trôi qua rồi, cô cũng không hề nói với anh một tiếng về chuyện đến Kinh Thị làm việc.
Thẩm Thiên Chanh khó hiểu nhớ tới lời nhận xét của Nhạc Địch: "Sợ vợ."
Ánh mắt cô chuyển sang khuôn mặt anh, trong xe không bật đèn, ánh đèn bên ngoài thỉnh thoảng lướt qua, chiếu rọi đường nét rõ ràng của anh, góc nghiêng như được ông trời điêu khắc, lạnh lùng mà thanh nhã.
Nhìn xem, dáng vẻ này giống kẻ sợ vợ sao?
Nửa đêm hôm qua, chẳng phải anh đã biết mình quay lại rồi sao?
Tần Tắc Sùng chạm mắt với cô, nhàn nhạt nói: "Xe của ai cũng dám ngồi."
Hóa ra là vì chuyện này.
Thẩm Thiên Chanh hiểu rõ, nếu bản thân xảy ra chuyện, anh với tư cách là người chồng trên danh nghĩa, quả thực sẽ vấp phải sự trách vấn của nhà họ Thẩm.
"Không ngờ lại xảy ra chuyện, may mà bên đó có giới hạn tốc độ." Cô vuốt tóc một chút, chồm người tới cảnh cáo: "Anh tuyệt đối đừng nói cho người lớn biết đấy."
Tần Tắc Sùng không để ý đến lời này, mà đảo mắt đánh giá cô từ trên xuống dưới, trầm giọng hỏi: "Có va đập vào đâu không? Đến bệnh viện kiểm tra một chút đi."
Dáng vẻ hôm nay của cô không quá giống với những lúc anh từng gặp trước đây.
Khi ở thành phố Ninh, cô chỉ nhàn nhã làm một nữ phát thanh viên nhỏ của đài phát thanh, không cần lộ mặt, cho nên về cơ bản đều mặc những chiếc váy nhỏ xinh xắn của mình.
Hôm nay cô mặc âu phục trang trọng, phối cùng chân váy công sở, để lộ ra một đoạn bắp chân thon dài thẳng tắp, vừa thanh lịch lại vừa dịu dàng.
Cứ như thể một cô tiểu thư nhỏ kiêu ngạo, đã biến thành đại tiểu thư quản lý gia nghiệp vậy.
Thẩm Thiên Chanh lắc đầu: "Em không sao, là xe của Nhạc Địch bị quẹt trúng."
Tần Tắc Sùng nhìn chằm chằm cô hai giây.
Thẩm Thiên Chanh vươn tay tới, xắn tay áo lên, lại vén một chút vạt váy lên: "Anh nhìn thấy vết thương nào không, không có đúng chứ."
Tần Tắc Sùng không chút biểu cảm ấn tay cô trở về.
"Không có việc gì thì đừng có vén váy cho người khác xem."
Thẩm Thiên Chanh: "?"
...
Thiên Đồng Hoa Phủ không phải là tứ hợp viện theo ý nghĩa thực sự, mà là sự hòa quyện với nét cổ điển, lưu giữ lại một chút văn hóa hợp viện kiểu Trung. Nơi này có được cái tên như vậy là bắt nguồn từ một cây ngô đồng ngàn năm được trồng ở đây.
Đương nhiên là Thẩm Thiên Chanh chưa từng cẩn thận thưởng thức bao giờ.
Lúc trước người nhà còn trêu chọc tên của căn phòng tân hôn này rất hay, có chung một chữ với tên cô, nếu như thật sự trồng cây cam, vậy thì giống nhau y đúc rồi.
Thẩm Thiên Chanh miên man suy nghĩ, chớp mắt một cái đã về đến nhà.
Trước khi xuống xe, cô báo bình an cho thằng nhóc Nhạc Địch trước, đỡ cho cậu ấy bị mắng: [Về đến nhà rồi.]
Nhạc Địch trả lời trong giây lát: [okok!]
Thẩm Thiên Chanh cầm điện thoại, lại ôm lấy xấp tài liệu về bộ sưu tập dày như một quyển sách mà Nhạc Địch đưa cho, xuống xe rồi mới phát hiện ra bản thân đã quên lấy túi xách.
Vừa quay đầu lại, Tần Tắc Sùng đang xách túi của cô đi ở phía sau.
Nghĩ kỹ lại, đây hình như cũng không phải là lần đầu tiên.
Lúc trước nhà họ Thẩm chọn cho Thẩm Thiên Chanh mấy đối tượng liên hôn, về cơ bản đều là người bản xứ ở thành phố Ninh, bởi vì người thành phố Ninh không quá thích những cuộc hôn nhân khác tỉnh khác thành phố.
Con người Thẩm Thiên Chanh, mang theo một chút phản nghịch và nổi loạn.
Đã không trốn thoát được việc liên hôn, vậy thì chọn một người ở xa nhà, thế là cô chọn Tần Tắc Sùng.
Trước đó, cô và anh vốn không hề quen biết.
Lần đầu tiên gặp mặt, là khi Tần Tắc Sùng đến thành phố Ninh, buổi chiều hôm đó cô đã mang cái đầu váng vất đi đăng ký kết hôn với anh.
Sau này Thẩm Thiên Chanh cảm thấy, bản thân lúc đó có lẽ là quá mức trẻ tuổi, bị vẻ bề ngoài của anh mê hoặc, buổi chiều ngày hôm đó không được tỉnh táo cho lắm.
Sau này mỗi lần đều chứng thực suy nghĩ của cô.
Bởi vì mỗi khi người đàn ông này cởi quần áo ra, quả thực rất quyến rũ cô.
Thẩm Thiên Chanh mải suy nghĩ, ánh mắt bất giác chuyển hướng sang người đàn ông vừa tiện tay cởi áo khoác ra, vòng eo hẹp bên dưới lớp áo sơ mi hiện rõ mồn một.
Cô đảo đôi mắt đen láy một vòng: "Tần Tắc Sùng."
Tần Tắc Sùng quay mặt sang.
Thẩm Thiên Chanh nói: "Cây bút trước đây em từng dùng chỗ anh xài tốt lắm, lát nữa anh lấy cho em nhé, tối nay em phải dùng."
"Tối nay dùng luôn à?"
"Vâng, gấp lắm gấp lắm."
Tần Tắc Sùng nhướng mày: "Được."
...
Thẩm Thiên Chanh đến Kinh Thị thăng chức làm nữ phát thanh viên bản tin tức, trang phục thường ngày mỗi ngày chỉ có thể là những bộ âu phục, màu hồng màu vàng màu xanh...
Cho nên Thẩm Thiên Chanh căn bản không mang theo mấy bộ quần áo đến đây, những thứ được lựa chọn kỹ lưỡng cũng chính là những chiếc váy ngủ mà cô yêu thích nhất.
Đêm tháng Ba ở Kinh Thị vẫn còn hơi se lạnh, nhưng trong nhà lại khá ấm áp.
Thẩm Thiên Chanh không nhìn thấy Tần Tắc Sùng, đang lúc kỳ lạ, cô nghe thấy dưới lầu có tiếng động nhỏ, liền xỏ dép lê đi xuống lầu.
Vừa vặn nhìn thấy người đàn ông bưng một bát mì lớn đi về phía phòng ăn.
Thẩm Thiên Chanh ngửi thấy mùi tương thơm lừng, nhìn thịt và dưa chuột thái sợi cùng rau dưa trong bát được đặt chung với nhau, đầy đủ cả sắc hương vị, cô cũng hơi muốn ăn.
"Em cũng muốn ăn."
Tần Tắc Sùng nhướng mày: "Lại đói rồi à?"
Nói cái gì vậy chứ, nói cứ như thể khẩu vị của cô lớn lắm vậy.
Vốn dĩ tối nay Thẩm Thiên Chanh đã không ăn được bao nhiêu, cô ăn không quen thức ăn ở Thiên Nhiên Cư, cô vẫn thích những món có vị ngọt hơn.
Cô cãi lại: "Không đói!"
Tần Tắc Sùng hiểu rõ: "Là thèm ăn."
Anh vừa nói, vừa chia cho cô một bát nhỏ, tránh cho buổi tối cô ăn nhiều lại không tiêu hóa được.
"Đồ bủn xỉn." Đồ keo kiệt.
Thẩm Thiên Chanh lầm bầm, sử dụng tiếng địa phương của thành phố Ninh.
Âm sắc trong trẻo lọt vào tai, Tần Tắc Sùng đẩy bát qua: "Mắng anh à?"
Thẩm Thiên Chanh cười tươi rạng rỡ: "Không phải, đang khen anh đấy."
Tần Tắc Sùng không nói đúng sai, dễ dàng thông qua sắc mặt của cô cùng với khung cảnh lúc này mà phân biệt được ý nghĩa của hai chữ đó.
Anh nhướng mày cười một cái: "Lần sau cũng khen em như vậy."
"..." Cô không nghe đâu.
Vốn dĩ Thẩm Thiên Chanh cảm thấy khẩu phần ăn hơi ít, kết quả là một bát mì tương đen nhỏ ăn cùng với thịt vừa vặn làm no bụng, vô cùng mãn nguyện.
Cô đứng dậy quay về phòng ngủ, đi được nửa đường, lại nhớ tới chuyện cây bút: "Đồ em muốn đâu rồi?"
Tần Tắc Sùng đáp: "Đang khử trùng."
Khi lên lầu, Thẩm Thiên Chanh vẫn chưa hiểu rõ một cây bút thì có gì mà phải khử trùng. Đã lâu không gặp, anh đột nhiên mắc bệnh sạch sẽ sao?
Cho đến khi tắm xong đi ra, cô đi ngang qua bàn trà nhỏ, nhìn thấy món đồ chơi tinh xảo đặt trên đó thì khựng người lại.
Thứ cô cần là bút để viết chữ.
Đây là bút sao, đây rõ ràng là "đồ chơi hình cây bút", hèn chi anh lại nói là khử trùng...
Thẩm Thiên Chanh chợt bừng tỉnh. Chắc chắn là người đàn ông này mấy tháng không làm tình nên nhịn đến phát điên rồi, thế nên trong đầu mới toàn những suy nghĩ không lành mạnh...
Chuyện này mà gửi làm bài phát thanh, chắc chắn là tỷ lệ người nghe sẽ rất cao!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


