Nương tử của nàng ấy dung mạo xinh đẹp, thứ khác càng miễn bàn, duy có một điều khiến người bên cạnh vừa e sợ vừa không yên lòng, đó chính là sở thích của nương tử, chỉ những người ở bên cạnh lâu năm mới hiểu rõ.
Nương tử cực kỳ thích những Phật tử không nhiễm trần tục, mang theo phong thái thanh nhàn.
Mà nhìn khắp chùa Già Nam, rất khó tìm ra một Phật tử nào hợp mắt nương tử hơn Ngộ Nhân pháp sư, cho nên mỗi lần chỉ cần nhìn thấy bóng lưng của Ngộ Nhân pháp sư từ xa, nương tử cũng rất khó nhấc chân bước đi.
Gia chủ đưa nương tử đến chùa Già Nam, nửa năm nay có người trông coi nên nàng còn giả vờ đoan trang hiền thục, hiện tại chỉ để lại mấy người, thật chẳng khác nào đưa sói vào bầy cừu.
Tiểu Vụ thầm nghĩ không ổn, quả nhiên nghe thấy nương tử ngồi trong kiệu sờ tóc, ngữ khí vô tội nhỏ giọng kêu lên: “Ai nha!”
“Cây trâm phu quân tặng ta trước khi qua đời hình như rớt mất rồi, giờ phải làm sao đây...” Tạ Quan Liên vội vàng đến mức sắp khóc, giọng nói mềm mại như một chú mèo con dùng móng vuốt nhẹ nhàng cào vào lòng bàn tay.
“Nương tử...”
Tạ Quan Liên cắt ngang lời Tiểu Vụ: “Các ngươi thả ta xuống trước rồi quay lại Phật đường tìm kiếm, Tiểu Vụ ở lại đây với ta.”
Suốt nửa năm nay nàng đối xử với mọi người rất hòa nhã, lại ít gây chuyện nên tôi tớ Lý phủ đều rất thương cảm và tin tưởng vị nương tử tuổi còn trẻ đã phải thủ tiết này.
Nghe vậy, bọn họ cũng không suy nghĩ nhiều bèn hạ kiệu xuống, một người quay lại tìm chiếc trâm mà nàng vừa mô tả, còn một người thì cùng Tiểu Vụ ở lại bên cạnh nàng, tiến vào một gian thiền phòng nhỏ gần đó.
Cửa sổ hoa thị mở hé một nửa, nữ tử đội màn sa che mặt tựa vào bên cửa sổ, vòng eo thon thả tựa như chỉ cần một bàn tay là có thể ôm trọn lấy.
Đối diện nàng là đài sen.
Nhìn thấy những người nghe giảng đạo xung quanh lần lượt rời đi, vị Phật tử trẻ tuổi trên đài sen cũng bước xuống, tăng bào trắng tinh phất lên theo gió, tựa như đóa lê rụng dưới ánh trăng.
Đẹp, quả thật đẹp đến mức thánh khiết.
Tạ Quan Liên chớp chớp mắt, bất chợt quay đầu lại nói với người canh giữ không xa, giọng nhẹ nhàng: “Sao Lý bà tử vẫn chưa quay lại, ngươi đi cùng bà ấy tìm giúp ta đi.”
Nghe vậy, Ngô bà tử lộ vẻ do dự nhìn về phía nương tử vô hại đối diện.
Dẫu rằng nơi đây là chùa nhưng người đông mắt tạp, nếu lỡ có nam nhân không biết điều nào đó bắt gặp, phá hỏng danh tiếng góa phụ của nương tử thì bà ta không gánh nổi.
Tạ Quan Liên đã sớm đoán được bà ta không dễ đối phó, chậm rãi cúi đầu, giọng điệu buồn bã truyền qua lớp màn sa, mang theo nỗi nhớ nhung và thương tiếc với vong phu.
“Nương tử đợi một lát, nô sẽ đi tìm cùng Lý bà tử...”
Nói xong, Ngô bà tử lại dặn dò Tiểu Vụ chăm sóc nương tử cho chu đáo, sau đó mới rời khỏi thiền phòng, trước khi đi bà ta còn đặc biệt chốt cửa từ bên ngoài.
Tạ Quan Liên nghe thấy tiếng cài then nhưng chẳng để tâm, chỉ đứng dậy vén tay áo rộng màu nhạt, lộ ra cổ tay trắng nõn mảnh mai.
Tiểu Vụ đứng sau mặt như đưa đám: “Nương tử.”
Tạ Quan Liên quay đầu lại, mỉm cười nhìn nàng ấy qua tấm màn sa, giọng dịu dàng: “Ta đi một nén nhang rồi sẽ trở lại, ngoan ngoãn ở trong này đợi ta.”
Tiểu Vụ vô lực cúi đầu, giọng thì thầm: “Nương tử muốn đi đâu?”
Tạ Quan Liên bước lên bệ cửa sổ, chiếc mũ trùm trên đầu bị gió thổi bay lên, loáng thoáng lộ ra dung nhan diễm lệ ẩn bên trong, như một con rắn nhỏ xinh đẹp ngồi trên bệ cửa sổ, giọng điệu mang theo ý cười.
“Tất nhiên là... đi gặp Phật tử.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
